Xu Hướng 2/2023 # 10 Câu Nói Bất Hủ Trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa” # Top 9 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # 10 Câu Nói Bất Hủ Trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa” # Top 9 View

Bạn đang xem bài viết 10 Câu Nói Bất Hủ Trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa” được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tam Quốc diễn nghĩa là một trong tứ đại danh tác của Trung Quốc làm đắm lòng không biết bao đọc giả khắp nơi trên thế giới. Nhiều học giả còn đưa ra lời bình Tam Quốc diễn nghĩa rằng ít ai có thể thấu tỏ nội dung sâu sắc truyền tải nhiều thông điệp của tác phẩm này. Điểm lại những câu nói bất hủ trong tác phẩm này, chúng ta có thể hiểu hơn về điều đó.

“Nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố “, tức người thì phải được như Lữ Bố, ngựa thì phải là ngựa Xích Thố.

Chỉ vỏn vẹn với 8 chữ nhưng lại ca ngợi hai sự vật, đủ để thấy được rằng bút pháp thời xưa ngôn ngữ tinh tế mà ý nghĩa lại vô cùng sâu xa. Hơn nữa câu văn còn sáng sủa dễ đọc, ngay đến cả đàn bà trẻ nhỏ cũng đều thuộc lòng một cách dễ dàng. Về sau, Quan Vũ tuy cũng có được ngựa Xích Thố, nhưng cũng chưa từng nghe ai nói như vậy cả, đoán chắc rằng tác giả ắt hẳn phải là người hâm mộ của Lữ Ôn Hầu rồi.

“Ngũ Thường họ Mã, Bạch Mi giỏi nhất”

Năm người con trai nhà họ Mã, tên tự lần lượt là Bá Thường, Trọng Thường, Thúc Thường, Quý Thường, Ấu Thường, nên gọi là Ngũ Thường. Chân mày của Mã Lương, tức là Quý Thường có màu trắng, nên người đời gọi là “Bạch Mi”, do đó mới có câu “Ngũ Thường họ mã, Bạch Mi giỏi nhất”. Trong năm anh em, người được nhiều người biết đến nhất chỉ có hai anh em Mã Lương và Mã Tốc (Ấu Thường). Mã Lương thật sự là bậc kì tài, tài hoa xuất chúng, ông đã bỏ không ít công sức trong việc giúp Lưu Bị ngồi vững ở Tây Xuyên, đáng tiếc là ông mất quá sớm. Tuy nói sự thông minh của Mã Tốc cũng khá là cao, cũng nhiều lần được Gia Cát Lượng khen ngợi, chỉ đáng tiếc về sau, ông đã đi sai một nước cờ, để mất Nhai Đình. Do vậy, khi người ta đọc đến câu này, một là tiếc cho Mã Lương đã mất quá sớm, hai là tiếc thay Mã Tốc thông minh cả đời, nhưng lại hồ đồ một lúc.

“Hết lòng tận tụy, đến chết mới thôi”

Có người nói “Hậu xuất sư biểu” không phải là của Gia Cát Lượng viết. Trước hết, cho dù là ai viết đi nữa thì “hết lòng tận tụy, đến chết mới thôi” ở đây chính là khắc họa chân thật nhất về Gia Cát Lượng, cũng là biểu hiện tâm tình rõ nhất của Gia Cát Lượng khi sáu lần ra Kỳ Sơn nhưng không thay đổi được mệnh trời vào lúc cuối đời, nó cũng đã trở thành một câu nói ngoài cửa miệng của người thời nay.

“Trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng”

Trong ” Tam Quốc diễn nghĩa”, Chu Du là đại danh từ tượng trưng cho lòng dạ hẹp hòi, không chịu thua ai, cũng chỉ khi ông ta bệnh nặng vô phương cứu chữa, không còn sống được bao lâu nữa, mới cảm khái mà thốt ra câu nói này từ tận đáy lòng. Chỉ có điều là câu nói này quá tự ti, tôn vinh chí khí của Gia Cát Lượng, mà hạ bệ uy phong của chính mình. Khiến cho hình tượng của hai người này đã định rõ vị trí trong đầu não mọi người.

“Khắp người Tử Long đều là gan!”

Đây là lời bình hăng say nhất của những ai hâm mộ Triệu Vân hay Triệu Tử Long, nguyên là trong ” Tam Quốc diễn nghĩa”, Triệu Vân không phải là đối tượng được tác giả chú trong miêu tả, nhưng vì mỗi lần ông ra trận đều là tư thế hiên ngang hùng dũng, đánh đâu thắng đó, có thể được một câu khẳng định của chủ nhân như vậy, tất nhiên là vui mừng đến nỗi không còn biết trời đất gì nữa. Tuy nhiên, điều này cũng cho thấy Lưu Bị không có tài dùng người, bởi Triệu Vân đã theo ông nhiều năm như vậy, đến lúc này mới biết được can đảm của ông, bình thường chỉ giúp ông các việc lặt vặt như: vận chuyển lương thảo, thu dọn chiến trường, bảo vệ gia quyến, quả thật là lãng phí nhân tài.

“Phục Long, Phượng Sồ được một trong hai, ắt được thiên hạ”.

Tư Mã Huy vô cùng coi trọng Gia Cát Lượng và Bàng Thống, ông từng ví Gia Cát Lượng với Khương Thượng, Trương Lương, vậy nên những lời này từ miệng ông nói ra cũng không có gì là lạ. Cả hai đều là bậc kỳ tài trong thiên hạ, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, do đó những lời này cũng không phải là nói quá chút nào. Tuy nhiên điều kỳ lạ là Lưu Bị đều có được hai người này, nhưng lại không thể bình định được thiên hạ, không thể không khiến người ta suy ngẫm.

“Việc trong không ổn hỏi Trương Chiêu, việc ngoài không ổn hỏi Chu Du”

Tôn Sách khi nắm quyền thường là ‘ sách lược thì thiếu, khí phách có thừa ‘, không ngờ rằng ông lại vẫn có tài nhìn người như vậy, lúc trước tín nhiệm Thái Sử Từ về thành chiêu hàng mọi người, trước khi chết còn để lại cho Tôn Quyền những lời khuyên chân thành như thế, nhận ra phong cách xử sự của hai người này. Sự thật cũng đã chứng minh tính chuẩn xác trong lời ông nói, về đối ngoại thì Trương Chiêu chủ trương đầu hàng Tào Tháo, về đối nội thì Chu Du đem em gái của Tôn Quyền hồ đồ mà gả cho Lưu Bị, mà khi hai người làm những việc này lại làm được gần như hoàn mỹ.

“Sinh con thì phải được như Tôn Trọng Mưu”

Tôn Trọng Mưu chính là tên tự của Tôn Quyền. Nhiều người khi mới đọc không hiểu hàm nghĩa của câu nói này của Tào Tháo, rốt cuộc là ông đang khen Tôn Quyền hay đang mắng Tôn Quyền đây. Sau này mới biết, kì thực Tào Tháo là thế hệ cùng thời với Tôn Kiên, cha của Tôn Quyền, nên ông nói câu này cũng không có gì lạ cả. Ngoài ra, ý của Tào Tháo chính là khen Tôn Quyền có thể giữ được cơ nghiệp của cha anh để lại, so với những đứa con bại trận của Viên Thiệu và Lưu Biểu thì quả là khác nhau một trời một vực. Khó trách Tào lại ngậm bồ hòn làm ngọt, rất khen ngợi Tôn Quyền, tự mình nói ra mấy lời này.

“Anh hùng trong thiên hạ, chỉ có sứ quân và Tháo thôi!”

Có người cho rằng, trong tất cả những lời mà Tào Tháo từng nói qua, câu nói này là sâu sắc nhất. Khó trách Lưu Bị sợ đến nỗi làm rơi cả muỗng, ngay cả ông trời cũng phải rùng mình một cái, tưởng rằng thiên cơ đã bị tiết lộ rồi. Kỳ thực, Tào Tháo cũng chỉ là buột miệng nói như vậy, mục đích là để thăm dò Lưu Bị, nhưng cuối cùng lại bị Lưu Bị làm cho hồ đồ, phủ nhận câu nói chuẩn xác nhất trong suốt cuộc đời của mình.

“Quan giỏi thời thịnh thế, gian hùng thời loạn lạc”

Câu nói này, không chỉ là đã đặt định ra tính cách một đời cho Tào Tháo, mà cũng nói ra năng lực của ông, trong thời thịnh thế, ông là quan thần trị quốc an bang, trong thời loạn lạc thì là thủ lĩnh quân sự độc bá một phương. Một điều khác cũng khiến cho Tào Tháo vui mừng ra mặt khi nghe được câu nói này, nó không hề có dụng ý rằng ông có thể trở thành hoàng đế, và ông cũng không muốn đăng cơ xưng đế, để rồi trở thành một loại người giống như Vương Mãng, Đổng Trác trong sử sách.

Tiểu Thiện, dịch từ NTDTV

21 Câu Nói Kinh Điển Chỉ Có Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phần 3)

Trong 84 tập phim Tam Quốc Diễn Nghĩa, tác giả La Quán Trung đã xây dựng thành công rất nhiều hình tượng đặc sắc của các nhân vật nổi tiếng, để lại biết bao câu nói bất hủ khiến người xem không ngừng cảm khái và nhớ mãi. Những câu nói mà bất cứ một người yêu Tam Quốc nào cũng đều muốn “học thuộc lòng”.

15. Trương Phi – “Có Trương Dực Đức người nước Yên đây! Ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào?”

Đây là một câu nói nổi tiếng nhất khi nhắc đến Trương Phi trong những lần ông giao chiến, như với Mã Đại (một tướng dưới quyền Mã Siêu), rồi sau đó là Mã Siêu (sau là một trong ngũ hổ tướng của Lưu Bị). Trong trận Hổ Lao Quan, khi Lã Bố giết chết mấy tướng của 18 lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác, Trương Phi thúc ngựa hết lên: ” Có Trương Phi người nước Yên ở đây! ” rồi phi ngựa lao vào đánh Bố, sau rồi cả Vân Trường và Lưu Bị cũng tới, để lại điển cố nổi tiếng “Tam anh chiến Lã Bố”.

Rồi tại trận Trường Bản, Trương Phi một mình đứng trên cầu đoạn hậu, hét to lên: ” Có Trương Dực Đức người nước Yên đây! Ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào? “, ngay giữa trận tiền, đại quân địch hùng mạnh đến thế, một tướng của Tào Tháo nghe vậy sợ vỡ mật, lăn từ trên ngựa xuống mà chết, Tháo hốt quá liền truyền lệnh toàn quân rút lui.

16. Triệu Vân – “Ta là Thường Sơn Triệu Tử Long đây!”

Đây là câu nói nổi tiếng của anh hùng Triệu Tử Long trong trận chiến giải cứu ấu chúa – A Đẩu tại Đương Dương Trường Bản. Một mình Tử Long tả xung hữu đột, trên người buộc ấu chúa trong lòng, trên tay cầm cây thương lao vào đại quân Tào Tháo huyết chiến mở đường máu.

Bấy giờ Tào Tháo đứng trên đỉnh núi Cảnh Sơn, trông thấy một tướng đi đến đâu người giãn ra đến đấy, vội hỏi tả hữu người đó là ai? Tào Hồng tế ngựa xuống hỏi rằng: ” Chiến tướng kia tên họ là gì? ”

Vân nói: ” Ta là Thường Sơn Triệu Tử Long đây!” Hồng về báo với Tào Tháo. Tháo nói: ” Thực là hổ tướng, ta nên bắt sống lấy“. Liền sai người tế ngựa đi truyền báo cho các nơi rằng: ” Triệu Vân đi đến đâu, không ai được bắn lén, chỉ cốt bắt sống thôi “. Nào ngờ chính vì vậy mà Tử Long chém chết hơn 50 tướng của Tào Tháo, đại phá vòng vây cứu ấu chúa, mình đầy máu, chạy đến cầu Trường Bản gặp được Trương Phi nhờ Phi đoạn hậu nên đã hoàn thành sứ mạng của mình.

17. Quân Thục – “Chu lang mẹo giỏi yên thiên hạ, đã mất phu nhân lại thiệt quân”

Chu Du bị vây khốn ở Kinh Châu khi định dùng kế “mượn đường giệt Quắc” (giả đi đánh Tây Thục để cướp Kinh Châu), rồi định dùng em gái Tôn Quyền để nhử Lưu Bị hòng đánh đổi Kinh Châu nhưng tất cả đều bị Khổng Minh tương kế tự kế phá hỏng, khi bỏ chạy lên thuyền về Đông Ngô, thì trên bờ quân Thục hò reo câu thơ:

” Chu lang mẹo giỏi yên thiên hạ,

Đã mất phu nhân lại thiệt quân “.

Chính vì điều này nên ông lại tức đến hộc máu. Chưa từng một lần thắng được Gia Cát Lượng, dẫu biết Lượng đã tha mạng cho mình nhưng “ai thờ chủ nấy”, đã chót sinh ra trong thời loạn thế lại không cùng minh chúa, đành trở thành kẻ thù của nhau vậy.

18. Lưu A Đẩu – “Ở đây vui quá, không còn nhớ nước Thục nữa”.

Sau khi hoàng đế nhà Thục Hán – Lưu Thiện (tức A Đẩu) xin hàng nhà Tào Nguỵ, Tư Mã Chiêu đã có một phép thử để xem vị hậu chủ này có phải là thực bụng hay là không. Một hôm, Tư Mã Chiêu mời Lưu Thiện đến phủ dự tiệc. Trong tiệc, Tư Mã Chiêu cho cung nữ múa điệu múa ở nước Thục làm rất nhiều quan lại nước Thục trước đây cảm động phát khóc.

Đương nhiên, trước cảnh tượng ấy, Lưu Thiện cũng rất thương cảm. Dù vậy, trước mặt Tư Mã Chiêu, Lưu Thiện hiểu mình không thể bộc lộ cảm xúc thật của mình, nếu không tính mạng của mình và quần thần sẽ lập tức lâm nguy. Vì vậy, ông vẫn cười nói, uống rượu như bình thường.

Sau khi màn biểu diễn kết thúc, Tư Mã Chiêu quay sang hỏi Lưu Thiện: ” Màn biểu diễn có làm ông nhớ nước Thục không?“. Lưu Thiện giật mình rồi đáp: ” Ở đây vui quá, không còn nhớ nước Thục nữa “. Câu nói này của Lưu Thiện đã lừa được Tư Mã Chiêu, thậm chí lừa được cả một triều thần thân tín của Lưu Thiện, kế “giả si bất điên”, bảo toàn tính mạng để chờ thời, khiến kẻ địch không còn nghi kỵ gì mình, nhưng cũng gây cho mình tiếng oan ngàn năm là một kẻ bất tài vô dụng, đã đem đại nghiệp của người cha nổi tiếng của mình – Lưu Bị tan hành mây khói.

19. Tuân Úc – “Tào Tháo biết sai, sửa sai, nhưng không nhận sai”

Kể từ khi Tuân Úc bỏ Viên Thiệu theo Tào Tháo, lập tức được Tháo trọng dụng, coi ông như Trương Lương giúp Hán Cao Tổ dựng nghiệp trước kia và dùng vào việc lớn. Ông được Tào Tháo chuyên lo sự vụ hành chính, đặc biệt khi Tào Tháo mang quân đi chinh chiến thì Tuân Úc lãnh trách nhiệm quản lý hậu phương.

Trong một lần Trình Dục chỉ ra rằng chủ công (Tào Tháo) đã mắc sai lầm khi thả Lưu Bị đi, cần dẫn quân tiêu diệt ông để trừ hậu hoạ. Thì Tháo lại nói rằng mình đúng không sai, làm Dục cảm thấy rất khó chịu. Đang đi về gặp Tuân Úc, Úc nghe Dục nói xong thì bảo Dục rằng: ” Tôi cho ngài biết, thực ra trong lòng chủ công đã biết mình sai, sau này người sẽ thay đổi, nhưng người tuyệt đối sẽ không nhận là sai. Kẻ làm chủ công chính là biết sai, sửa sai, không nhận sai “.

20. Lưu Bị – “Bạn bè như chân tay, vợ con như quần áo”

Có câu, “huynh đệ như thủ túc, phu thê như y phục” hay còn gọi là “huynh đệ như chân tay, phu thê như y phục” lại là một câu nói nổi tiếng nữa của Lưu Bị.

Khi nhắc đến câu này, Lưu Bị muốn nói lên rằng tình cảm lớn nhất của con người đó là tình thân máu mủ ruột thịt, anh em như chân với tay. Con người ta thiếu một trong hai bộ phận đó thì sẽ không phải là một con người hoàn thiện, còn tình cảm vợ chồng thì ông lại coi nhẹ, đó cũng là quan điểm của riêng ông.

Ở đây, Lưu Bị đã coi 2 người anh em Trương Phi và Vân Trường như thủ túc, huynh đệ sống chết có nhau, đã từng kết nghĩa đào viên, cả đời này là vì nhau mà sống. Chính trong tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa, La Quán Trung đã cho chúng ta thấy được cái tình huynh đệ này nó sâu sắc đến như thế nào, khi mà hai người em vì anh mà vào sinh ra tử, bắt đầu từ trận Hổ Lao Quan với Lã Bố (đã đi vào chính sử), cũng như hàng trăm, hàng ngàn trận đánh khác nhau. Từ lúc chia ly mỗi người một nơi, cho đến khi tìm lại với nhau mặc cho đang sống trong vinh hoa phú quý. Khi hai người em của mình chết, Lưu Bị đã dốc 70 vạn đại quân đến trả thù cho 2 nghĩa đệ của mình bị quân Đông Ngô giết…

Và để kết thúc những câu nói kinh điển trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, chúng tôi xin được trích dẫn một câu thể hiện rất rõ sự “gian hùng” của Tào Tháo, nhưng lại có phần rất đúng, các bạn hãy tự mình suy ngẫm nhé:

21. Tào Tháo – “Phàm những việc đại sự trong thiên hạ nên về nhà hỏi vợ. Vợ bảo sao cứ làm ngược lại, ắt sẽ thành công!”

Xem thêm: 4 câu nói thương tâm nhất trong ‘Tam quốc diễn nghĩa’, người đời thổn thức không thôi

Những Câu Nói Nổi Tiếng Của Các Vị Tướng Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa

– Chu Du:”Trời sinh Du sao còn sinh Lượng”

– Thẩm Phối:”Tao sống làm tôi họ Viên, chết làm ma họ Viên, không như lũ chúng mày là những thằng a dua, nịnh hót. Mau chém tao đi!”“Chúa ta ở phương bắc, không thể bắt tao trông về phương nam mà chết được!”

– Đinh Quản:”Thằng giặc Ðổng Trác kia, mày dám lập mưu lừa trời dối đất, tao lấy máu cổ họng bôi vào mặt mày bây giờ!”

– Ngũ Phu:”Mày không phải là vua tao, tao không phải là tôi mày, sao lại gọi là phản được? Tội mày đầy trời, ai ai là chẳng muốn giết mày? Tao tiếc rằng không xé nhỏ được xác mày ra để tạ thiên hạ!” (Phu chửi Đổng Trác)

– Tào Hồng:”Thiên hạ có thể không có tôi, nhưng không thể không có ông!” (Nói với Tào Tháo lúc bị mai phục ở Lạc Dương)

– Hứa Thiệu:”Anh là năng thần thời trị, gian hùng thời loạn” (Nói với Tào Tháo)

– Hạ Hầu Đôn:”Tinh cha huyết mẹ không thể bỏ” (Rút tên nuốt ngươi)

– Quan Vân Trường:”Con gái ta là con của loài Hổ há lại kết thông gia với loài chó!” (Nói với sứ giả nước Ngô Gia Cát Cẩn)“Vì chúa công, ta lấy tình thủ túc mà đền đáp. Lẽ nào ta bội nghĩa mà đầu giặc. Ngọc dầu có nát, chứ cái sắc không phai; tre dầu có cháy cũng không hư cái tiết. Thân ta dù thác, danh tiết cũng không nhơ. Ông chớ nói nhiều lời” (Nói với Gia Cát Cẩn lúc Cẩn muốn chiêu hàng Quan Vũ)“Trộm nghĩ: đã là nghĩa thì không bao giờ phụ lòng; đã là trung thì không bao giờ sợ chết. Vũ này từ thuở nhỏ bé đọc sách, biết chút ít lễ nghĩa. Xem truyện, Dương Giốc Ai và Tả Bá Đào thường than thở hai ba lần, mà sa nước mắt.” (Thư gửi Lưu Bị ở Quan Độ)

– Bàng Đức:”Đã gọi là dũng tướng thì không sợ chết, đã gọi là tráng sĩ, thì không nên huỷ cái danh tiết mình mà cầu lấy sống”

– Trần Cung:”Tôi nghĩ người nào lấy đạo hiếu trị thiên hạ thì không hại bố mẹ người ta; người nào thi hành nhân chính ở thiên hạ thì không làm đứt tuyệt hương hoả người ta. Vậy mẹ tôi và vợ con tôi, sống chết cũng ở trong tay ông. Tôi đã bị bắt xin chịu chết ngay, trong lòng không còn vướng víu điều gì!”

– Trương Liêu:”Đồ hèn Lã Bố kia, chết thì chết, sợ gì!”“Ta tiếc hôm ở thành Bộc Dương lửa không cháy to để đốt chết cái thằng quốc tặc nhà mày”

– Trương Phi:”Trương Dực Đức người nước Yên đây! Ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào?” (Cầu Trường Bản)

– Lưu Bị:”Ngày sau ta làm vua, cũng ngự cái xe có tán che như cây dâu này”

– Tôn Sách:”Về sau nếu có việc trong không quyết thì hỏi Trương Chiêu, việc ngoài không quyết thì hỏi Chu Du”

– Nễ Hành:”Tuân Úc nên sai đi viếng tang thăm bệnh, Tuân Du nên sai đi giữ mả coi mồ; Trình Dục nên cho đứng gác cửa ngõ; Quách Gia nên để bình phú ngâm thơ; Trương Liêu cho đi đánh trống khua chiêng; Hứa Chử cho đi chăn trâu dắt ngựa; Nhạc Tiến cho đi nhận thư đọc chiếu; Lý Điển cho đi chạy giấy đưa thư; Lã Kiền nên để mài đao đúc gươm; Mãn Sủng nên để uống rượu ăn dấm; Vu Cấm thì được việc khiêng ván đắp tường; Từ Hoảng thì giỏi về mổ lợn giết chó; Hạ Hầu Đôn thì gọi là tướng quân có đủ tay chân; Tào Hồng thì gọi là thái thú vòi tiền; còn những đồ kia là đồ giá áo túi cơm, thùng rượu bị thịt cả.”

– Cát Bình:”Mất tay, ta hãy còn mồm để nuốt giặc, còn lưỡi để chửi giặc”

– Thái Sử Từ:”Đại trượng phu sinh trong thời loạn, nên đeo ba thước gươm lập nên công trạng bất hủ, nay chưa thoả chí sao đã chết thế này?”

– Trương Nhiệm:”Trung thần há chịu thờ hai chúa à? Bây giờ ta hàng, về sau sẽ không hàng, nên giết ta mau!”

– Hoàng Trung:”Ta từ khi ở Trường Sa theo hầu thiên tử đến giờ, lập nên bao nhiêu công lao. Nay tuy tuổi ngoại bảy mươi, nhưng mỗi bữa ăn còn nổi chục cân thịt, cánh tay còn giương nổi cung hai tạ, cưỡi được ngựa thiên lý, thì cũng chưa lấy gì làm già.”

– Gia Cát Lượng:”Ngươi chỉ biết một, chưa biết đến hai. Nhà Tần dùng phép dữ dội quá, muôn dân cùng oán, cho nên vua Cao tổ dùng phép rộng rãi để được lòng dân. Nay Lưu Chương nhu nhược, chính lệnh không được nghiêm, thể thống dần dần suy tàn, chiều chuộng cho người ta ngôi chức cho vinh, ngôi cao quá thì sinh hỗn, yêu người ta ân tình chí thiết, ân đằm thắm quá thì sinh nhờn, bởi thế nên nát bét. Ta nay trên dưới có phép tắc, có phép tắc rồi mới biết ơn, tước lộc có hạn có ngữ, có hạn ngữ rồi mới biết vinh. Ân uy gồm đủ, trên dưới có bậc, đạo trị dân như thế là rõ ràng” (Nói với Pháp Chính về việc ban hành luật pháp)?”

“Chim Sẻ làm sao biết được cái chí của chim Bằng?

“Nho cũng có nho quân tử, cũng có nho tiểu nhân. Nho quân tử thì trung vua yêu nước, giữ chính ghét tà, chuyên làm những điều ích lợi chung, tiếng để đời sau. Còn như loại tiểu nhân thì chỉ gọt dũa văn chương, miệt mài nghiên bút; còn trẻ làm phú đầu bạc đọc kinh, dưới bút dẫu có nghìn lời, trong bụng không được một mẹo. Xem như Dương Hùng văn chương có tiếng một đời, mà phải hạ mình đi thờ Vương Mãng rồi cũng đến đâm đầu xuống lầu mà chết. Thế gọi là nho tiểu nhân, dẫu ngày làm hạng vạn câu thơ, cũng có ích gì đâu!”(Tranh luận với các nho sĩ Giang Đông)

4 Câu Nói Thương Tâm Nhất Trong ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’, Người Đời Thổn Thức Không Thôi

Các dân tộc Á Đông có một nền văn minh vô cùng xán lạn. Lịch sử Á Đông nói chung, trong đó có Trung Quốc và Việt Nam, rất hào hùng, tràn đầy khí chất. Lịch sử 5000 năm văn minh, văn hoá của Á Đông là cả một kho tàng vô giá cho hậu thế. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của những quan niệm mới có phần thiên kiến, lệch lạc, lịch sử ấy đã bị cải biên và nguỵ tạo nhiều. Với mong muốn phục hưng lại nền văn minh vĩ đại cũng như những truyền thống đạo đức quý báu của người Á Đông, chúng tôi tiến hành loạt bài về lịch sử Việt Nam, Trung Hoa… gửi đến quý độc giả, ngõ hầu phá giải được những quan niệm sai lệch hiện nay.Trong tác phẩm bất hủ “Tam Quốc diễn nghĩa”, La Quán Trung đã khắc hoạ rất nhiều nhân vật lịch sử bằng văn phong vô cùng phong phú, từ miêu tả tướng mạo đến lời nói, cử chỉ. Có rất nhiều câu nói thương tâm mà cho đến nay vẫn khiến người đời thổn thức mãi không thôi.

1. “Người sống ở đời, chuyện không như ý thường chiếm đến tám, chín phần” – Dương Hỗ

Trong số đông đảo anh hùng trong “Tam quốc diễn nghĩa”, Dương Hỗ (221-278) vốn không phải là người đáng thất vọng nhất trên chốn quan trường. Ông phục vụ cho 2 triều Tào Nguỵ và Tấn. Vua Tấn phong cho ông đến chức quận công, thực ấp 3.000 hộ. Thế nhưng Dương Hỗ lại là một trong những người nói ra câu nói chán nản không như ý nhất.

“Nhân sinh thất ý vô nam bắc” (nam bắc nào ai được thỏa lòng) – Với câu nói này, Dương Hỗ bỗng chốc trở thành người bạn tri âm của những người chán nản, không được như ý muốn.

Những người bi quan thường hay nói “càng đánh càng thua”, trong khi người lạc quan sẽ nói “càng thua thì càng phải đánh”, cùng một hoàn cảnh giống nhau, nhưng sĩ khí lại hoàn toàn khác nhau.

2. “Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi” – Gia Cát Lượng

Câu nói này thể hiện tấm lòng trung nghĩa, sẵn sàng xả thân vì nước của Gia Cát Võ Hầu. Tuy nhiên, cũng không ít người cho rằng đây là một câu nói rất thương tâm.

Khi Khổng Minh nói “Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi”, là khi “phạt Ngụy” vốn đã trở thành điều không tưởng, rồi sau đó ông chết ở gò Ngũ Trượng.

Trong “Thần điêu hiệp lữ”, khi Quách Tĩnh nói ra câu “Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi”, có người liền thở dài một tiếng: Quách đại hiệp sắp phải hy sinh rồi, thành Tương Dương không giữ được nữa rồi, Đại Tống sắp diệt vong rồi!

Quả đúng là: “Ra trận chưa thắng người đã mất, trường sử anh hùng lệ đầy khăn!”.

3. “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” – Gia Cát Lượng

Khổng Minh dốc hết sức lực phò tá cha con Lưu Bị. Ông đã sáu lần ra Kỳ Sơn, nhưng vẫn phạt Ngụy không thành. Khổng Minh đành phải thở dài rằng: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, không thể cưỡng cầu”. Câu nói này khiến người ta không thể không cảm thấy thương cảm.

Thế sự dồn dập không kết thúc, mệnh trời đã định trốn làm sao? Dường như Lưu Bị xưng đế, Tôn Quyền chiếm lĩnh một phương, Tào Tháo thao túng thiên tử hiệu lệnh chư hầu, Quan Vũ bại trận đến Mạch Thành… hết thảy đều là ý Trời.

Dù có tài “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý” ra sức xoay chuyển tình thế, thì cũng địch không lại ý Trời. Hạng Vũ năm xưa ở Cai Hạ mà nói “Trời muốn ta chết, không phải ở lỗi dùng binh”, quả thật có ý Trời trong đó vậy!

4. “Thị phi thành bại hóa thành không”

Thời Tam Quốc, anh hùng hào kiệt nối nhau xuất hiện, trăm trận chiến oai hùng, ngàn chiến công oanh liệt. Thế mà thời gian ạt ào như nước chảy, những Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân… nay còn đâu?

Tô Đông Pha khi còn trẻ chí khí cao vời vợi. Ông từng tự phụ “được như Nghiêu Thuấn, chuyện này khó gì”. Nhưng sau khi thập tử nhất sinh trên chốn quan trường, thì tâm ý cũng nguội lạnh mà than rằng: “Tào Tháo một đời anh hùng, mà nay ở đâu đây?”.

Nhân vật lịch sử trong “Tam quốc diễn nghĩa” nhiều vô kể. Văn phong cực kỳ phong phú. Bởi vậy, để lấy ra 4 câu nói thương tâm nhất thật không hề dễ dàng. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng dù có trải qua bao lớp sóng dập vùi của lịch sử, những câu nói gắn liền với điển tích ấy vẫn như văng vẳng bên tai, khiến hậu thế xót xa thổn thức.

Vậy nên có bài thơ làm chứng rằng:

“Trường Giang cuồn cuộn chảy về đôngBạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùngThị phi thành bại theo dòng nướcSừng sững cơ đồ bỗng tay khôngNon xanh nguyên vẻ cũBao độ ánh chiều hồng.Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãiVốn đã quen gió mát trăng trongMột vò rượu nếp vui bạn cũChuyện đời tan trong chén rượu nồng”.

(Lâm giang tiên – Dương Thận)Video: Vì sao người Việt Nam ai cũng yêu thích “Tam Quốc diễn nghĩa”? Chung quy chỉ ở 1 chữ mà thôi!

Cập nhật thông tin chi tiết về 10 Câu Nói Bất Hủ Trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa” trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!