NHẬT BẢN THÁNG 4...

Đăng lúc : 24.02.2017 11:36

Nơi đẹp nhất trong lòng tôi chỉ có một…

Tử Đằng_ Tôi nhớ nơi tôi sinh ra, Việt Nam.

 

 

 

Nhật Bản tháng 4…

Tôi một mình đi dạo trên đất Nhật Bản đông người, cảm thấy bản thân nhỏ bé giữa không gian rộng lớn. Mùa xuân Nhật Bản đến rồi, từng cây hoa Anh Đào nở rộ khoe sắc đẹp dịu dàng của mình, nhuộm hồng cả một khoảng.

Khẽ ngẩng đầu nhìn lên trời, tôi bất chợt tưởng nhớ đến một đất nước thân yêu, một nơi có hàng phố cổ Hội An đẹp đẽ, nơi có toàn tháp rùa cổ kính, một nơi có Vịnh Hạ Long bao la, nơi có Lăng Bác gìn giữ một vị danh nhân Văn Hóa Thế giới. Đất nước đó có địa hình uốn cong hình con rồng mạnh mẽ, đất nước có loài hoa sen dịu dàng thiết tha.

Rồi tôi lại nhớ đến những mùa Hoa Đào nở ở nơi đó, khi mà những chiếc bánh chưng thơm ngon sẽ lại được nấu lên, khi mà gia đình con cháu dòng họ lại quay quần bên nhau trong bao ngày se se lạnh. Khi mà những cơn mưa xuân đẹp đẽ rơi xuống, đem lại sự sống cho bao nhiêu loài vật.

Kế tiếp mùa Hoa Đào nở, tôi lại hoài niệm đến cô phượng xinh đẹp. Từng cành Phượng vĩ đỏ rực cả bầu trời như những đốm lửa tí hon, nhìn đến là thích. Mỗi tối, ta lại có thể nghe thấy tiếng ve kêu râm ran, như một giàn đồng ca mùa hạ, tuy ồn mà yêu.

Rồi bản thân tôi lại nghĩ đến mùa tựu trường, có cơn mưa tháng 9 mát lạnh lối đi, lòng bồi hồi khôn tả nhớ cái kỷ niệm ngày đầu tiên đến trường. Cái thời mà tôi còn chơi thả diều với bạn bè, tìm từng bong hoa Bồ Công Anh mà thổi, rồi sau đó lại thích thú nhìn chúng bay trong gió. Mỗi cánh hoa, như chứa hàng vạn niềm mơ ước, được gửi gắm hết vào khoảng trời xanh bao la.

Tôi lại nghĩ đến mùa tuyết rơi, mùa khắc nghiệt nhất trong năm. Đất nước nơi tôi sinh ra không có tuyết, và tôi đã từng ước mình có thể đến một đất nước nào đó có hàng ngàn bông hoa trắng tí hon từ trên trời uyển chuyển trôi xuống như mái tóc của ai. Mùa mà mọi người chuẩn bị đón một đêm Noel với người thân, bạn bè, gia đình, người yêu. Ngày mà chúng ta trao cho nhau những yêu thương, chuẩn bị đón một sự chuyển giao từ năm cũ sang năm mới.

Đất nước đó, là nơi tôi đón ánh mặt trời đầu tiên. Nó không có thơ mộng như Pháp, không sạch sẽ như Singapore, không có rộng như Mỹ, không có Hoàng gia quý tộc như nước Anh, lại chẳng có nơi nào thơ mộng bằng Nhật.

Dù vậy tôi lại yêu, yêu đất nước đó như ruột máu của mình, yêu như nó là tâm can của bản thân. Nhưng bản thân tôi không có cơ hội trở về nơi đó nữa, mẹ tôi bị bệnh, và phải ở bên này chữa trị chúng. Nhà tôi có hai mẹ con, vì vậy tôi không thể để mẹ một mình. Thể chất mẹ ngày càng yếu, và mẹ mong muốn rằng có thể tận hưởng phút giây cuối đời của mình tại nơi có loài hoa Tử Đằng sắc tím.

Bước chân tôi dừng ở dưới gốc cây Tử Đằng nghìn năm tuổi lúc nào không hay. Tôi đang ở trên đất nước Nhật Bản, đang sống ở trên đất nước Mặt Trời Mọc, đang làm việc tại xứ sở Hoa Anh Đào, đang chiêm ngưỡng loài cây lớn lên ở trên đó, nhưng tâm trí tôi lại nhớ tới nơi tôi sinh ra.

Tử Đằng rất đẹp, và tôi cũng rất thích. Nhật Bản cũng tốt, sống ở đây điều kiện cũng tuyệt hơn ở bên kia. Nhưng tôi không tài nào mà yêu nổi đất nước này. Nơi đẹp nhất trong lòng tôi chỉ có một…

Tử Đằng_ Tôi nhớ nơi tôi sinh ra, Việt Nam.

 

Ngày 23 tháng 2 năm 2017

Truyện ngắn: Tử Đằng_ Mùa thương nhớ.

Nguyễn Thị Khánh Ly – Lớp 8A2.