Xu Hướng 2/2023 # Chap 51: Vẫn Là Anh Ấy # Top 8 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Chap 51: Vẫn Là Anh Ấy # Top 8 View

Bạn đang xem bài viết Chap 51: Vẫn Là Anh Ấy được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

[Lời kể của Captain] Tôi tới phim trường Uprince với tâm trạng không thể tốt hơn. Tôi tự nhủ sẽ nỗ lực hết mình cho vai diễn này. Tôi rất phấn khích bởi một vai diễn mới, những bạn bè mới, kinh nghiệm mới đang chờ đón tôi. Một năm qua đã thay đổi tôi rất nhiều, nhất là cách cư xử với những người xung quanh. Sau chuyện xảy ra với White, tôi cảm thấy mình tốt hơn. Không phải tốt hơn vì anh ấy không ở bên tôi, mà là vì tôi đã có được nhiều bài học quý giá. Và bài học quý giá nhất, có lẽ đó là việc sống hết mình. Bởi chúng ta không thể biết được tương lai ngày mai sẽ ra sao, vậy thì hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng. Nếu tôi biết tôi và White phải chia ly sớm như vậy, thì tôi đã tỏ tình với anh ấy từ rất rất lâu rồi (haha, nói thế chứ chắc tôi không dám đâu). Tôi muốn dành cho anh ấy nhiều hơn nữa. Và vì thế từ giờ tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội nào, trong bất kì hoàn cảnh nào, đến với mình nữa, và sẽ thật sự trân trọng nó. – “Captain! Rất vui được gặp cậu!” Đạo diễn Uprince tay bắt mặt mừng khi thấy tôi. Tôi chào anh ấy bằng nụ cười tươi rói. – “Chào anh! Em cũng rất vui. Cảm ơn anh đã dành cho em vai diễn này.” Tôi thể hiện lòng chân thành. – “Vâng ạ.” Tôi ngồi xuống và nhìn quanh. White vẫn chưa đến. Đúng là luôn lề mề. Tôi thầm cười trong lòng rồi lướt lại kịch bản một lần nữa. Tuy phần của White sẽ được phát sóng trước, nhưng họ ghi hình phần của tôi trước để phù hợp với lịch quay và kịch bản. Cảnh quay đầu tiên chính là một phân cảnh giữa chúng tôi. Họ dặn chúng tôi là hãy cứ coi như đang đóng Pun và No bởi họ muốn chúng tôi trong bộ phim này thật sự thân thiết. Lúc đó tôi đã nghĩ vai này chẳng dễ nhằn. Nhưng tôi không nghĩ quá nhiều bởi tôi không muốn điều đó ảnh hưởng đến việc diễn xuất. Mười phút sau, đạo diễn đi đến phía tôi và vỗ vào vai tôi, trong lúc tôi vẫn đang tập trung đọc kịch bản. – “Cậu ấy đến rồi kìa. Người bạn diễn mà tôi nói”, rồi hất mặt về phía bên trái. Tôi chăm chú nhìn theo hướng đó. Dáng dấp thanh cao, điệu bộ có chút lãng tử, mái tóc xoăn nhẹ rất vừa vặn với khuôn mặt. Chính là anh ấy, White Nawat. Không thể phủ nhận rằng trông anh ấy rất hấp dẫn, nhìn anh ấy còn có thể khiến bạn vui vẻ. Anh ấy cũng vừa thấy tôi. Trông anh ấy có vẻ hồi hộp. Tôi cũng vậy, nhưng không phải như các bạn nghĩ đâu. Chỉ là vì tôi hào hứng cho công việc sắp tới cùng anh ấy. Tôi đứng lên để chào anh ấy. Từ khoảng cách khá xa, anh ấy đưa tay lên vẫy chào tôi, một cách ngại ngùng. Tôi biết anh ấy đang lo lắng vì không biết tôi đang nghĩ gì, vui mừng hay tức giận. Và thế là, tôi quyết định chạy tới và dành cho anh ấy một cái ôm của tình đồng chí. Tôi chỉ muốn anh ấy biết rằng tôi không còn giận anh ấy nữa. – “Chào P! Anh có khỏe không?” [Lời kể của White] Tôi bỗng bất động khi Captain ôm tôi. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không biết cậu ấy có nghe thấy nhịp đập điên cuồng của nó không. Ôi tôi đã nhớ cậu ấy biết bao. Thậm chí đôi mắt tôi đã rơm rớm. Bình tĩnh nào White, bình tĩnh nào…Tôi tự kiềm chế mình, rồi hít một hơi dài và đáp lại cái ôm của cậu ấy. – “Anh vẫn tốt. Còn em?” Sau câu hỏi đó, cậu ấy nhanh chóng rời khỏi vòng tay tôi, khiến tôi đầy nuối tiếc. – “Nhìn em là anh biết mà”, rồi cậu ấy khoe ra hàm răng trắng tinh thật đáng yêu. Phải rồi, cậu ấy vẫn tốt, vậy là đủ. Nét tươi vui rạng rỡ trên khuôn mặt cậu ấy khiến tôi bớt căng thẳng phần nào. Dường như cậu ấy không còn giận. Dường như chúng tôi đã trở lại là bạn tốt của nhau. Tốt quá rồi phải không? Nhưng vì sao trong tôi lại cảm thấy hụt hẫng? – “Hai người đã xong màn “tỏ tình” chưa? Chúng ta làm việc thôi!” Giọng nói của đạo diễn khiến tôi đứt dòng cảm xúc và chúng tôi bắt đầu bước vào quay những cảnh đầu tiên. “Không phải như vậy, Captain. Hãy nắm tay cậu ấy chứ không phải gạt ra như vậy. Lại nào.” “White, ghé sát vào người Cap hơn. Sao cậu lại ngại ngùng vậy? Lại nào.” “White! Tập trung vào, nhìn thẳng vào mắt Captain, đừng hờ hững như vậy. Lại nào.” Những thước phim đầu tiên không suôn sẻ như tôi hi vọng. Cả tôi và Captain đều có chút gượng gạo khi diễn cũng nhau. Tôi nghĩ phần lớn là do tôi. Tôi quá căng thẳng. Tôi không dám nhìn lâu vào đôi mắt cậu ấy. Tôi không dám chạm vào cậu ấy thật sự. Còn tim tôi thì cứ đập không thể kiểm soát được. Tôi cảm thấy thất vọng về bản thân mình quá. Tôi ngồi xuống dưới tán cây và tập trung đọc lại kịch bản. Nhưng thực ra tôi chẳng tập trung được chút nào. Sự thật là mọi dây thần kinh của tôi đang tập trung vào cái người kia. Tôi biết vì sao mình căng thẳng. Bởi tôi đã nhớ cậu ấy đến điên dại, có cậu ấy ngay trước mặt thế này mà lại phải kiềm chế cảm xúc của mình thật sự không dễ chút nào. – “Này P, uống nước đi!” Một chai nước mát lạnh xuất hiện trước mắt tôi, tôi ngước nhìn lên và thấy người đang cầm nó, Captain. Tôi nhận lấy chai nước và uống ngay, tôi cũng khát và cổ họng thì khô cứng. Cậu ấy ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi chẳng biết nói gì. Sự căng thẳng lại bắt đầu tăng trở lại. White! Sao mày lại kém cỏi vậy? Chỉ cần nói chuyện với cậu ấy bình thường thôi mà! Tôi không ngừng tự chửi rủa mình. – “White? Anh có chuyện gì sao?” Nhận ra tâm trạng không tốt của tôi từ lúc đầu, cậu ấy hỏi thăm. Tôi muốn nói với cậu ấy rất nhiều, nhưng giờ thì đầu óc tôi trống rỗng. – “À, không có gì đâu Captain. Anh nghĩ chỉ là anh chưa quen với kịch bản thôi.”, tôi tìm một lý do khá hợp lý. Bỗng có một cánh tay khoác qua vai tôi, khiến tôi rùng mình. Vẫn bộ mặt vui vẻ, cậu ấy nhìn tôi và nở nụ cười mà người ta gọi là “hoa hậu thân thiện”. – “White, anh biết đấy. Em không còn nghĩ về chuyện đó nữa đâu.” Giọng nói chân thành khiến tôi phải quay lại và nhìn vào mắt Captain. Lần đầu tiên tôi có thể nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sau mấy tháng cách xa. Thật đẹp và dịu dàng. Tôi muốn ngắm chúng thật lâu. “Anh đừng có nghĩ vớ vẩn nữa, chẳng phải khó lắm mới được diễn chung với em sao, hehe”. Câu nói khiến tôi bật cười, cảm thấy đã thoải mái hơn. – “Nhưng anh sợ mình không làm tốt, bởi phải diễn với người nổi tiếng và xuất sắc như em đó.” Tôi không thể nhịn trêu cậu ấy một chút. Cậu ấy cười vô cùng sảng khoái, mũi nở ra đến gấp mấy lần. Điều đó khiến tôi cũng cười ngoác đến cả mang tai. Rồi cậu ấy siết chặt vai tôi. – “Có em ở đây rồi mà.” Rồi cậu ấy nhìn vào đôi mắt tôi. Tim tôi như nở ngàn đoá hoa. “Chúng ta đã đóng phim với nhau rất lâu, em chắc chắn anh sẽ làm tốt.” Cậu ấy nói thêm, như thể sợ khoảnh khắc ban nãy sẽ làm cả hai ngượng ngùng. “Có em ở đây rồi mà”, câu nói ấy không ngừng lặp lại trong tâm trí tôi, cứ như tưới cho tâm hồn tôi một nguồn nước mát lạnh, khiến tôi chẳng còn bận tâm về điều gì đang diễn ra xung quanh mình nữa. – “Cảm ơn em, Capt. Anh sẽ cố gắng!” Hình như cuộc hội thoại ngắn ngủi giữa chúng tôi đã giúp tôi rất nhiều. Tôi đã không còn căng thẳng nữa, việc quay phim diễn ra vô cùng suôn sẻ. [Lời kể của Captain] Tôi thật sự hài lòng với buổi ghi hình sáng nay. Chúng tôi đều làm tốt sau vài trục trặc ban đầu. Không biết vì sao nhưng nhìn thấy White vui vẻ và thoải mái khiến tôi rất vui. Nụ cười của anh ấy rất đẹp, chẳng phải sẽ rất đáng tiếc nếu anh ấy buồn sao? Mải suy nghĩ khiến tôi hoảng hốt nhận ra bụng mình đang réo đói. Khổ thân em, ráng chờ chút đi. Chúng tôi đang đợi chị Pau trong đoàn phim đi mua cơm. Lúc chị Pau mang cơm về đôi mắt tôi đã sáng như sao. Mọi người nhao đến lấy phần cơm của mình. Còn tôi thì đợi cho mọi người lấy trước, bởi dù sao cũng có phần thì sao phải vội. Nhưng rồi, một điều khó chấp nhận đã xảy ra. Khi tôi bước đến cũng là lúc hộp cơm cuối cùng đã biến mất. – “Ôi!! Tôi mua thiếu một suất rồi. Thật sự xin lỗi cậu Captain. Giờ phải làm sao đây?” – “Không sao đâu chị Pau. Captain sẽ ăn chung với em.” Một giọng nói từ xa vang lên, khiến tất cả chúng tôi quay mặt về hướng đó. White đang cầm hộp cơm trên tay vô cùng phấn khích. Mặt tôi bắt đầu nóng lên. Mẹ kiếp, vì sao tôi lại đỏ mặt? Vì sao? Vì sao? – “Hai cậu ăn một phần sao đủ?” chị Pau hỏi. – “Chị đừng lo, Captain đã ăn rất nhiều trước khi đến đây rồi!”, anh ấy cười ma mãnh. Đồ chết tiệt, anh đang hủy hoại hình ảnh của em trước tất cả đoàn làm phim đấy. Sau đó chị Pau gật đầu rồi ngồi xuống ăn cùng mọi người, trong khi tôi đi đến ngồi cùng White. Chỉ là ăn cơm cùng anh ấy, sao lại căng thẳng nhỉ? – “Em ăn đi Capt”. White nói và đưa hộp cơm cho tôi. – “Anh sẽ ăn cùng em chứ?” – “Anh có mang ít đồ ăn rồi, anh để ở xe. Em cứ ăn cơm đi, thời tiết này sẽ dễ mệt đó.” Nói rồi anh ấy đứng ngay dậy và đi khỏi, để lại tôi vẫn còn chưa hết ngơ ngác. Ơ thế hóa ra là anh ấy nhường hộp cơm cho tôi ư? Anh ấy có đúng là mang theo đồ ăn không? Hay là sẽ nhịn đói? Không biết phải làm gì hơn, tôi quyết định không thắc mắc nữa và ăn cơm bởi nếu cứ suy nghĩ thì sẽ không kịp giờ quay phim. E hèm, hộp cơm này thật sự ngon. Tôi rất vui bởi White quan tâm đến tôi như vậy. Anh ấy vẫn chăm sóc tôi như chăm sóc cho một cậu em trai. Hơn nữa, anh ấy thể hiện điều đó một cách tự nhiên và chân thành. Chẳng phải anh ấy là người bạn tốt nhất của tôi sao? – “Cười gì vậy, Capt? Tôi thấy hộp cơm đó cũng giống của mọi người mà sao cậu cười hoài vậy? Hay là…vì ai đó đã nhường nó cho cậu?”, giọng đạo diễn khiến tôi thảng thốt quay lại thực tại. Tôi đã cười từ lúc nãy sao? Trời ạ, xấu hổ chết mất. – “Không ạ. Chắc em vui vì hôm nay chúng ta đã làm việc tốt.” Mọi người đều bĩu môi như thể không một ai tin những gì tôi vừa nói. Tôi chỉ nói sự thật thôi mà!. Mà họ không tin cũng chẳng sao. Đó không phải điều tôi quan tâm. Điều tôi quan tâm là hộp cơm này rất ngon. Tôi không thể nào không nghĩ về điều đó. Niềm vui thứ hai mà tôi nhận ra trong ngày hôm nay, là tôi và White vẫn là bạn tốt. Vượt qua mọi trở ngại, mối quan hệ của chúng tôi vẫn luôn khăng khít. Tôi đã luôn sợ ngày gặp lại anh ấy, nhưng những gì chúng tôi có hôm nay đã khẳng định rằng không có gì thay đổi được tình cảm (bạn bè) chúng tôi dành cho nhau. Các bạn không biết đâu. Khác với những thước ghi hình thất bại ban đầu, sau khi trò chuyện cùng tôi, anh ấy trở nên rất tươi sáng. Anh ấy thật sự nhập tâm vào nhân vật. Anh ấy còn vô cùng tận hưởng khi trêu đùa tôi. Anh ấy còn chủ động góp ý mỗi khi chúng tôi không hiểu ý nhau. Tôi không khỏi cảm thấy bất ngờ và vui sướng vì điều đó. Sau tất cả, anh ấy vẫn là anh ấy, White mà tôi đã biết.

Partager :

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Nàng Ơi, Chạy Trốn Cùng Ta Nào Chap 6 Next Chap 7

1. Khi con người còn sống, chúng ta phải nghĩ đến các thế hệ tương lai: Một môi trường sạch được xem là nhân quyền giống như bao quyền khác. Vì vậy, một phần trách nhiệm của chúng ta về người khác là đảm bảo rằng thế giới mà ta đang sống là khỏe mạnh, nếu không nói là khỏe mạnh hơn cái ta đã thấy.

2. Danh ngôn Tây Tạng có câu: “Bi kịch nên được sử dụng như nguồn sức mạnh”. Bất luận là khó khăn nào, kinh nghiệm đau khổ ra sao, nếu chúng ta đánh mất hy vọng thì đó là thảm họa đích thực.

3. Các sinh vật đang sống trên địa cầu này, dù là con người hay con vật, là để cống hiến, theo cách riêng của mình, cho cái đẹp và sự thịnh vượng của thế giới.

4. Hãy học các nguyên tắc để biết phá vỡ nguyên tắc đúng cách.

5. Trong cuộc chiến vì tự do, chân lý là vũ khí duy nhất mà chúng ta sở hữu.

6. Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối, mà thực ra là biểu hiện của sức mạnh.

7. Nếu có thể, hãy giúp người khác. Nếu không có thể thì ít nhất không nên hại ai.

8. Thẩm quyền tuyệt đối luôn dựa vào lý trí và sự phân tích nghiêm túc.

9. Hãy làm theo 3 chữ “T” này: Tôn trọng bản thân – Tôn trọng những người khác – Trách nhiệm với tất cả mọi hành động của mình

10. Hãy nhớ rằng: Không đạt được điều bạn mong muốn đôi khi lại là một may mắn tuyệt vời

11. Hãy học các nguyên tắc để biết phá vỡ nguyên tắc đúng cách

12. Đừng để bất hòa nhỏ làm tổn thương mối quan hệ lớn

13. Khi nhận ra bạn vừa mắc lỗi, hãy ngay lập tức sửa chữa sai lầm

14. Dành chút thời gian ở một mình mỗi ngày

15. Mở rộng vòng tay để thay đổi, nhưng đừng để tuột mất các giá trị của bạn

16. Hãy nhớ rằng im lặng đôi khi lại là câu trả lời tốt nhất

17. Hãy sống một cuộc sống cao quý. Khi già đi và nghĩ lại, bạn sẽ được tận hưởng nó lần thứ hai

18. Bầu không khí yêu thương trong gia đình chính là nền tảng cho cuộc sống của bạn

19. Chia sẻ kiến thức. Đó là cách để bạn luôn sống mãi

20. Hãy dịu dàng với trái đất

21. Khi bất đồng với những người thân yêu, hãy chỉ đối mặt với tình huống hiện tại. Đừng khơi gợi lại quá khứ

22. Chừng nào ta chưa tha thứ cho những người đã làm ta tổn thương thì họ còn choán tâm trí ta chừng ấy.

23. Sân khấu có lúc giống như cuộc đời. Điều bất chắc thoáng đến thử thách năng lực ứng biến của con người, loại năng lực này được tích lũy từ kinh nghiệm của cuộc sống.

24. Khi cuộc sống dồn bạn vào bước đường cùng, đừng hỏi: tại sao là tôi? Mà hãy nói rằng: cứ thử tôi đi!

25. Việc đời khó đoán, người đối với người cũng vô thường, ai biết trước tương lai sẽ như thế nào?

26. Khi người ta cố gắng khoa trương để gây sự chú ý của người khác thì trái lại càng làm cho người khác không nhìn thấy cái mình muốn phô trương.

27. Người có kiến thức thì đi biển mới biết thế nào là sóng yên, gió lặng. Người có kinh nghiệm qua gian nan và nguy hiểm mới biết bình an là đáng quý.

28. Mỗi khi bạn muốn tìm một người thay đổi được cuộc đời bạn, hãy nhìn vào gương và người bạn nhìn thấy trong đó chính là người bạn đang tìm kiếm.

29. Mỗi khi bạn muốn tìm một người thay đổi được cuộc đời bạn, hãy nhìn vào gương và người bạn nhìn thấy trong đó chính là người bạn đang tìm kiếm.

30. Chim yến sao biết được chí của chim ưng. Đối với người suốt đời cống hiến cho sự nghiệp vĩ đại, ngoài ngưỡng mộ ra, bạn còn có thể làm gì?

Những triết lý sâu sắc về cuộc sống mang đến cho mọi người thật nhiều ý nghĩa, những triết lý sống giúp bản thân cố gắng nhiều hơn, giúp lấy lại thăng bằng trong cuộc sống.

Hơn Một Năm, ‘Em Là Bà Nội Của Anh’ Vẫn Đang Dẫn Đầu Danh Sách Phim Việt Được Yêu Thích Nhất Năm 2022!

Đã một năm trôi qua nhưng Em Là Bà Nội Của Anh vẫn là bộ phim có chỗ đứng vững chắc trong lòng người hâm mộ. Dù 2016 đã chứng kiến số lượng phim nội ra rạp cực kì khổng lồ nhưng thực tế đang chứng minh không có cái tên nào đủ sức vượt qua Em Là Bà Nội Của Anh – một phim thành công về cả chất lượng lẫn doanh thu. Thế, vì đâu mà bộ phim này lại giữ “nhiệt” lâu như vậy?

Sức ảnh hưởng từ cộng đồng

Từ khi dự án Em Là Bà Nội Của Anh bắt đầu “rò rỉ” thông tin, đại đa số khán giả đều cho rằng nó sẽ tiếp tục là một thảm họa mới. Vì lòng tin của khán giả Việt dành cho những phim “remake” (làm lại) từ kịch bản nước ngoài đã không còn nữa, và vì bộ phim này không có một ngôi sao đủ hấp dẫn để mọi người bàn tán. Chưa kể lại còn là sản phẩm điện ảnh của một đạo diễn đầu tay và sở hữu một cái tựa đề hết sức… khó nói.

Dù Phan Gia Nhật Linh đã là một “cây bút” bình phim rất nổi tiếng từ nhiều năm nay. Anh có hồ sơ học vấn và trải nghiệm với phim ảnh cũng không ít, lại từng có một series sit-com Bếp Hát (cũng là phim làm lại) trên truyền hình và từng là cố vấn biên kịch của phim Thần Tượng (đạo diễn Quang Huy) nhưng đối với công chúng thì anh vẫn là một “lính mới”. Vì thế mà đến tận trước khi ra rạp, Em Là Bà Nội Của Anh vẫn là một dấu hỏi về chất lượng.

Nhưng kết quả đã chứng minh một điều ngược lại với hiệu ứng xuất phát không mấy khả quan ban đầu: bộ phim đạt doanh thu hơn 100 tỉ. Rất nhiều lời khen ngợi từ những nhà phê bình khó tính nhất đến đại đa số khán giả. Bộ phim đã xóa phăng ranh giới nhập nhằng giữa ngôi sao và nghệ thuật khi mà chính bản thân bộ phim đã chinh phục người xem. Bạn biết đấy, trong thời buổi mạng xã hội và công nghệ chiếm ngôi vua truyền thông như hiện nay thì sự truyền miệng (viral) quyết định rất lớn đến sự thành bại đối với một bộ phim. Em Là Bà Nội Của Anh sở hữu một mức độ viral khá tốt khi mà đa phần những gì người ta nhắc về phim đều là những lời khen. Và thứ đã quyết định chiều hướng viral cho bộ phim này chính là chất lượng chứ không phải những ồn ào.

Chạm đến cảm xúc của nhiều đối tượng khán giả

Có thể nói Em Là Bà Nội Của Anh là một tiền lệ hiếm gặp trong lịch sử khi mà nhiều gia đình ba thế hệ cùng nhau đến rạp xem phim. Đây là sự thật chứ không phải những công thức “câu view” của nhà sản xuất. Bộ phim đã chạm đến cảm xúc không chỉ một mà nhiều thế hệ khán giả, bằng những chất liệu trong nước vô cùng tự nhiên trên nền tảng một kịch bản gốc từ nước ngoài.

Chính bởi những “chất liệu” và “tư liệu” mang tính thuần Việt mà bộ phim đã đập tan những e ngại trong suy nghĩ về phim chuyển thể. Khiến cho không chỉ giới trẻ đồng cảm được với câu chuyện tình yêu dễ thương mà cả những bậc phụ huynh cũng cảm thấy bùi ngùi với những mối quan hệ gia đình trong phim, hay những hồi tưởng thân thương về thời chiến của những người đã bạc đầu. Đây là lý giải “hợp tình hợp lý” nhất khi mà hơn một năm sau, Em Là Bà Nội Của Anh vẫn chiễm chệ ở ngôi đầu bảng trong cuộc đua WeChoice.

Ở vị trí thứ hai cũng là một trường hợp tương tự – Sài Gòn, Anh Yêu Em. Bộ phim này là tác phẩm “mới nhất” trong bảng bình chọn và cũng là một trong số ít phim đạt hiệu ứng viral tốt của năm. Giống như Em Là Bà Nội Của Anh, Sài Gòn, Anh Yêu Em cũng là một phim chạm được đến nhiều đối tượng khán giả. Vì bản thân bộ phim là một câu chuyện đa tuyến với gần như đầy đủ những “nhân vật cuộc sống”. Hơn hết, bằng sự tri ân rất quý giá đến loại hình nghệ thuật cải lương qua câu chuyện hết sức cảm động về tình tri kỉ, bộ phim đã lan tỏa trong cộng đồng.

Những ầm ĩ cũng chỉ mang tính nhất thời

Không ngạc nhiên khi Tấm Cám – Chuyện Chưa Kể lại đứng ở vị trí áp chót trong giai đoạn nước rút (sau Siêu Trộm và trước Vòng Eo 56). Dù Tấm Cám vô cùng thành công về chiến lược quảng bá, mức độ đầu tư, sự tiên phong trong thể loại cùng chất lượng ở mức khá nhưng thực sự bộ phim chỉ có thể “thống lĩnh” trong một thời gian ngắn. Không khó để lý giải cho điều này vì những gì mà người ta bàn tán về phim chỉ xoay quanh những cực nhọc và khó khăn của ekip, những câu chuyện bên lề về poster và vụ lùm xùm không đáng có giữa phim và một hệ thống rạp chiếu.

Tất cả những điều đó chỉ như một “lớp áo bên ngoài”, sự liều lĩnh và dấn thân của Ngô Thanh Vân là một thành tựu đáng ghi nhận nhưng bộ phim vẫn thiếu một sự vừa vặn ở nội dung. Khai thác một câu chuyện cổ tích quen thuộc nhưng khi phát triển thì bộ phim lại có quá nhiều thứ “xa rời” với văn hóa Việt Nam. Đồng ý là một trải nghiệm về công nghệ và thể loại nhưng nó lại là một con dao hai lưỡi khi không khơi gợi được những điều thân quen cho khán giả từ trong tiềm thức. Vô tình bộ phim đã đánh rơi thứ quan trọng nhất để có thể “neo” lại trong tâm trí khán giả: cảm xúc.

Không khác mấy với Vòng Eo 56, một phim cũng ầm ĩ vì những chuyện không phải thuộc về phim. Dù có một phần đầu vô cùng cảm xúc cùng chất điện ảnh không lẫn đi đâu được của Vũ Ngọc Đãng, nhưng sự lúng túng khi phát triển phần sau của phim đã khiến khán giả “quên” mất nội dung mà chỉ bị cuốn theo những tranh cãi về Ngọc Trinh ở ngoài đời.

Chỉ còn chưa đến 10 ngày là kết quả sẽ được công bố. Nếu Em Là Bà Nội Của Anh trở thành “gương mặt đại diện” cho hạng mục điện ảnh của WeChoice năm nay cũng không có gì ngạc nhiên. Nhưng Sài Gòn, Anh Yêu Em với số lượt vote sát sao đằng sau có thể sẽ lật ngược thế cờ bất cứ lúc nào. Chưa tính đến dàn diễn viên có lượng fan hùng hậu của Tấm Cám nữa. Một khi chưa cập bờ vẫn chưa thể chắc chắn điều gì, cánh buồm cảm hứng của WeChoice vẫn đang dập dềnh bởi lựa chọn của chính khán giả.

Sehun (Exo): Cậu Nhóc ‘Đòi Trà Sữa’ Năm Ấy Giờ Đã Là Mỹ Nam ‘Quý Tộc’ Vạn Người Mê

EXO vừa trải qua kỉ niệm 6 năm debut hoành tráng cùng fan, một chặng đường tuy không dài nhưng đủ để nhìn lại những gì mà họ đã đi qua. Chắc hẳn người hâm mộ khó mà quên hình ảnh EXO chập chững bước lên sân khấu đầu tiên, ngay cả câu khẩu hiệu cũng không thể cất lên đều nhau vào năm 2012. Khi ấy, có một cậu nhóc trắng trẻo, cao ráo, điển trai nhưng lại vô cùng rụt rè, chẳng dám giao lưu, tương tác cùng fan. Chàng trai ấy chính là út cưng nhà EXO – Oh Sehun.

Vốn debut ở độ tuổi khá nhỏ nên Sehun có chút “thua thiệt” với các anh lớn, nhất là về chất giọng, không được đánh giá cao nên phân đoạn hát trong 1 bài cũng vô cùng ít. Tuy vậy, nam thần tượng vẫn chưa bao giờ cảm thấy nản lòng mà ngược lại càng cố gắng tập luyện để cải thiện bản thân, thay đổi cái nhìn của khán giả. Còn nhớ, chỉ vì một câu nói vu vơ “Sehun lười tập luyện” mà cậu út nhà EXO đã luôn lặng lẽ đến phòng tập thật sớm và là người sau cùng ra về.

Cao lớn cách mấy thì vẫn là em út của EXO thôi

Loạt hình ảnh sau sẽ chứng minh điều này và hầu như các thành viên đều nguyện ý cưng chiều “maknae” (em út) Sehun.

Lòng trung thành bậc nhất

Khi hỏi EXO diễn tả về Sehun trong một từ chắc chắn câu trả lời đều sẽ chung một đáp án “trung thành”. Anh chàng được cho là mảnh ghép quan trọng không thể thiếu của EXO, nhờ nam thần tượng mà các thành viên đã gắn bó thân thiết với nhau hơn. Sehun cũng không ngần ngại bày tỏ tình cảm của mình đối với nhóm cũng như luôn biết ơn fan và những người đã giúp nam ca sĩ đứng được trên sân khấu như ngày hôm nay.

Nhìn vẻ ngoài đối với mọi người có lẽ Sehun là một mẩu khó gần nhất của EXO nhưng hơn ai hết, các thành viên trong nhóm lẫn fan đều biết rằng anh chàng có một trái tim “nóng”. Luôn là người lẳng lặng phía sau quan tâm tới các anh, tìm mọi cách để thật gần fan và luôn trân trọng từng phút giây được đứng trên sân khấu, sống cùng với đam mê của mình.

Màn solo của Sehun trong concert riêng của nhóm.

Cập nhật thông tin chi tiết về Chap 51: Vẫn Là Anh Ấy trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!