Xu Hướng 2/2023 # Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa # Top 6 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thực lòng mà nói, khi tôi viết những dòng này, tôi có tâm tư. Tâm tư vì, có lẽ tôi chưa thực hiểu hoàn toàn câu chuyện, mà cũng vì, cảm giác đầu tiên luôn diệu kì và trong sáng, nên ít nhất biết cách mà lưu giữ lại.

Tôi chưa bao giờ sợ những câu chuyện kết thúc không viên mãn, không trọn vẹn. Bởi lẽ, sống trên đời thì đến tám chín phần không được như ý mình, vậy có gì mà oán trách đây? Dù không thực hạnh phúc, nhưng ít nhất đã cố gắng, đã đấu tranh, chứ không chỉ buông tay cho số phận định đoạt. “Bộ Bộ Kinh Tâm” của Đồng Hoa đã từng bước từng bước chậm rãi làm rung động trái tim, làm kinh ngạc lí trí, cũng vì sự thật nghiệt ngã không thể chối từ ấy mà thôi.

“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều”

Trương Hiểu, vốn chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường, sẽ sớm lấy chồng, có con, sống một cuộc sống an nhàn đến cuối đời. Tôi vẫn không biết, việc Trương Hiểu gặp sự cố mà xuyên không về thời cổ đại, là phúc hay là họa? Là hạnh phúc hay bi kịch cuộc đời? Quay trở về một nơi mình không hề biết, mình không hề quen, sống với những mưu mô toan tính triều đình, cùng thứ tình yêu trong phấp phỏm đợi chờ, có lẽ, chẳng sung sướng gì. Nhưng cũng vì thế mới cảm nhận được tấm chân tình ấm áp chảy len lỏi qua từng khe cửa của Tử Cấm Thành lạnh lẽo, tàn độc.

Tôi không đặc biệt ấn tượng Tứ ca hay Bát ca. Tôi chỉ thích Nhược Hi. Vì thích Nhược Hi, vì cố gắng đặt mình vào vị trí của nàng mà cảm nhận câu chuyện, nên tôi hiểu, những việc làm của nàng là hợp tình hợp lý. Sống ở đâu cũng vậy thôi, tình yêu không phải tất cả, không phải thứ duy nhất để bấu víu, để đấu tranh. Làm việc gì cũng nên chừa cho mình đường lui, đâu chỉ như một con thiêu thân lao vào lửa không biết đường về.

Tuy thế, có đôi lúc, tôi tự hỏi, nếu Nhược Hi cố gắng thêm một chút nữa, quyết liệt đến cùng, chỉ tin tưởng vào tình yêu, liệu sẽ hạnh phúc hơn không? Nhưng rồi từ từ nhận ra, Nhược Hi mà tôi thích, vốn mâu thuẫn, vừa ích kỉ, lại vô cùng bao dung. Vốn không muốn bản thân chịu quá nhiều đau khổ, vừa không muốn những người nàng yêu thương phải sống trong đau thương. Vậy nên, sao có thể vừa lòng tất cả đây?

Cuộc sống chốn thâm cung ấy, ngoài lễ nghi phép tắc, ngoài âm mưu toan tính, liệu còn tồn tại điều gì nữa? Tình yêu à? Hay tình cảm chị em gắn bó? Tình cảm bạn bè thân thiết? Suy cho cùng, một khi tình cảm xuất phát từ trái tim đụng phải quá nhiều những cản trở, quá nhiều đớn đau, thì cũng chẳng thể trong sáng, cũng kém phần đẹp tươi.

Nghĩ lại mà bật cười, chàng trai Thập tam phong lưu tiêu sái văn võ song toàn năm nào, vì một câu nói, vì một lần mười năm giam cầm, khi trở về cũng chỉ còn lại đôi mắt vương sầu, mái tóc muối tiêu và bước chân xiêu vẹo. Hay ngay cả lão Thập vốn ngốc nghếch không quan tâm sự đời, trước đắng cay đày đọa, cũng dần biết thương tâm, cũng dần biết oán hận. Bát ca từng tìm mọi thủ đoạn, mọi cách thức để giành ngôi báu, đến cuối cùng chỉ biết cười khổ mà buông tay. Vốn không còn đường lui nữa rồi. Một khi đã bước vào Tử Cấm Thành, sẽ chẳng điều gì còn được như xưa. Một khi đã chấp nhận đánh cược, thì kết quả đến cũng chỉ còn nước gật đầu chịu thua.

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp, đã từng yêu thương, đã từng gắn bó, nhưng có mấy ai dám chắc, không có giây phút chia ly?

Nhược Hi có yêu Bát ca không? Tôi khẳng định là có. Nếu không yêu, nàng nhất quyết sẽ không chấp nhận thay đổi lịch sử. Một người an phận như Nhược Hi, sao dám làm chuyện kinh khủng đến vậy? Nhưng, vì yêu, nên mới cố gắng thử đấu tranh một lần, cố gắng giữ chàng trai ấy bên mình để cả hai cùng hạnh phúc. Chỉ là, Bát ca tham vọng không đủ sức từ bỏ giang sơn để có mỹ nhân. Và Nhược Hi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục ở bên Bát hiền vương thêm một lần nữa.

Yêu. Chỉ một chữ mà cũng có khả năng giày vò con người đến thế. Muốn nói quên đâu dễ, muốn tiếp tục lại càng không thể. Vẫn là không nên gặp gỡ, không nên quen biết.

Ấy vậy mà, không quyến luyến, không tương tư, liệu có tốt đẹp hơn không? Tình yêu vốn đau đớn là thế, nhưng trong đắng có ngọt. Như uống một ngụm trà, cắn một miếng chocolate, lúc đầu thì đắng, sau dần thấy ngọt ngào lan tỏa, tạo cảm giác ấm áp, hạnh phúc vô cùng. Lạc đến nơi nước can, ngồi trông lúc mây lên, nói rằng tôi không ấn tượng đặc biệt với ai trong hai nam nhân vật chính, không có nghĩa là tôi không biết mình thích ai hơn. Như Nhược Hi, tôi thích Tứ ca, thích Tứ vương gia, thích Ung Chính, vì Nhược Hi yêu chàng vô cùng.

Tình yêu của hai người gần như được sinh ra trong đợi chờ. Nhưng vì chờ đợi như thế, cũng giống với ruột đong sầu, thì rượu càng dễ ngấm. Tình yêu ấy chân thực hơn, và cũng khó khăn hơn rất nhiều. Không chỉ đơn thuần muốn nói yêu là yêu, muốn cố gắng là cố gắng. Nhược Hi không toàn tâm yêu, cũng vì lẽ ấy. Một khi cô biết trước lịch sử, một khi cô nhìn thấy những đau khổ mà Ung Chính tạo nên cho người khác, cô đã tự xây một bức rào cản giữa trái tim cô và Dận Chân. Tình yêu của Nhược Hi mỗi bước đi đều thêm phần sợ hãi, run rẩy trong lòng. Cảm giác nửa muốn tiếp tục, nửa muốn chạy trốn.

Tôi biết, với nhiều người, Nhược Hi thật hèn nhát. Bởi lẽ tại sao không dốc lòng một lần? Yêu bằng tất cả những gì nàng có, liệu khó khăn đến vậy sao? Tại sao phải vừa làm đau mình, vừa làm đau người như thế? Nhưng chốn thâm cung này, Nhược Hi không hề mong muốn ở lại. Nàng không cam tâm tình nguyện ở nơi đây, cũng không cam tâm tình nguyện nhìn người khác đau đớn vì mình. Với cung đình này, bây giờ ngoài sợ hãi tôi cũng chỉ còn sợ hãi, nó liên tục nhai nuốt người ta, y như quái vật!

Không thể quay trở về như lúc hai người cùng chèo thuyền thưởng ngoạn cảnh sắc, hay nụ hôn lạnh lẽo mà cuồng nhiệt Tứ ca áp lên môi Nhược Hi tại thảo nguyên xa xôi, cũng không còn ở Cán Y cục, cách nhau lớp lớp tường dày, lòng vẫn ăm ắp những thương yêu xót xa nhung nhớ. Dù chàng vẫn là Dận Chân của nàng, nhưng chàng đồng thời còn là vua của một nước, là Ung Chính dốc lòng dốc tâm vì giang sơn. Không hoàn toàn là chàng trai xoay lưng đỡ tên cho nàng, ôm nàng dưới mưa với bao thương xót. Tình cảm vẫn còn đây, nhưng bên cạnh đấy là biết bao kinh sợ, biết bao khiếp hãi.

Lúc này, nhìn sự bất lực của Nhược Hi và Ung Chính, tôi bỗng nhớ đến Masumi và Maya trong bộ truyện tranh Mặt nạ thủy tinh. Cũng từng êm đêm chèo thuyền mà ngắm từng cánh hoa bay trong gió, cũng từng lặng thầm quan tâm nhau, từng vì mình vì người mà cố gắng, để rồi cũng dần xa nhau. Nhưng ai bảo tình yêu ấy không thật? Ai bảo tình yêu ấy không đẹp đẽ, không đáng trân trọng?

Ừ, có lẽ, có những người chỉ thuộc về nhau, khi họ không là của nhau.

Nhược Hi, lúc có thể toàn tâm toàn ý yêu Dận Chân nhất, lại là khi hai người đã nghìn trùng xa cách. Lúc ấy, nàng mới đủ bình tâm để hướng về chàng, với đôi mắt chỉ đong đầy yêu thương. Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại Người.

Với câu chuyện này, tôi có nhiều tiếc nuối. Không chỉ vì Nhược Hi không thể nhìn Ung Chính lần cuối, không chỉ vì mối tình dang dở của Lục Vu và Thập tam, càng không chỉ vì bóng dáng cô đơn tịch mịch của Bát ca khi tiễn nàng đi xa, mà còn vì Thập tứ.

Nếu nói nhân vật nam tôi ấn tượng nhất, tôi sẽ trả lời Thập tam. Nếu nói nhân vật nam tôi cảm phục nhất, tôi sẽ trả lời Dận Chân. Nhưng nếu nói nhân vật nam tôi yêu thích nhất, không ai khác ngoài Thập tứ a ca. Đến cuối cùng, chàng có yêu Nhược Hi không? Làm sao ai biết? Thôi thì, hãy cứ nhắm mắt làm ngơ mọi cử chỉ quan tâm, mọi lời nói ngụ ý của chàng, để bớt cho chàng một điều đau đớn.

Thập tứ, theo tôi, là người sống hết mình nhất. Chàng dám đấu tranh, dám uất hận, và dám yêu. Tuy thế, kết cục với chàng, lại chỉ nhuốm màu tang tóc. Khi chàng được thả tự do, được dắt ngựa đi dạo sau cả mười năm giam hãm, chàng cảm thấy gì? Thập tứ của tôi nhìn đâu đâu cũng chỉ còn lại hình bóng của những người đã khuất, của những anh em, của cô gái Nhược Hi ngày ấy. Còn chàng thì sao? Chàng một mình nhìn thấy cái chết của từng ấy con người, nhìn thấy khốn khổ của từng ấy người chàng yêu thương. Chỉ để từng nơi từng chốn một, từ từ hồi tưởng.

Thập tứ kia, sao chẳng về, cứ mãi lang thang ?

Cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể cay đắng mà nói rằng, năm năm tháng tháng hoa vẻ cũ, tháng tháng năm năm người khác xưa.

Vì sao trời xanh cứ ghẹo người?

– KEMCHAN

[Bộ bộ kinh tâm] Bất kì ai cũng đều cô đơn

Kì thật, tôi hầu như không bao giờ đọc truyện SE, bởi lẽ, một ngày rất mệt mỏi, cuộc sống rất vồn vã, đến với ngôn tình phần vì sở thích phần vì muốn giải tỏa cảm xúc của một ngày.

“Bộ bộ kinh tâm”, trước hết , tôi muốn nói là một thiên tình sử vô cùng bi thương, đau khổ, nếu bạn không muốn ngày mai tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp thì có lẽ không nên đọc, nhưng tôi cũng nói luôn, thật tiếc cho bạn. Bản thân tôi rất thích Tứ a ca và Nhược Hy nhưng không chỉ có họ , tôi thấy toàn bộ nhân vật trong truyện đều rất đặc sắc và điểm chung nhất tôi đều thấy ở họ, đó là ai cũng đều cô đơn…

Đọc truyện này tôi bị ám ảnh. Ám ảnh bởi hình ảnh cô đơn của Dận Chân đứng cô đơn trên đỉnh Cánh Sơn , ngắm nhìn Tử Cấm Thành dưới chân mình,mà tận sâu trong đôi mắt chỉ còn hư không quạnh quẽ

“Yêu cùng hận đều đã rời đi, chỉ còn lại mình hắn”

Nỗi cô đơn trước hết tôi muốn nói đến là của Tứ A ca – Dận Chân hay sau này chính là Hoàng đế đại Thanh – Ung Chính. Tứ a ca ngoài lạnh trong nóng, luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng bình thản, nhưng ẩn chứa đằng sau là một trái tim đầy nhiệt thành. Hắn rất cô đơn. Cô đơn bởi không nhận được tình yêu của mẹ mà đến ngay lúc bà chết cũng không coi hắn là con, tuyệt đối không chịu nhận sắc phong Hoàng thái hậu. Cô đơn bởi có trong tay cả một giang sơn Đại Thanh mà khi đứng trên đỉnh cao ấy, hắn không gặp được người con gái hắn yêu lần cuối trước khi nàng ra đi. Nhưng tôi nghĩ đây tất là cái giá phải trả khi hắn giành được quyền lực tối cao của mình. Tôi nghĩ tình yêu của Dận Chân đối với Nhược Hy hẳn là đến sau Bát a ca nhưng nồng đậm không hề thua kém. Chàng trai ấy đứng trong mưa,” sắc trời mù mịt, chiếc dù đen như mực, một thân trường bào xám.. sắc mặt tái nhợt đến đau lòng” nhìn người con gái hắn yêu quỳ mà hận không thể làm gì. Chàng trai ấy chịu ẩn nhẫn mình mười năm, dụng tâm sắp đặt, tranh giành ngôi báu bởi vì chỉ vậy mới bảo vệ được những người hắn yêu. Chàng trai thích hoa mộc lan trong sương, yêu màu xanh da trời sau cơn mưa, yêu chó ghét mèo, mưa phùn sẽ vui vẻ, khó chịu khi nắng gắt cuối cùng cũng gặm nhấm một nỗi cô đơn….

“Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết, chẳng cần tương tư.”

Nhược Hy là một cô gái, theo tôi cũng rất cô đơn. Trước khi đọc Bộ bộ kinh tâm tôi đã đọc rất nhiều review. Các bạn cho rằng Nhược Hy là một cô gái ích kỷ và đớn hèn trong tình yêu, không dám nắm bắt vận mệnh của mình. Theo tôi, thì không phải như vậy. Tôi muốn hỏi một câu đó là : ích kỉ hay tỉnh táo? Hãy thử đặt mình và nhân vật, khi đọc truyện tôi thường làm vậy bởi như thế tôi mới hiểu được cảm xúc và quyết định của nhân vật ấy. Bạn là một cô gái xuyên không, về một thời quá khứ không người thân, gia đình bạn bè, một xã hội mà chỉ sai một ly đi một dặm, một câu nói cũng có thể mất đi mạng sống – một cuộc sống dối trá, lừa bịp, tanh tưởi, thì liệu rằng có nên cẩn trọng hay không? Nhược Hy biết Bát a ca sẽ thua, nàng biết Tứ a ca sẽ giành được ngôi báu, lẽ nào lúc ấy nàng không nên giành một con đường sống cho mình. Thêm nữa, là một cô gái hiện đại, lẽ nào ngay lập tức có thể chịu được kiếp năm thê bảy thiếp, chịu được kiếp chung chồng? Cô đã nghĩ : “Chỉ vì một người đàn ông mà bắt nàng phải sống cùng một mái nhà với một người đàn bà khác, rồi đấu đá với cô ta suốt đời? Phải bao nhiều tình yêu mới đủ để nàng chịu đựng cái giá đó?” . Nhưng rồi cảm động vì một chàng trai ” điềm đạm nói cười, dưới một màn lá thu bay tơi tả, chàng nghiệt ngã buộc nàng vâng lời; giữa trời đất một màn trắng xóa, chàng êm ả cùng nàng dạo chơi,.. nụ cười của chàng ấm áp như nắng xuân, rồi thứ giấy viết tỏa hương bách hợp” ,vì một trang trai thở nhẹ bên tai nàng lặp đi lặp lại : ” Trong lòng em có ta.. trong lòng em có ta..” mà nàng một lần đã thử cố gắng vì tình yêu này. Nàng đã cố gắng. Nhưng rồi vì ” nàng có quá nhiều sợ hãi, quá nhiều tính toán. Còn chàng, có quá nhiều tham vọng, quá nhiều đàn bà”, Bát a ca không thể từ bỏ việc tranh giành ngôi báu mà tình cảm của Nhược Hy với chàng đành chấm dứt tại đó.

Còn Thập Tam gia. Đây là một chàng trai tôi vô cùng yêu thích, đặc biệt là tình bạn của chàng với Nhược Hy – một tình bạn bền vững, không lợi ích trong cung cấm,nơi mà mọi thứ đều được mang ra lợi dụng. Thập tam a ca vì tứ a ca, mà chấp nhận mười năm giam lỏng, thời gian ấy Lục Vu đã bên cạnh chàng mười năm bầu bạn, sinh cho chàng một cô nương xinh xắn. Vậy mà, nàng rồi cũng rời chàng mà đi.

Như tôi đã nói, câu chuyện này , bất cứ nhân vật nào cũng đều chịu đựng một nỗi cô đơn. Tứ a ca cô đơn, Nhược Hy cô đơn, Thập tam gia cô đơn. Bát a ca đến cuối cùng cũng cô đơn, không có được Nhược Hy không phải điều đáng tiếc của hắn, mà hắn phải thấy đáng tiếc, không, là đau khổ cùng cực khi nhìn đích phúc tấn của mình thiêu trong ngọn lửa ấy. Hắn không được sinh ra bởi một người mẹ quyền quý, bởi vậy mà từ nhỏ chính hắng phả nỗ lực hơn cả. Chính vì thế, khi Nhược Hy ngỏ lời, hắn cũng không thể vì nàng , mà từ bỏ ngôi báu. Cứ tưởng mất Nhược Hy đã là đáng tiếc, mà việc hắn không trân trọng người vợ của mình mới là đáng tiếc. Nàng ta là một nguyên nhân dẫn đến việc Nhược Hy sảy thai, nhưng cũng là người phụ nữ giỏi giang và dũng cảm, khi mà mọi người quay lưng lại với bát gia, vẫn một mình gánh vác mọi việc.

Không chỉ vậy, Nhược Lan cô đơn khi đến lúc nàng chết mới có thể về với người nàng yêu. Cửu a ca chết mới hiểu Ngọc Đàn đã vì mình như thế nào.

Khi đọc đến gần già tác phẩm, tôi đã khóc rất nhiều. Tình cha con, tình anh em, tình yêu, tình bạn… Tôi hiểu được sự tiếc nuối của Nhược Hy khi nàng nghĩ về thời bé, khi nàng đã cất cao tiếng hát chúc mừng sinh nhật Thập a ca, khi nàng còn là cô bé lao vào đánh nhau với Minh Ngọc, là tiếng cười, là kỉ niệm, tất cả đều đã qua, đều lụi tàn vì tranh giành ngôi báu. Nhược Hy và Tứ a ca rất đáng thương. Đồng Hoa đã không để cho họ gặp mặt nhau lần cuối , cũng vì vậy mà càng khiến người đọc nhớ lâu hơn về một mối tình day dứt, triền miên, còn lại có chăng cũng là bức thư cuối cùng mà Nhược Hy gửi cho Dận Chân :

“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tất đều hóa thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết chàng lúc này, có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta? Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng nhiều khi trong lòng không có Hoàng thượng, chẳng có Tứ a ca, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi..”

– Oanh Còi

Bộ tiểu thuyết làm thay đổi hoàn toàn cách nghĩ cũng như những định kiến của mình về ngôn tình Trung Quốc. Bộ bộ kinh tâm lôi cuốn mình không kém những tác phẩm văn học Tây Âu ♥

Ấn tượng đầu tiên là về bìa sách. Mình phải mất một lúc mới “ngấm” được rằng tập một và tập hai được phân biệt bằng dấu [*] và [**]. Rồi tình cờ bắt gặp giọt nước mắt cam chịu của người nữ nhi ấy, như báo hiệu một SE đang chờ phía trước 🙂

Nội dung Bộ bộ kinh tâm khá thú vị. Trương Hiểu, một nhân viên văn phòng 25 tuổi sống tại Bắc Kinh thời hiện đại, sau một tai nạn bất ngờ vượt thời gian trở về 300 năm trước. Cô tỉnh giấc vào năm Khang Hy thứ 43 và bắt đầu cuộc sống của Mã Nhĩ Thái Nhượng Hy trong Tử Cấm Thành. Cô mang theo vốn kiến thức khá mơ hồ về lịch sử Thanh triều, và điều quan trọng nhất, là những quan niệm sống của thế giới hiện đại, liệu điều đó có khiến cô gặp bất hạnh trong xã hội phong kiến đầy bất công hay không? Câu hỏi đó đã luôn hiển hiện trong tâm trí mình ngay từ những trang đầu. Rồi theo từng trang, từng trang, từng trang sách, Trương Hiểu cũng dần dần trở thành Nhược Hi, dù trong cô vẫn khao khát được tự do.

Thiết nghĩ, vì lịch sử như thế nên mới có sự xuất hiện của nàng, hay vì sự xuất hiện của nàng nên lịch sử mới thay đổi như thế. Nàng biết rằng không nên để mình lọt vào cuộc tranh đoạt vương vị tàn khốc ấy, nhưng lại không sao cưỡng lại nổi. Bởi lẽ, trong vòng xoáy cuồng loạn ấy, có người nàng yêu, cũng có người yêu nàng. Nàng càng cố gắng bảo vệ những người thương yêu, càng vô tình đẩy họ vào một vòng xoáy khác: vòng xoáy bi kịch. Là bi kịch tình yêu, bi kịch của tình bằng hữu, bi kịch của tình phụ tử, bi kịch của tình huynh đệ. Tất cả, dù ra sức tranh đoạt hoàng vị hay ung ung tự tại, dù thắng hay thua, dù được hay mất, đều phải mang theo mình những nỗi khổ, những vết thương lòng sâu hoắm.

Bộ bộ kinh tâm mở ra tươi vui trong sáng, nhưng kết thúc chắc chắn để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh, day dứt. Dù vậy, vẫn phải chấp nhận rằng đó là cái kết duy nhất, không thể bị thay đổi dù chỉ là một tiểu tiết, vì dẫu có bi thảm, có khổ đau, thì cái kết thúc ấy quả thực vô cùng hoàn hảo.

Nữ nhân của Bộ bộ kinh tâm, tất cả, đều phải chịu nhiều đau khổ, bất công. Nhưng họ, đến cuối cùng đều có thểm thanh thản mỉm cười…

Đó là Nhược Hi, nữ chính có số phận bi thảm nhất, dù có ra đi vì chờ đợi mòn mỏi, vì phải gánh chịu quá nhiều khổ tâm, cuối cùng vẫn là nàng đã và sẽ mãi nắm giữ trái tim Dận Chân, không bao giờ đổi thay vì dòng chảy thời gian.

Đó là Nhược Lan cả đời không thể nào thanh thản vì mối tình với người tướng quân xấu số, đến cuối cùng vẫn được tự do tìm về với người yêu.

Đó là Lục Vu, hồng nhan tri kỉ của Thập tam a ca, dù có dứt áo ra đi tìm cái chết, suy cho cùng cũng là vì người nàng yêu.

Đó là Bát phúc tấn Minh Tuệ hết lòng yêu, hết lòng hy sinh, phải chịu sự ghẻ lạnh của Bát a ca không biết bao nhiêu năm. Đến cuối cùng, dù có phải tự tận không danh không phận với Bát gia, nàng vẫn khiến chàng phải gào khóc thảm thương, bất lực đứng nhìn nàng chìm trong ngọn lửa đỏ.

Đó là Thập phúc tấn Minh Ngọc, ban đầu khiến ta chán ghét vì thói chua ngoa đanh đá, nhưng cuối cùng vẫn khiến ta phải đem lòng yêu mến. Nàng, dù ngục tù khổ ải đang chờ phía trước, vẫn mãn nguyện nói với Thập gia: “Có thể gả cho chàng, kiếp này của thiếp quả thực rất may mắn…”.

Đó là Ngọc Đàn, dù có đến với Nhược Hi vì có mục đích, vẫn khiến ta đau xót vì tình cảm nàng đối với Nhược Hi ngày càng sâu sắc hơn cả tình tỷ muội, vì tuổi thanh xuân và cả tính mạng của nàng đều phải dùng để trả cho mục đích ấy.

Bộ bộ kinh tâm, nơi mà ngay cả nam nhân cũng phải chịu đau khổ, dằn vặt…

“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…”

Tứ a ca Dận Chân, người đứng đầu triều đình Đại Thanh, nhưng luôn cô độc, luôn mang trong mình nỗi đau dằn xé mang tên Nhược Hi. Yêu và được yêu, nhưng chàng và nàng chẳng thể ở cạnh nhau.

Bát a ca Dận Tự, đến phút cuối mới muộn màng nhận ra rằng đã đem lòng yêu Bát phúc tấn, nhưng chỉ còn biết nhìn nàng mập mờ trong biển lửa.

Cửu a ca Dận Đường, đến chết vẫn không dứt ân hận vì những dòng chữ đỏ trên mảnh vải cũ… “…Ngọc Đàn không hối hận! Không oán trách! Chị chớ đau lòng!”.

Thập tam a ca Dận Tường, chàng luôn hận mình đã không bảo vệ được Lục Vu. Nỗi dằn vặt hóa thành bệnh tật, đem chàng sớm lìa khỏi thế gian.

Thập tứ a ca Dận Trinh, tình cảm bền bỉ mà cao thượng chàng dành cho Nhược Hi thật đáng trân trọng. Vì Nhược Hi mà tình nguyện quỳ một ngày đêm trong mưa, vì Nhược Hi mà kiên trì tìm cách cứu nàng thoát khỏi Cán Y Cục. Dẫu chính chàng là người năm lần bảy lượt mắng Nhược Hi, nhưng cũng chính chàng đã đưa nàng thoát khỏi Tử Cấm Thành.

Xuyên suốt Bộ bộ kinh tâm là bi kịch. Vậy mà, tình bạn giữa Nhược Hi và thập tam a ca đã nở hoa giữa những bi kịch đó. Họ bên cạnh nhau, hi sinh cho nhau bất chấp điều gì sẽ xảy đến, bởi, “Giữa nam và nữ đâu phải chỉ tồn tại tư tình, tôi đối với anh là một sự chân thành!”. Thập tam, trong thời khắc chia ly đã bộc lộ rằng “Ta không hối hận ngày đó đã đem cô khỏi phủ Thập đệ và chuốc cho cô một trận say mèm như thế!”.

Ta vẫn có thể tìm thấy hi vọng ở Bộ bộ kinh tâm. Bởi ở đó có Mẫn Mẫn cách cách, một cô gái ngây thơ trong sáng, cuối cùng cũng đã thoát khỏi số phận bi kịch của những nữ nhi phong kiến. Ở đó còn có Thập tứ a ca, chàng dù tham gia tranh đoạt ngôi báu, nhưng không vì ngôi vị cô độc đó mà thủ đoạn, tàn độc.

BỘ BỘ KINH TÂM – từng bước, từng bước đi vào lòng, xuyên vào tim, rồi xoáy sâu vào tâm khảm đọc giả những day dứt khôn nguôi.

“Vì thương mà sầu mà bệnh

Vì thương mà sợ mà lo

Dứt thương không còn sầu bệnh

Lo sợ làm sao tìm về?

Vì yêu mà đau mà ốm

Vì yêu mà hãi mà kinh

Thôi yêu không còn đau ốm

Kinh hãi làm chi được mình?

Bởi thế đừng thương yêu

Lỡ biệt ly là khổ!

Không yêu thương ruồng bỏ

Bịn rịn chẳng vương tơ…”

– Uyên Khôi

Trọn Bộ Những Câu Nói Hay Khi Chia Tay Đồng Nghiệp Ấn Tượng

Những câu nói hay khi chia tay đồng nghiệp hiện đang thu hút sự quan tâm mạnh mẽ từ đông đảo bạn đọc. Những câu nói bày tỏ niềm tiếc nuối và mong nhớ khi không còn làm việc chung với nhau nữa. Chắc hẳn khi đọc được những câu nói này mọi người sẽ cảm nhận được tình cảm của bạn dành cho họ. Cùng nhau theo dõi nha!

Những câu nói hay khi chia tay đồng nghiệp ấn tượng nhất

Những câu nói hay khi chia tay đồng nghiệp ý nghĩa khiến cho mọi người phải bồi hồi xúc động. Những câu nói chứa đựng nhiều nỗi niềm và sự nuối tiếc khi không được cùng nhau làm việc nữa. Hãy chọn ngay cho mình câu nói ấn tượng nhất nhé!

+ Bạn không chỉ chịu trách nhiệm với những gì mình nói, mà cả những gì mình không nói. Ghi nhớ để đi làm thật tốt ở công ty mới, bạn nhé!

+ Chưa ai chết đuối trong mồ hôi của chính mình. Chỉ cần bạn nỗ lực, tôi tin thành công sẽ đến với bạn.

+ Đừng mong đích đến sẽ thay đổi nếu như bạn không thay đổi con đường.

+ Con người thường bán thời gian để kiếm tiền rồi lại dùng tiền để giết thời gian. Lời khuyên tốt cho bạn là hãy biết cách làm ra tiền và biết cách xài tiền nữa nhé!

+ Không bao giờ nói bạn đã thất bại cho đến khi đó là nỗ lực cuối cùng của bạn. Và không bao giờ nói rằng đó là nỗ lực cuối cùng của bạn cho đến khi bạn thành công.

+ Tiền dùng đúng, tiền hiền hơn Phật. Bạc sài lầm, bạc ác hơn ma. Dù đi làm ở đâu, hãy nhớ câu nói này nhé người đồng nghiệp thân thiết của tôi!

+ Hãy sống dũng cảm như con lật đật. Dù ngã bao nhiêu lần cũng bật dậy tự đứng lên. Tôi tin bạn sẽ làm được nếu có ý chí như thế!

+ Tài năng rẻ hơn muối hột. Điều làm nên sự khác biệt giữa người tài và người thành công là sự chăm chỉ. Dù làm ở đâu, chỉ cần bạn chăm chỉ, bạn sẽ tỏa sáng.

+ Cố gắng là tất cả những gì chúng ta phải làm, cho dù kết quả cuối cùng là thành công hay thất bại.

+. Thử thách càng lớn, cơ hội càng lớn. Hi vọng lần chuyển đổi công việc này sẽ mang đến cho bạn thành công vượt bậc.

+ Sếp đã là một ông chủ tuyệt vời tại thời điểm làm việc của sếp với công ty này và em chắc chắn Sếp sẽ làm tốt công việc mới của mình! Em chúc sếp những điều tốt đẹp nhất. Chúc sếp thành công!

+ Sau khi nhìn thấy tất cả những công việc khó khăn mà sếp đã làm với chúng tôi, tôi hoàn toàn tự tin rằng sếp sẽ nổi trội trong công việc mới của mình. Tôi chúc sếp những điều tốt nhất trong mọi thứ sếp làm và hy vọng sếp có một công việc mới thật tuyệt vời.

+ Đây là mong muốn bạn có một công việc và nghề nghiệp thành công mới. Tôi biết bạn là một người lao động chăm chỉ và có thể thực hiện bất cứ điều gì bạn muốn. Bạn sẽ tuyệt vời trong công việc mới của mình.

+ Mặc dù chúng tôi ở đây sẽ nhớ sếp, tôi chắc chắn sếp sẽ tạo ra một tác động lớn đến tất cả mọi người trong công việc mới của mình. Chúc sếp thành công tại thời điểm mới này trong cuộc sống của mình.

+ Bắt đầu một công việc mới là một bước tuyệt vời để thực hiện cuộc sống và chúng tôi rất vui khi thấy sếp sắp bắt đầu một phần mới của cuộc sống. Trong khi đó, chúng tôi ở đây sẽ nhớ sếp, sếp sẽ tuyệt vời ở tất cả mọi thứ sếp làm!

+ Là một ông chủ, sếp thật tuyệt vời. Là một người, sếp cũng thật tuyệt vời và tôi chắc chắn rằng sếp sẽ tuyệt vời trong công việc mới của mình. Chúc sếp những điều tốt đẹp nhất trong cuộc hành trình mới này!

+ Tiếp nhận một công việc mới không phải là một quyết định dễ dàng và chúng tôi rất vui vì sếp đã thực hiện lựa chọn này. Trong khi chúng tôi ở đây sẽ nhớ sếp với tư cách là ông chủ, là bạn tốt của chúng tôi, sếp sẽ là một sự bổ sung tuyệt vời cho bất cứ nơi nào bạn đến.

+ Sếp đã là một nguồn cảm hứng tuyệt vời cho tất cả mọi người tại công ty này và chúng tôi rất vui vì chúng tôi đã có sếp trong vai trò một ông chủ. Tôi chắc rằng mọi người ở công ty mới của sếp sẽ yêu sếp nhiều như chúng tôi!9. Sếp thật là một người tuyệt vời mà chúng tôi biết, sếp sẽ thành công trong bất cứ điều gì sếp làm. Chúng tôi mong sếp luôn giữ phong độ tốt nhất trong công việc mới và cuộc sống mới của mình. Chúc may mắn!

+ Có một ông chủ như sếp là một kinh nghiệm tuyệt vời cho rất nhiều người trong chúng ta. Tôi hy vọng sếp luôn tạo được ấn tượng tốt về công ty mới của mình mà như cách sếp đã thực hiện trên công ty này. 

+ Sếp đã là một ông chủ tuyệt vời và một người bạn tuyệt vời trong công ty này. Chúng tôi rất vui vì chúng tôi đã có thời gian này với sếp và chúng tôi chúc sếp tất cả những điều tốt đẹp và hạnh phúc nhất trong công việc mới của mình!

+ Thật cảm động khi thấy sếp chuyển sang những điều lớn hơn và tốt hơn. Sếp đã tuyệt vời như một ông chủ và chúng tôi biết rằng sếp sẽ tuyệt vời hơn nữa trong công việc mới của mình!

+ Mặc dù sếp sẽ bị bỏ lỡ rất nhiều điều thú vị ở công ty này, thì chúng tôi hy vọng rằng sếp có một thời gian tuyệt vời và một sự nghiệp thành công trên tất cả các hành trình mới của mình. Xin chúc mừng và chúc may mắn trong công việc mới của sếp!

+ Sếp là một người lao động chăm chỉ dành rất nhiều thời gian và công sức cho mọi thứ sếp làm. Tôi rất tự tin vào khả năng của sếp và tôi tin chắc sếp sẽ làm nhân vật tốt nhất của công ty mới.

+ Mất một người như sếp sẽ là khó khăn cho công ty này, nhưng chúng tôi biết công việc mới của sếp sẽ mang lại nhiều cơ hội cho sếp. Chúc sếp may mắn trên hành trình mới của mình!

+ Thật thú vị khi thấy sếp chuyển sang một công việc tốt hơn. Sếp đã làm rất tuyệt vời với tất cả chúng tôi và chắc chắn sếp sẽ có ấn tượng tương tự trên tất cả các nhân viên mới của mình.

+ Một ông chủ như sếp là thứ mà mọi người đều muốn khi họ làm việc cho một công ty. Công ty mới của sếp sẽ rất vui khi có một người như sếp tham gia vào nhóm của họ.

+ Mặc dù là sếp của tôi, nhưng sếp còn đã là một người bạn tốt và đồng minh trong suốt thời gian của tôi ở công ty này. Tôi rất vui khi thấy sếp nhận được một công việc mới và tôi biết sếp sẽ làm rất tốt! 

+ Sếp là một ông chủ tuyệt vời và một người bạn tuyệt vời. Tôi hy vọng rằng sếp có nhiều thành công với công ty mới của mình như cách sếp đã có với chúng tôi. Thật buồn khi thấy sếp đi, nhưng sếp vẫn là người truyền cảm hứng cho chúng tôi tiếp tục hành trình.

+ Các ông chủ khác đưa ra mệnh lệnh, còn sếp đã chỉ đường cho chúng tôi. Các ông chủ khác đưa ra các mục tiêu, còn sếp đã cho chúng tôi một tầm nhìn. Các ông chủ khác thể hiện sức mạnh chính quyền lãnh đạo, còn sếp luôn dẫn dắt chúng tôi bằng sự tôn trọng. Chia tay với một ông chủ, như không có ai khác có thể thay thế.

+ Sếp đã dạy tôi trở thành người giỏi nhất trong công việc, hướng dẫn tôi trên đường đi, và sếp đã đối xử với tôi như một người bạn. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó, sếp, tôi thực sự mong sếp có mọi điều tốt nhất trong sự nghiệp, sức khỏe và gia đình của mình.

+ Vào ngày cuối cùng của công việc của sếp, tất cả chúng tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn chân thành của chúng tôi cho tất cả những lời chúc tốt đẹp nhất. Tạm biệt quá khứ và hướng tới một tương lai may mắn!

+ Bây giờ sếp đã quyết định rời khỏi công ty này, tôi chúc sếp những điều tốt đẹp nhất của cuộc sống. Chúc sếp phát triển và thịnh vượng trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Chúc may mắn.

+ Chúng tôi muốn sếp tiếp tục ủng hộ chúng tôi và giúp chúng tôi bằng mọi cách tốt nhất có thể, chúng tôi cần sếp vẫn còn trong sự nghiệp của chúng tôi. Gửi những lời chúc tạm biệt tốt nhất để sếp có một tương lai tươi sáng! Chúc thành công!

+ Không có gì vĩnh viễn trong cuộc đời này. Mọi người đến và đi. Tôi rất biết ơn, sếp rằng tôi đã ở trong đội của sếp trong bốn năm. Bạn sẽ bị nhớ đấy, sếp!

+ Chúng tôi trân trọng sự ủng hộ và hướng dẫn của sếp trong sự nghiệp của chúng tôi, cảm ơn những kỷ niệm và sự hỗ trợ tuyệt vời. Chúc mọi điều thành công trong cuộc sống của sếp!

+ Thuyền trưởng của con tàu sẽ sớm rời đi, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những con sóng hỗn loạn mà chúng ta chinh phục trong suốt mười năm đi thuyền. Ông chủ hành trình, chúc may mắn và thành công!

Những câu nói hay khi chia tay bạn bè ấn tượng nhất hiện nay

Những câu nói hay khi chia tay bạn bè đặc sắc thu hút sự quan tâm mạnh mẽ từ bạn đọc. Những câu nói hay khi chia tay bạn bè chứa đựng nhiều tình cảm và tâm trạng bồi hồi xao xuyến. Đó là những cảm xúc chân thành khi phải từ giã tạm biệt mọi người. Hãy cùng nhau theo dõi nha!

1. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho tôi từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, tôi vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa để có bạn và được ở bên bạn như những ngày đã qua.

2. Bạn tôi ơi, hết hôm nay nữa thôi, tôi và bạn sẽ mỗi người một lối. Mai đây trên đường đời tôi chúc bạn luôn vững bước và thành công. Nếu mệt mỏi hay vấp ngã, hãy luôn nhớ phía sau bạn luôn có tôi dõi theo.

3. Tuổi học trò như những ngày nắng, đi qua những ngày nắng phải đón nhận những ngày mưa. Đó là lúc tôi và bạn phải chia tay nhau.

4. Thời gian vẫn cứ thế vô tình và lạnh lùng mang chúng ta xa nhau.

5. Những cơn gió tháng chín dành cho một thời thiếu niên sôi nổi đi qua… Thời gian trôi đi nhưng ký ức vẫn luôn ở lại trong tim mỗi chúng ta.

6. Từng thân đến thế nhưng chỉ vì một vài người mang lại cho cậu cảm giác mới mà buông bỏ người cậu từng coi là tri kỷ.

7. Cuộc sống của mình có rất nhiều sự thật diễn ra nhưng chẳng ai biết rõ đến khi nó kết thúc cũng chẳng ai hay cụ thể ra sao… Nhưng cuối cùng vẫn thật sự cảm thấy may mắn bởi quãng thời gian đã trải qua toàn là nụ cười và những nụ cười ấy thật sự rất hạnh phúc.

8. Cảm ơn cậu vì lúc nào cũng ở bên cạnh tớ, làm tớ vui kể cả khi chúng ta đều đang đói cồn cào!

9. Đôi khi thật khó để buông tay, nhưng đó là việc mà chúng ta phải làm.

10. Chúng ta đều đi những con đường khác nhau trong đời, nhưng dù chúng ta đi tới đâu, chúng ta cũng mang theo mình một phần của nhau.

11. Ngày chia tay cậu đối với tớ không phải là ngày bình thường. Tớ sẽ nhớ mãi vì đó là kỷ niệm.

12. Không còn tớ ở bên, cậu phải biết tự chăm sóc mình đấy nhé. Phải mạnh mẽ lên, cậu mà yếu đuối là mình không an lòng đâu đấy!

13. Tớ không muốn chia tay như thế, chúng mình còn chưa đi du lịch cùng nhau, chưa kịp trao hết những buồn vui cuộc sống. Vậy mà bỗng chốc đã phải chia tay…

14. Ở bên đó hãy thường xuyên gửi thư về cho tớ nhé! Tớ sẽ luôn ở đây chờ thư cậu và đợi cậu quay về.

15. Ngày đó, tôi và bạn ghét nhau đến thế cơ mà, vậy mà hôm nay phải chia tay bạn, tôi đã khóc nhiều đến thế. Bạn vẫn đáng ghét như ngày nào, lấy hết nước mắt của tôi!

16. Những tưởng chúng ta sẽ mãi bên nhau, sánh vai cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Thế nhưng cuộc sống luôn xuất hiện những cuộc chia ly, chia cắt hai con người đã từng gắn bó rất thân thiết hơn cả tri kỷ.

17. Hết hôm nay, tôi và bạn sẽ không còn gặp nhau nữa. Hẹn cậu ở một nơi nào đó trong tương lai, chúng ta sẽ lại tương phùng.

18. Tôi đã từng có một người bạn rất thân, thân đến nỗi tưởng chừng hai chúng tôi không thể rời xa. Nhưng cuộc sống là vậy, luôn khiến con người ta bất ngờ. Hôm nay cuộc sống đã mang bạn tôi đi về một nơi xa xôi xinh đẹp. Tôi chúc bạn luôn bình an!

19. Có những nụ cười tưởng chừng không bao giờ tắt, có những niềm vui tưởng chừng sẽ mãi kéo dài. Cho đến khi tôi và bạn rời xa nhau. Mọi thứ chỉ còn là kỷ niệm.

20. Cảm ơn thời gian đã cho chúng ta gặp nhau để tôi biết thế nào là tình bạn chân thành. Hẹn bạn một ngày không xa mình sẽ gặp lại!

21. Chia tay một tri kỷ cũng giống như đánh mất đi một phần linh hồn.

22. Dù không thể cùng nhau đi tiếp con đường phía trước, nhưng tôi vẫn sẽ luôn dõi theo bạn và sẵn sàng giúp đỡ khi bạn cần. Hãy gọi cho tôi!

23. Hãy gói lại những kỷ niệm về tình bạn giữa hai chúng ta. Một ngày nào đó khi mở ra xem, nó sẽ sưởi ấm tâm hồn bạn.

24. Cuộc sống là những lần hội ngộ và những cuộc chia ly, cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Nhưng có một thứ không bao giờ kết thúc đó là tình bạn giữa tớ và cậu cho dù cả hai không còn chung bước.

25. Bạn tôi ơi chúng ta đã đi đên đoạn rẽ của cuộc đời. Hãy luôn vững bước trên con đường ấy. Chúc bạn luôn thành công!

26. Ngày chia tay cậu tớ đã cố gắng không khóc, vì tớ biết nếu khóc cậu sẽ không thể bỏ rơi tớ và lỡ mất chuyến xe. Chúc cậu sớm hoàn thành ước mơ!

27. Tớ còn nhớ, tớ đã tự hào khoe cậu với bao nhiêu người. Bây giờ, từ “bạn thân tôi…” biến thành “tôi có một người bạn…”

28. Mặc dù mình rất sợ phải rời xa cậu, nhưng mình cũng chẳng biết phải làm gì để giữ cậu lại bạn thân ạ!

29. Không phải chia tay người yêu mà sao lại khiến mình buồn đến thế, cậu gần như là một phần trong cuộc sống của mình. Không ngờ cũng có lúc phải rời đi…

30. Ở bên đó cậu hãy vui vẻ sống tốt. Nếu không, hãy quay về bên mình nhé bạn thân!

69 stt chia tay bạn bè đi xa đầy xúc động

Những stt chia tay bạn bè đi xa luôn khiến trái tim bạn đọc bồi hồi xao xuyến mỗi khi đọc được. Tình bạn là thứ tình cảm thiêng liêng tha thiết được mọi người ca ngợi và trân trọng. Khi xa người bạn của mình chắc hẳn ai cũng sẽ rất buồn bã. Cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé!

+ Tớ không muốn chia tay như thế, chúng mình còn chưa đi du lịch cùng nhau, chưa kịp trao hết những buồn vui cuộc sống. Vậy mà bỗng chốc đã phải chia tay…

+ Ở bên đó hãy thường xuyên gửi thư về cho tớ nhé! Tớ sẽ luôn ở đây chờ thư cậu và đợi cậu quay về.

+ Ngày đó, tôi và bạn ghét nhau đến thế cơ mà, vậy mà hôm nay phải chia tay bạn, tôi đã khóc nhiều đến thế. Bạn vẫn đáng ghét như ngày nào, lấy hết nước mắt của tôi!

+ Những tưởng chúng ta sẽ mãi bên nhau, sánh vai cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Thế nhưng cuộc sống luôn xuất hiện những cuộc chia ly, chia cắt hai con người đã từng gắn bó rất thân thiết hơn cả tri kỷ.

+ Hết hôm nay, tôi và bạn sẽ không còn gặp nhau nữa. Hẹn cậu ở một nơi nào đó trong tương lai, chúng ta sẽ lại tương phùng.

+ Tôi đã từng có một người bạn rất thân, thân đến nỗi tưởng chừng hai chúng tôi không thể rời xa. Nhưng cuộc sống là vậy, luôn khiến con người ta bất ngờ. Hôm nay cuộc sống đã mang bạn tôi đi về một nơi xa xôi xinh đẹp. Tôi chúc bạn luôn bình an!

+ Có những nụ cười tưởng chừng không bao giờ tắt, có những niềm vui tưởng chừng sẽ mãi kéo dài. Cho đến khi tôi và bạn rời xa nhau. Mọi thứ chỉ còn là kỷ niệm.

+ Cảm ơn thời gian đã cho chúng ta gặp nhau để tôi biết thế nào là tình bạn chân thành. Hẹn bạn một ngày không xa mình sẽ gặp lại!

+ Chia tay một tri kỷ cũng giống như đánh mất đi một phần linh hồn.

+ Dù không thể cùng nhau đi tiếp con đường phía trước, nhưng tôi vẫn sẽ luôn dõi theo bạn và sẵn sàng giúp đỡ khi bạn cần. Hãy gọi cho tôi!

+ Hãy gói lại những kỷ niệm về tình bạn giữa hai chúng ta. Một ngày nào đó khi mở ra xem, nó sẽ sưởi ấm tâm hồn bạn.

+ Cuộc sống là những lần hội ngộ và những cuộc chia ly, cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Nhưng có một thứ không bao giờ kết thúc đó là tình bạn giữa tớ và cậu cho dù cả hai không còn chung bước.

+ Bạn tôi ơi chúng ta đã đi đên đoạn rẽ của cuộc đời. Hãy luôn vững bước trên con đường ấy. Chúc bạn luôn thành công!

+ Ngày chia tay cậu tớ đã cố gắng không khóc, vì tớ biết nếu khóc cậu sẽ không thể bỏ rơi tớ và lỡ mất chuyến xe. Chúc cậu sớm hoàn thành ước mơ!

+ Tớ còn nhớ, tớ đã tự hào khoe cậu với bao nhiêu người. Bây giờ, từ “bạn thân tôi…” biến thành “tôi có một người bạn…”

+ Mặc dù mình rất sợ phải rời xa cậu, nhưng mình cũng chẳng biết phải làm gì để giữ cậu lại bạn thân ạ!

+ Không phải chia tay người yêu mà sao lại khiến mình buồn đến thế, cậu gần như là một phần trong cuộc sống của mình. Không ngờ cũng có lúc phải rời đi…

+ Ở bên đó cậu hãy vui vẻ sống tốt. Nếu không, hãy quay về bên mình nhé bạn thân!

+ Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho tôi từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, tôi vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa để có bạn và được ở bên bạn như những ngày đã qua.

+ Bạn tôi ơi, hết hôm nay nữa thôi, tôi và bạn sẽ mỗi người một lối. Mai đây trên đường đời tôi chúc bạn luôn vững bước và thành công. Nếu mệt mỏi hay vấp ngã, hãy luôn nhớ phía sau bạn luôn có tôi dõi theo.

+ Tuổi học trò như những ngày nắng, đi qua những ngày nắng phải đón nhận những ngày mưa. Đó là lúc tôi và bạn phải chia tay nhau.

+ Thời gian vẫn cứ thế vô tình và lạnh lùng mang chúng ta xa nhau.

+ Những cơn gió tháng chín dành cho một thời thiếu niên sôi nổi đi qua… Thời gian trôi đi nhưng ký ức vẫn luôn ở lại trong tim mỗi chúng ta.

+ Từng thân đến thế nhưng chỉ vì một vài người mang lại cho cậu cảm giác mới mà buông bỏ người cậu từng coi là tri kỷ.

+ Cuộc sống của mình có rất nhiều sự thật diễn ra nhưng chẳng ai biết rõ đến khi nó kết thúc cũng chẳng ai hay cụ thể ra sao… Nhưng cuối cùng vẫn thật sự cảm thấy may mắn bởi quãng thời gian đã trải qua toàn là nụ cười và những nụ cười ấy thật sự rất hạnh phúc.

+ Cảm ơn cậu vì lúc nào cũng ở bên cạnh tớ, làm tớ vui kể cả khi chúng ta đều đang đói cồn cào!

+ Đôi khi thật khó để buông tay, nhưng đó là việc mà chúng ta phải làm.

+ Chúng ta đều đi những con đường khác nhau trong đời, nhưng dù chúng ta đi tới đâu, chúng ta cũng mang theo mình một phần của nhau.

+ Ngày chia tay cậu đối với tớ không phải là ngày bình thường. Tớ sẽ nhớ mãi vì đó là kỷ niệm.

+ Không còn tớ ở bên, cậu phải biết tự chăm sóc mình đấy nhé. Phải mạnh mẽ lên, cậu mà yếu đuối là mình không an lòng đâu đấy!

+ Tớ không muốn chia tay như thế, chúng mình còn chưa đi du lịch cùng nhau, chưa kịp trao hết những buồn vui cuộc sống. Vậy mà bỗng chốc đã phải chia tay…

+ Ở bên đó hãy thường xuyên gửi thư về cho tớ nhé! Tớ sẽ luôn ở đây chờ thư cậu và đợi cậu quay về.

+ Ngày đó, tôi và bạn ghét nhau đến thế cơ mà, vậy mà hôm nay phải chia tay bạn, tôi đã khóc nhiều đến thế. Bạn vẫn đáng ghét như ngày nào, lấy hết nước mắt của tôi!

+ Những tưởng chúng ta sẽ mãi bên nhau, sánh vai cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Thế nhưng cuộc sống luôn xuất hiện những cuộc chia ly, chia cắt hai con người đã từng gắn bó rất thân thiết hơn cả tri kỷ.

+ Hết hôm nay, tôi và bạn sẽ không còn gặp nhau nữa. Hẹn cậu ở một nơi nào đó trong tương lai, chúng ta sẽ lại tương phùng.

+ Tôi đã từng có một người bạn rất thân, thân đến nỗi tưởng chừng hai chúng tôi không thể rời xa. Nhưng cuộc sống là vậy, luôn khiến con người ta bất ngờ. Hôm nay cuộc sống đã mang bạn tôi đi về một nơi xa xôi xinh đẹp. Tôi chúc bạn luôn bình an!

+ Có những nụ cười tưởng chừng không bao giờ tắt, có những niềm vui tưởng chừng sẽ mãi kéo dài. Cho đến khi tôi và bạn rời xa nhau. Mọi thứ chỉ còn là kỷ niệm.

+ Cảm ơn thời gian đã cho chúng ta gặp nhau để tôi biết thế nào là tình bạn chân thành. Hẹn bạn một ngày không xa mình sẽ gặp lại!

+ Chia tay một tri kỷ cũng giống như đánh mất đi một phần linh hồn.

+ Dù không thể cùng nhau đi tiếp con đường phía trước, nhưng tôi vẫn sẽ luôn dõi theo bạn và sẵn sàng giúp đỡ khi bạn cần. Hãy gọi cho tôi!

+ Hãy gói lại những kỷ niệm về tình bạn giữa hai chúng ta. Một ngày nào đó khi mở ra xem, nó sẽ sưởi ấm tâm hồn bạn.

+ Cuộc sống là những lần hội ngộ và những cuộc chia ly, cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Nhưng có một thứ không bao giờ kết thúc đó là tình bạn giữa tớ và cậu cho dù cả hai không còn chung bước.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những câu nói hay khi chia tay đồng nghiệp ấn tượng và đặc sắc nhất. Với những câu nói này chắc chắn sẽ khiến bạn rung động mạnh mẽ. Dù vì bất cứ lý do nào đi nữa thì chúng ta đã cùng nhau có những kỉ niệm đáng nhớ cùng nhau. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

Những Câu Nói Hay – Tags: những câu nói hay khi chia tay đồng nghiệp

Văn Hoá Ẩm Thựccủa Người Việt Đồng Bằng Bắc Bộ Qua Ca Dao, Tục Ngữ

1. Đã có không ít các công trình tập hợp, hệ thống và nghiên cứu về ca dao tục ngữ, nhưng chủ yếu đều tiếp cận từ góc độ của các chuyên ngành ngôn ngữ học, văn học, văn hoá học,… Các công trình thuộc dạng này đi sâu vào khai thác vần điệu thơ ca, cấu trúc, biểu tượng, ngữ nghĩa,… Chưa có nhiều lắm những công trình sử dụng ca dao tục ngữ như một nguồn tư liệu để nghiên cứu các mặt của đời sống xã hội, trong đó có văn hoá ẩm thực. Bài viết này là một thử nghiệm với hi vọng góp phần làm rõ thêm đặc trưng của văn hoá ẩm thực của người Việt đồng bằng Bắc Bộ qua một góc nhìn mới.

Tuy nhiên, để khai thác văn học dân gian như một nguồn tư liệu là công việc không hề đơn giản. Do tính chất ước lệ rất cao, lại biểu hiện chủ yếu dưới dạng hình tượng, biểu trưng và ẩn dụ nên phải áp dụng những phương pháp xử lí phù hợp. Trong báo cáo này, phương pháp phân tích định lượng được sử dụng như một giải pháp hữu hiệu để lượng hoá những thông tin định tính. Với một tập hợp lên tới hàng nghìn câu ca dao, tục ngữ nếu sử dụng phương pháp dẫn chứng truyền thống, đưa ra một số câu để phân tích, dẫn giải thì chẳng những không tìm ra được những đặc trưng văn hoá ẩn sâu trong kho tàng văn học dân gian mà có khi còn bị sai lệch do sự chủ quan khi lựa chọn dẫn chứng.

2. Theo cách nói dân dã thì “cái ăn, cái mặc, cái ở” là ba cái quan trọng hàng đầu của con người. Con người muốn tồn tại và phát triển thì không thể thiếu một trong ba yếu tố thiết yếu đó. Từ rất lâu người Việt đã ý thức được tầm quan trọng của cái ăn uống và điều này được phản ánh rất đậm nét trong kho tàng ca dao tục ngữ người Việt đồng bằng Bắc Bộ như: Có thực mới vực được đạo; Người có ăn mới khoẻ, mẻ không ăn thì mẻ cũng chết,… Và trong cuộc sống hàng ngày con người phải lao động để tạo ra của cải vật chất: Có làm thì mới có ăn; Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ, …

Chính vì ăn uống có tầm quan trọng đặc biệt trong đời sống con người nên thông qua ăn, uống ông cha ta còn gửi gắm, ẩn dụ nhiều triết lí dân gian vào ca dao, tục ngữ như ước vọng, khuyên răn, giáo dục, phê phán, nhằm bồi dưỡng thêm tri thức ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội, về luân thường, đạo lí.

Chẳng hạn như: Ăn cháo đá bát; Miếng ăn quá khẩu thành tàn; Thương cho roi cho vọt, ghét cho ăn; Trách ai đặng cá quên nơm,

3.1. Kinh nghiệm ẩm thực

Bởi lẽ, ăn uống và chăm sóc sức khoẻ của người Việt có tầm quan trọng và ảnh hưởng lớn đến mọi mặt đời sống của con người và xã hội như vậy nên qua khảo sát thống kê trong 4 tập ca dao, tục ngữ chúng tôi đã thu thập được 3.474 đơn vị có nội dung thuộc về văn hoá đảm bảo đời sống (ăn, mặc, ở, đi lại và chăm sóc sức khoẻ) của người Việt đồng bằng Bắc Bộ. Trong đó có tới 2.433 đơn vị nói về ẩm thực, chiếm 70% .

3. Nếu như ca dao tục ngữ là sáng tạo gắn cuộc sống thường nhật và được tích lũy qua nhiều thế hệ thì số liệu trong bảng 1 cho thấy Ẩm thực là lĩnh vực được người Việt đồng bằng Bắc Bộ dành cho sự quan tâm đặc biệt. Cũng trên cơ sở phân tích định lượng, chúng ta có thể hiểu sâu hơn về sự quan tâm này.

Trong 4 loại mà chúng tôi tạm chia theo ý nghĩa và nội dung các câu ca dao, tục ngữ về ẩm thực thì có đến 1.134 đơn vị (chiếm 46,6%) phản ánh kinh nghiệm ăn uống của người Việt. Trong số đó, những câu nói về kinh nghiệm uống (nước, trà, rượu,…) lại không nhiều. Tất cả chỉ có 42 câu. Cụ thể: 6 câu nói về uống nước, 12 câu nói về uống trà/chè, 23 câu nói về uống rượu/tửu và 1 câu nói về uống giấm.

3.2. Kinh nghiệm lựa chọn vật phẩm

Ví dụ: Uống nước nhớ nguồn; Nước chè xanh vừa lành vừa mát; Nước khe, chè núi; Rượu cổ be, chè đáy ấm; Rượu ngon bởi vị men nồng, người khôn bởi vị giống dòng mới khôn; Rượu làng thì uống, rượu mua thì đừng; Uống giấm để đỡ khát,…

Kinh nghiệm về hút thuốc lào/phiện cũng không được đề cập đến nhiều, vẻn vẹn chỉ có 4 câu (thuốc lào: 3 câu, thuốc phiện: 1câu). Ví dụ: Thuốc lào một nạm, chè tàu một hơi; Thuốc lào Khai Lai, lợn choai chợ Thượng; Thuốc lào Vĩnh Bảo// Chồng hút vợ say// Thằng bé điếu đóm// Lăn quay giữa nhà; Thuốc phiện hết nhà, thuốc trà hết phên… Hoàn toàn thiếu vắng kinh nghiệm hút thuốc lá. Điều này có thể lí giải là thuốc lá có thể xuất hiện muộn vào thời kì sau năm 1945 nên chưa thể có kinh nghiệm lưu giữ trong dân gian. Hoặc cũng có thể thuốc lá là loại thuốc hút trước đây chỉ sử dụng nhiều ở đô thị, không phổ biến ở thôn quê, cái nôi sản sinh ra văn học dân gian.

Một năm có 12 tháng, theo kinh nghiệm dân gian thì tháng 10 (âm lịch) là tháng mà các sản phẩm nông nghiệp đạt tỉ lệ hàm lượng vitamin cao, ngon, béo, chất lượng đặc biệt nhất. Ví dụ như:

– Bầu tháng chín, bín tháng mười (bín: bí đao).

– Tháng sáu gọi cấy rào rào

– Ếch tháng ba, gà tháng mười.

– Ếch tháng mười, người Hà Nội.

– Nhất cá rô tháng giêng, nhì cá tràu tháng mười.

Sở dĩ các loại cây trồng và con vật nuôi phát triển tốt vào thời gian này là vì thời tiết mát mẻ. Hơn nữa, đây là dịp thu hoạch vụ mùa nên gia súc, gia cầm, thuỷ sản được ăn uống đầy đủ cả về chất và lượng từ các loại cây hoa màu và thóc lúa dư thừa, rơi vãi.

Kinh nghiệm về ẩm thực không chỉ giúp chúng ta chọn lựa vật phẩm theo thời gian, mùa vụ mà còn giúp chúng ta chọn lựa bộ phận này ngon hơn hoặc ít ngon hơn bộ phận kia. Vấn đề này được ca dao, tục ngữ đề cập chủ yếu đến việc chọn lựa các bộ phận của con vật nuôi quen thuộc và cũng là món ăn phổ biến trong cơ cấu bữa ăn của người Việt như: lợn, bò, trâu, gà, chó, cá còn các con vật nuôi khác như: mèo, chim, vịt, ngan, ngỗng,… không được đưa ra làm tiêu chí lựa chọn nguyên liệu cho món ăn “khoái khẩu”. Chẳng hạn: Đối với thịt lợn thì thịt chân giò; đối với thịt bò thì thịt bắp được coi là bộ phận ngon được nhiều người ưa chuộng như: Lợn giò, bò bắp; Đầu nheo hơn phèo trâu; Gà đen chân trắng mẹ mắng cũng mua, gà trắng chân chì mua chi giống ấy; Chó già, gà non hay Đầu cá trôi, môi cá mè; Đầu chép, mép trôi, môi mè, lườn trắm.

Việc lựa chọn bộ phận ngon để thưởng thức không chỉ được thực hiện ở các con vật nuôi mà còn cả ở các loại rau quả trong bữa ăn hàng ngày như: Cần ăn cuống, muống ăn lá; Cây rau má, lá rau húng, cuống rau đay; Chuối hàng sau, cau hàng trước; Ăn dứa đằng đít, ăn mít đằng đầu;…

Từ xưa ông cha ta đã biết kết hợp hài hoà giữa tính âm và tính dương trong bữa ăn hàng ngày. Ví như ngày Tết theo truyền thống dân tộc, Việt Nam ta thường có bánh chưng, bánh tét. Ruột của hai loại bánh này là gạo nếp, hạt tiêu, thịt heo, hành,… (nóng) ăn lâu tiêu, nhưng vỏ bọc bằng lá dong, lá chuối (mát). Hai thứ – một làm ruột, một làm vỏ (ruột nóng, vỏ mát) được trung hoà qua ngọn lửa khiến cho bánh ngon và bớt “nóng”. Nắm được quy luật của tạo hoá, ông cha ta đã vận dụng vào cách ăn uống và đã đúc kết thành kinh nghiệm như: “Cam hàn, quýt nhiệt, bưởi tiêu”. Thực tế đã chứng minh kinh nghiệm này không sai. Chẳng hạn sự kết hợp giữa các gia vị vào các món ăn cũng được tính toán hợp lí như: thịt mỡ đi với dưa hành, củ kiệu; lòng, trứng vịt lộn, cá trê, ốc, thịt vịt (hàn) phải ăn với húng, tía tô, gừng, rau răm, muối tiêu, nước mắm gừng (nhiệt); nước dừa thêm muối, ốc hấp lá gừng: ốc, lá gừng,…

Qua thống kê có 67 đơn vị ca dao, tục ngữ nói đến sự kết hợp trong bữa cơm của người Việt đồng bằng Bắc Bộ không thể vắng mặt món rau quả (gồm có nhiều loại rau quả), canh và dưa cải.

Để có được món ăn ngon, ông cha ta không chỉ coi trọng việc chọn lựa vật phẩm, kết hợp hài hoà các món trong bữa ăn mà còn rất chú ý đến việc bảo quản, cách chế biến và mức độ thưởng thức. Trước đây nấu cơm chủ yếu bằng rơm rạ, củi đuốc,… để có được một nồi cơm ngon vừa chín tới thật không đơn giản chút nào. Người nấu phải khéo léo và có kinh nghiệm. Bởi vậy mà có đến 22 câu ca dao, tục ngữ (không kể dị bản) nói về việc nấu cơm. Ví dụ như: Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê; Cơm sôi bớt lửa, chồng giận bớt lời; Cơm giở, cỏ xới; Nấu cơm không xới thì mất một bát, cày ruộng không lấp trôốc vát thì mất một triên,…

Bảo quản đồ ăn thức uống cũng là khâu rất quan trọng để giữ món ăn được tươi lâu, giữ được hàm lượng dinh dưỡng. Số câu ca dao, tục ngữ nói về việc này rất ít, chỉ có 3 câu (kể cả dị bản) nói về bảo quản như: Cá không ăn muối cá ươn; Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư; Bánh giầy phải đậy bằng nong, bài học vỡ lòng đã rệt hai chân.

Bất cứ việc gì có chừng mực thì đều mang lại hiệu quả cao, ăn uống cũng vậy, không nên ăn uống quá nhiều. Miếng ăn chỉ ngon khi ăn đúng mức, nếu ăn quá sẽ không còn cảm giác ngon nữa. Ví như: Ăn lấy thơm lấy tho chứ không ai ăn lấy no lấy béo… Nếu ăn quá độ sẽ mang hại vào thân: Ngon mồm ôm bụng.

Tất cả những tri thức dân gian truyền thống mà ông cha ta đã đúc rút đều thể hiện sự thích ứng, hoà hợp giữa con người với tự nhiên và vạn vật xung quanh. Nó được phản ánh trong mối quan hệ gắn bó chặt chẽ của người nông dân với sinh hoạt hàng ngày và lao động sản xuất.

Nói về món bánh đúc: Bánh đúc chợ Go, trâu bò chợ Bản; Bánh đúc kẻ Đanh, bánh hành kẻ Lán,…

Hay nói về hoa quả: Vải ngon thì nhất làng Bằng// Khắp thành Hà Nội hỏi rằng đâu hơn

Chúng tôi đã phân chia ra thành 3 tổ hợp đặc sản dựa trên nền nông nghiệp căn bản ở nước ta. Đó là đặc sản trồng trọt, chăn nuôi và đặc sản tự nhiên (thuỷ sản).

Số đơn vị có nội dung về đặc sản có nguồn gốc trồng trọt có tỉ lệ áp đảo, chứng tỏ nông nghiệp trồng trọt ở nước ta từ xưa đến nay vẫn luôn là ngành nghề chi phối sâu sắc đến đời sống cư dân người Việt. Tuy đặc sản chăn nuôi và đặc sản tự nhiên có số lượng không nhiều như đặc sản trồng trọt nhưng nó luôn ở vị trí quan trọng ngang bằng chứ không thể thiếu trong ngành nông nghiệp ở nước ta trong việc cung cấp giống vật nuôi và thực phẩm gia súc, gia cầm, thuỷ sản cho đời sống con người.

Trên cơ sở xuất hiện địa danh của các tỉnh hiện nay, chúng tôi đã khôi phục cả tên địa danh tỉnh cũ song song với địa danh tỉnh mới và quy về một địa bàn để tiện cho việc theo dõi và phù hợp với bối cảnh ra đời của ca dao, tục ngữ. Ví dụ: Hà Bắc (tỉnh cũ) – Bắc Giang, Bắc Ninh (tỉnh mới); Hà Nam Ninh (tỉnh cũ) – Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình (tỉnh mới),… Còn các tỉnh xuất hiện duy nhất trong bảng thì chúng tôi để nguyên tên tỉnh mới.

Qua bảng thống kê cho thấy về cơ bản các tỉnh ở trung và hạ châu thổ sông Hồng (Hà Bắc, Hà Nội, Hà Nam Ninh, Hải Hưng, Thái Bình) có số lượng các loại đặc sản nhiều hơn hẳn so với các tỉnh lân cận khác ở đồng bằng Bắc Bộ. Phải chăng, nơi đây là địa bàn quy tụ dân cư từ thời cổ xưa, với mạng lưới sông ngòi dày đặc khắp đồng bằng là nguồn cung cấp nước dồi dào cho công tác thuỷ lợi tưới tiêu và thuận lợi cho việc chăn nuôi và đánh bắt thuỷ sản. Hơn nữa, có lượng phù sa lớn của sông Hồng là nguồn dinh dưỡng quý giá cho phát triển cây trồng và chăn nuôi gia súc, gia cầm và thuỷ sản. Vì vậy đây là mảnh đất có truyền thống sản xuất nông nghiệp chuyên biệt tạo ra nhiều sản vật đặc sắc và có giá trị kinh tế cao. Tuỳ thuộc vào môi trường tự nhiên và truyền thống lịch sử của từng nơi, từng làng mà hình thành một nghề riêng với những đặc sản có thương hiệu không thể lẫn với nơi khác được. Ví dụ: ở Hà Nội (Hà Tây cũ) có làng Trung Lập nổi tiếng với nghề trồng dâu nuôi tằm, Sâm Động là đất trồng Hành, Phú Xuyên trồng lúa, Thuỵ Phiêu trồng khoai; đất Hà Nam “Đôi bên núi tựa sông kề

Số đơn vị ca dao, tục ngữ có nội dung về đặc sản trồng trọt, đặc biệt, là cây lúa và các cây thực phẩm chiếm tỉ lệ cao hơn cả. Điều này cũng dễ hiểu vì nền sản xuất của Việt Nam chủ yếu là sản xuất nông nghiệp trong đó cây lúa chiếm một vị trí quan trọng. Ngoài cây lúa, các loại cây thực phẩm như rau đậu: Đó là loại cây thực phẩm rất gần gũi với cuộc sống hàng ngày của người dân. Nếu so sánh các loại cây trồng được kể đến trong ca dao, tục ngữ thì chúng ta thấy một bức tranh đáng chú ý là đặc sản các cây lương thực, thực phẩm ngắn ngày như: lúa, rau, khoai, cà, đỗ, chuối,… xuất hiện trong ca dao, tục ngữ nhiều hơn là các cây thực vật lưu niên: mít, ổi, xoan, táo,… Điều này chúng tôi có thể hiểu là: Các cây lương thực, thực phẩm ngắn ngày thường phụ thuộc nhiều vào thời vụ, thời tiết. Do vậy, nó đòi hỏi phải chăm sóc công phu và phức tạp hơn so với cây lưu niên. Nhân dân được mùa hay mất mùa thường xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau. Vì vậy nó tạo ra nhiều bài học kinh nghiệm và lưu giữ nhiều đặc sản quý trong kho tàng văn học dân gian.

5. Ẩm thực với chăm sóc sức khoẻ

Con người phải ăn uống để mang lại sức khoẻ tốt: Người có ăn mới khoẻ, mẻ không ăn thì mẻ cũng chết; Ăn được ngủ được là tiên, không ăn không ngủ mất tiền thêm lo. Nhưng đôi khi ăn uống không phù hợp, đúng cách lại mang lại hiệu ứng tiêu cực làm cho sức khoẻ con người giảm sút, thậm chí yếu đi. Với sự nhìn xa trông rộng về một tài sản “sức khoẻ” là vô giá nên ông cha ta đã lấy việc ăn uống để nhắc nhở, cảnh báo con người phải đề cao việc giữ gìn và chăm sóc sức khoẻ như một lẽ thường tình trong đời sống sinh hoạt hàng ngày của con người. Mặc dù số đơn vị phản ánh về nội dung này chiếm tỉ lệ thấp nhất trong số các phạm trù mà ẩm thực đề cập đến (chiếm 11,8%) nhưng nó lại là vấn đề trực tiếp và sống còn nhất đối với cá nhân mỗi con người.

Trong số 4 mặt biểu hiện của ẩm thực với chăm sóc sức khoẻ thì ăn uống điều độ để có một cơ thể cường tráng, một tư duy lành mạnh là nội dung được chú ý nhiều nhất (178 đơn vị) chiếm 62%: Cờ ba cuộc, cơm ba bát, thuốc ba thang; Ăn có chừng, chơi có độ; Ăn tuỳ nơi, chơi tuỳ chốn;…

Tuy nhiên bản chất của người nông dân Việt Nam vẫn luôn giản dị, chất phác, không ưa cầu kì, phức tạp. Họ sống vô tư, hồn hậu cả trong suy nghĩ và trong hành động: Ăn như cũ, ngủ như xưa; Hay ăn hay uống là tướng trời sinh; Ăn không kể bát, hát không kể đêm, vật không kể nền, bền không kể đá; Ăn no ngủ kĩ, chổng tĩ lên trời;… Chỉ với 23 đơn vị (chiếm 8,0%) nhưng đây là một đức tính quý của người nông dân nên vẫn luôn được đề cao và phát huy.

Ăn uống vệ sinh sạch sẽ cũng là một điều kiện mang lại sức khoẻ tốt. Điều này được thể hiện ở một số lượng rất khiêm tốn (chỉ 5 đơn vị – 1,8%) nhưng không thể thiếu được trong các mặt của ăn uống với việc chăm sóc sức khoẻ: Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm; Cơm ba bát, tắm mát sớm mai và cũng phê phán những biểu hiện của việc ăn ở bẩn thỉu như: Ăn tro giọ trấu, ỉa cứt ra than,…

Ăn uống không chỉ mang lại sự no đủ cho con người về vật chất để tồn tại và phát triển mà con người tiến hành hoạt động ăn uống còn để vươn tới một điều khác cao hơn là văn hoá. Vì vậy, từ xưa ông cha ta đã lấy việc ăn uống làm điểm tựa để gửi gắm vào đó những ước vọng, nhằm bồi dưỡng luân thường, đạo lí cho con người trong các mối quan hệ gia đình và xã hội.

Điều ước rất đỗi giản dị của người phụ nữ về món ăn do sức lao động của chính người chồng mình làm ra đã thể hiện chứa chan tình cảm và sự mãn nguyện về đời sống tinh thần:

Những điều răn dạy đối với con người là sống ở trên đời phải có trước có sau, phải biết kính trọng, ân nghĩa. Con người ăn uống để hưởng thụ thành quả lao động, vì thế cần phải biết công ơn của người đã đem lại kết quả ấy: Ăn quả nhớ kẻ trồng cây; Uống nước nhớ nguồn; Ăn cây nào rào cây ấy;… Phê phán, lên án những kẻ quá coi trọng đến cái ăn vật chất mà quên đi những giá trị văn hoá của con người. Miếng ăn lại trở thành sự xấu xa: Miếng ăn quá khẩu thành tàn; Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu;…

Đến quan hệ anh – em thì tỉ lệ bị đẩy lùi xa hơn (chiếm 14,1%) nhưng trong tương quan so sánh với quan hệ vợ – chồng thì quan hệ anh em có khi được xem như gắn bó, keo sơn hơn bởi người ta có thể bỏ vợ, bỏ chồng nhưng không thể bỏ anh em: “Anh em như chân như tay, vợ chồng như áo cởi ngay nên lìa.”

Qua các mối quan hệ gia đình cho thấy mô hình gia đình hạt nhân hai thế hệ đã thực sự trở thành cấu trúc cơ bản của xã hội Việt Nam. Cấu trúc này luôn là cấu trúc lí tưởng của các gia đình trẻ Việt Nam hiện nay và mai sau.

Có thể nói luân thường, đạo lí của con người là kim chỉ nam cho mọi hành động. Từ những hành động tưởng chừng rất nhỏ Ăn cơm phải biết trở đầu đũa; Liệu cơm gắp mắm; … nhưng lại có ý nghĩa răn dạy con người phải biết cư xử đúng đạo lí và biết phân biệt đúng sai trước khi hành động. Vì thế tổ hợp ẩm thực với luân thường, đạo lí là nội dung được ông cha ta luôn đề cao và tập trung vào phản ánh những vấn đề căn bản sau:

Ở bảng 8, mục 3 có 68 đơn vị đề cập đến nguyện vọng của nhân dân phải chăm chỉ làm – ăn để xây dựng một xã hội công bằng mà mọi người được hưởng thụ cân đối với sức lao động bỏ ra: Có làm có ăn; Làm gắng ăn gắng; Muốn ăn cá phải thả câu; Muốn ăn oản phải giữ lấy chùa; Muốn ăn thì lăn vào bếp,… Hiếm thấy họ khuyến khích làm việc nhiều, ăn ít. Chúng tôi chỉ tìm thấy một câu có ý nghĩa khuyên nhủ “Làm gắng hơn gắng ăn”.

Thật thà, sòng phẳng là đức tính quý báu của con người . Trong đó thái độ coi trọng đề cao sự thật thà (19 đơn vị): Ăn ngay nói thật; Ăn mặn nói ngay, hơn ăn chay nói dối,… Thể hiện bản chất sòng phẳng (26 đơn vị): Ăn đều tiêu sòng; Ăn quả vả, trả quả sung’; Bánh ít trao đi, bánh dì trao lại,…

Bản tính lo xa được coi là tính cách vốn có của người nông dân nông nghiệp trồng lúa nước, khi khoa học kĩ thuật chưa phát triển, nền nông nghiệp phụ thuộc hoàn toàn vào thiên nhiên, ngày đêm phải “Trông trời trông đất trông mây trông mưa trông gió trông ngày trông đêm”. Cả khi sung túc, thuận lợi cũng không chủ quan, phải lường tính đến hoàn cảnh khó khăn khi gặp phải. Nội dung này có (33 đơn vị) đề cập đến: Được mùa chớ phụ ngô khoai; Ăn bữa sáng lo bữa tối; Ăn chắt để dành; Ăn củ môn bữa mai, để củ khoai bữa mốt;…

Ở nội dung ẩm thực với bồi dưỡng tri thức luân thường đạo lí, chúng tôi thấy thái độ của nhân dân luôn thể hiện ở tính hai mặt: trọng ân nghĩa – phê phán sự vô ơn; ca ngợi đức tính thật thà, chăm chỉ, tiết kiệm – phê phán sự dối trá, lười nhác, hoang phí,… Tất cả đều có ý nghĩa giáo dục sâu sắc đối với con người ở bất cứ thời đại nào.

THƯ MỤC THAM KHẢO

Ăn uống là tấm gương phản chiếu bức tranh nông nghiệp của người nông dân đồng bằng Bắc Bộ qua kho tàng ca dao, tục ngữ.

Kinh nghiệm ẩm thực đã chi phối về mọi mặt của đời sống văn hoá vật chất và văn hoá tinh thần của con người nơi đây. Điều này thể hiện ở tỉ lệ áp đảo đơn vị có nội dung phản ánh kinh nghiệm ăn – uống – hút xách so với nội dung về đặc sản ẩm thực hay mối quan hệ gia đình, xã hội; bồi dưỡng tri thức luân thường, đạo lí. Cũng như những tác động của nó đến các hành vi ứng xử trong gia đình và xã hội người Việt.

Trên bức tranh đặc sản ẩm thực thì lúa và các sản vật chế biến ra từ lúa chiếm số lượng ưu thế. Điều đó một lần nữa khẳng định nền sản xuất nông nghiệp ở nước ta nói chung, đồng bằng Bắc Bộ nói riêng, cây lúa vẫn là cây trồng chiếm vị trí quan trọng hàng đầu.

Ở bất kì nội dung bồi dưỡng tri thức luân thường, đạo lí nào đều tồn tại tính hai mặt của một nội dung là ca ngợi và phê phán có ý nghĩa giáo dục nhân văn sâu sắc.

Tất cả những tri thức dân gian truyền thống mà ông cha ta đã đúc rút qua nội dung ẩm thực đều thể hiện sự thích ứng, hài hoà giữa con người với tự nhiên. Nó được phản ánh đậm nét qua những đặc tính của người nông dân đồng bằng Bắc Bộ với lao động sản xuất và sinh hoạt ăn uống hàng ngày.

1. Vũ Ngọc Phan, Tục ngữ, ca dao, dân ca Việt Nam, NXB Khoa học Xã hội, Hà Nội, 1978.

2. Đinh Gia Khánh, Văn hoá trong ăn uống, Văn hoá dân gian, 1989.

3. Nguyễn Xuân Kính, Qua ca dao tục ngữ tìm hiểu sự sành ăn khéo mặc của người Thăng Long- Hà Nội, Văn hoá dân gian số 2-1990.

4. Đào Duy Anh, Việt Nam văn hoá sử cương, NXB TP Hồ Chí Minh và khoa Lịch sử trường Đại học Sư phạm TP Hồ Chí Minh, 1992 .

5. Toan Ánh, Phong tục Việt Nam – Nếp cũ gia đình, NXB Thanh niên, Hà Nội, 1992.

6. Vương Xuân Tình, Ăn uống trong sinh đẻ của phụ nữ Việt ở nông thôn đồng bằng Bắc Bộ, Dân tộc học số 3 – 1992.

7. Nguyễn Loan – Nguyễn Hoà, Từ điển món ăn Việt Nam, NXB Văn hoá, Hà Nội, 1994.

8. Phan Huy Lê – Vũ Minh Giang (chủ biên), Các giá trị truyền thống và con người Việt Nam hiện nay, tập II, đề tài KX 07 – 02, 1996.

9. Vũ Dung – Thuý Anh – Vũ Quang Hào, Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam, NXB Văn hoá Thông tin, Hà Nội, 1997.

10. Diệp Đình Hoa, Người Việt vùng đồng bằng Bắc Bộ, NXB Khoa học Xã hội, Hà Nội, 2000.

11. Huỳnh Thị Dung – Nguyễn Thị Huế – Nguyễn Thu Hà, Từ điển văn hoá ẩm thực Việt Nam, NXB Văn hoá Thông tin, Hà Nội, 2001.

12. Nguyễn Xuân Kính – Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt (2 tập), NXB Văn hoá Thông tin, Hà Nội, 2002.

13. Nguyễn Xuân Kính (chủ biên), Kho tàng tục ngữ người Việt (2 tập), NXB Văn hoá Thông tin, Hà Nội, 2002.

14. Trần Ngọc Thêm, Tìm về bản sắc văn hoá Việt Nam, NXB TP Hồ Chí Minh, TP Hồ Chí Minh, 2001.

15. Ngô Đức Thịnh, Văn hoá vùng và phân vùng văn hoá, NXB Trẻ, TP Hồ Chí Minh, 2004.

16. Trần Quốc Vượng, Môi trường con người và văn hoá. NXB Văn hoá Thông tin và Viện Văn hoá, Hà Nội.

17. Vũ Minh Giang, Lịch sử Việt Nam truyền thống và hiện đại, NXB Giáo dục Việt Nam, Hà Nội, 2009.

18. Trần Thuý Anh, Ứng xử cổ truyền với tự nhiên và xã hội của người Việt châu thổ Bắc Bộ qua ca dao, tục ngữ, NXB Văn hoá Thông tin, Hà Nội, 2009.

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG ANH 1

5 Bài Học Quan Trọng Về Cuộc Sống Từ Bộ Phim Kinh Điển The Pursuit Of Happyness

Bộ phim “Mưu cầu hạnh phúc” với sự tham gia của tài tử Will Smith, người từng nổi danh với các bộ phim hành động, lần đầu tiên đảm nhận vai tâm lý, anh đã khiến khán giả vô cùng ấn tượng. Bộ phim kể về hành trình đi tìm hạnh phúc của hai cha con Chris Garden và đứa con trai bé bỏng. Cuộc sống Chris bỗng một ngày trở nên lao đao vì việc đầu tư vào kế hoạch “Máy soi xương di động” thất bại, mâu thuẫn gia đình được đẩy lên đỉnh điểm, khó khăn chồng chất khó khăn. Chris buộc phải đứng ra tìm cách cứu lấy gia đình mình, anh quyết định đi theo con đường đầu tư chứng khoán.

Thất bại tiếp nối, vợ của Chris đâm đơn ly hôn, đưa theo đứa con trai. Những tưởng trong hoàn cảnh đường cùng, mọi thứ dường như biến mất thì Chris tự vực dậy, anh giành quyền nuôi con và bắt đầu hành trình đi tìm hạnh phúc cho cả hai. Những lúc tưởng đã chạm đến thành công thì lại bị kéo xuống bất ngờ, thế nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn kiên trì nỗi lực hết mình vì đứa con trai, thứ quý báu nhất trong cuộc đời khốn khổ của anh.

Xem Mưu cầu hạnh phúc, chúng ta không chỉ cảm nhận được sự nỗ lực của người đàn ông mang tên Chris trong cuộc sống mà còn đúc rút được ra được 5 bài học quan trọng mà Chris đã dạy dỗ con trai mình trước sóng gió của cuộc đời.

Cuộc sống có lúc bạn bị rơi vào góc tối của cuộc sống, bạn cũng không được nói dối. Bạn không được phép tìm lý do ngụy biện cho những sai lầm của mình. Chris đã đến muốn buổi phỏng vấn nhưng anh không nói dối, anh vẫn kể lại cho nhà tuyển dụng toàn bộ những điều mà anh gặp trên đường. Nhiều khi chúng ta tự cho mình quyền được nói dối nhưng không hiểu được rằng một lời nói dối đã bắt đầu, nối tiếp sau đó sẽ là hàng chục, hàng trăm lời nói dối để có thể xâu chuỗi mọi việc theo logic. Vậy tại sao chúng ta không chọn cách trung thực, không những lấy được sự tin tưởng của người khác mà còn giữ vững được nhân cách của bản thân. Chúng ta thành thật, chúng ta sẽ cảm thấy an tâm và than thản hơn, không vì bất kỳ lời nói dối nào mà phải sống trong lo sợ. Nếu nói về độ xui xẻo thì chắc Chris phải xếp hàng đầu. Từ công việc kinh doanh, gia đình, đến cả người thân yêu nhất là vợ cũng không đủ kiên nhẫn để ở bên Chris. Thế nhưng có buồn đến mấy, lo đến mấy. Chris cũng không hề chọn cách đầu hàng, hết khó khăn thì lại nghĩ một hướng kinh doanh kiếm tiền mới, nếu điều quan trọng nhất của mình bị lấy đi, mình phải giành lại và bảo vệ nó. Chắc chắn ai đó trong chúng ta cũng sẽ thấy mình ở trong Chris, nếu bạn chỉ vì một chút khó khăn mà nản lòng, bạn sẽ tiếp tục gặp khó khăn khác. Khó khăn cũng chỉ là một phần của hạnh phúc, chấp nhận nó thì hạnh phúc sẽ đến gần, trốn tránh nó thì con đường đi đến hạnh phúc cứ thế xa dần xa dần mà thôi. Sống trong khó khăn mới thấy bản thân mình kiên cường và được trải nghiệm nhiều thế nào. Đó chính là một loại hạnh phúc. Trong phim có một câu nói vô cùng nổi tiếng đó là: “Đừng để ai nói rằng con không làm được, kể cả bố. Được chứ? Con phải bảo vệ ước mơ của mình. Chỉ những người không làm được như vậy mới xui con bỏ cuộc. Khi con thực sự muốn làm điều gì, hãy bắt tay vào làm”. Đó là câu nói Chris nói với đứa con trai bé bỏng với niềm đam mê bóng rổ. Thấy con nản lòng, Chris đã nhanh chóng trấn an con và khuyên cậu bé phải kiên trì hết mình. Cho dù có chuyện gì xảy ra, muốn thành công bạn phải biết tin tưởng vào bản thân mình, nếu chưa thử thì không thể kết luận là mình không thể làm. Không ai có quyền ngăn cấm đam mê của bạn, chỉ có bạn thực sự trải nghiệm biết mình được hay không thì mới dừng lại. Trong hoàn cảnh khó khăn đến mấy, cũng không có chuyện từ bỏ đam mê một cách dễ dàng. Đam mê là thứ nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, giúp chúng ta trưởng thành hơn. Bộ phim có một cảnh rất xúc động đó là khi hai cha con Chris phải ngủ ở nhà vệ sinh của tàu điện ngầm, khi cả ví cũng chỉ còn vai xu, Chris vẫn dùng số tiền đó để sửa chiếc máy soi xương còn sót lại, khi ánh đèn của máy lóe lên cũng là lúc Chris hiểu được rằng chắc chắn mình sẽ còn cơ hội, mình sẽ tìm ra con đường mới. Và đúng như mong đợi Chris được nhận vào làm tại công ty, tiếp tục cuộc sống đầy chông gai của mình. Người làm việc chăm chỉ sẽ đánh bại người tài năng nếu người tài năng không làm việc chăm chỉ Cuộc tái ngộ kinh điển của hai cha con Smith đã tạo nên một tác phẩm tuyệt vời, món quà đặc biệt cho ngày của Cha. Người cha vĩ đại không ở đâu xa, người đó vẫn ở quanh chúng ta mà thôi. Vợ của Chris có thể từ bỏ con trai nhưng Chris thì không, trong hoàn cảnh khó khăn nhất Chris vẫn cố gắng sống, sống là vì con. Cho dù cuộc sống có đẩy chúng ta đến đường cùng, cha cũng không khiến con bị tổn thương, cuộc đời có vùi dập cũng phải cố gắng vì con, mang đến cho con tương lai tốt nhất. Bản thân Will Smith khi nói về nhân vật này cũng từng chia sẻ với BBC: “Tôi đã nếm trải những năm tháng gian khổ khi còn là một đứa trẻ, để con tôi không còn phải chịu đựng những thứ tương tự. Từ lúc 5 tuổi, tôi đã quyết tâm phải sống sao cho sau này con tôi sẽ biết cha nó là ai”. Bộ phim giúp chúng ta hiểu được rằng hạnh phúc không ở đâu xa, hạnh phúc chính là con cái, là tình yêu thương giữa con người với con người.

Cập nhật thông tin chi tiết về Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!