QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI

Đăng lúc : 28.02.2017 08:19

 

Ai đó hỏi quê hương là gì... Lúc mặt trời chưa mọc?

Ai đó hỏi quê hương là gì

                                     lúc mặt trời chưa mọc?

 

Ai đó hỏi quê hương là gì ... Lúc mặt trời chưa mọc?

Tôi lắng nghe nơi đồng quê tĩnh lặng

Tai thu trọn những âm thanh: tấp nập

Ngược xuôi chốn thị thành và người người nói năng...

 

Ai đó lại hỏi: quê hương là gì... Lúc trời chuyển mình mặt sáng như trăng?

- Là thầy u tôi chẳng quản ngại còng lưng cấy lúa.

- Là những A Dèng, Năm Chín chuyển hàng những phiên họp chợ.

- Người dưới xuôi, lên thành phố kiếm tiền;

Ai cũng có cho mình số phận riêng.

 

Người ngoài lại hỏi tôi:

Quê hương là gì mỗi lúc trời trở nắng?

Nắng hanh hao, hay nắng đổ mồ hôi,

Bánh xe lăn lăn miệt mài đâu phải chỉ một hồi.

Ai cũng có việc nhỏ góp sức xây đất nước.

 

Nếu họ hỏi tôi:

Quê hương là gì trong từng giấc ngủ trưa thân thuộc?

Tôi không biết nói sao cho hết lúc tự hào:

- Rằng mẹ, hay anh chị rồi con cháu đời sau cũng biết,

Những tiếng ru chẳng tạm biệt một mùa.

 

Họ chất vấn:  

Còn những người lao động ở không trong ngày trời đổ mưa,

Khi buổi chiều thu quạnh quẽ mắt hồng bên bếp lửa?

Đừng nói họ chẳng làm, họ lặng xây điểm tựa,

Cho tương lai, cho miếng đất đẹp giàu.

 

Quê hương sẽ là gì?

Nếu tối đến những cặp vợ chồng lặng lẽ xa nhau.

Cặp mắt xanh tư lự trông theo mãi

Họ vẫn nắm tay vì áo cơm -chẳng ngại,

Đi tha hương, suốt cả một mùa dài.

 

Quê hương là gì?

Giữa dáng hình chữ S phôi thai.

Quê ta, quê người, quê cỏ xanh cây trái.

Giữa tiến lên – giữa những người nằm lại,

Cho quê hôm nay, cho đất nước mai này.

 

 

Ngô Thị Hương Thơm

Tổ: Xã hội