Xu Hướng 2/2023 # Công Chúa Giá Đáo # Top 2 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Công Chúa Giá Đáo # Top 2 View

Bạn đang xem bài viết Công Chúa Giá Đáo được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

(TGĐA Online) – Công Chúa Giá Đáo là phim hài cổ trang, hiện thành công nhất của TVB với tỷ suất người xem liên tục dẫn đầu tại HongKong (cao nhất 45%). Công Chúa Giá Đáo đang phát sóng lúc 20h00 từ thứ hai đến chủ nhật hàng tuần trên kênh BTV2.

Sau thành công của Cung Tâm Kế, dàn diễn viên xuất sắc nhất của TVB đã tiếp tục chinh phục khán giả khắp Châu Á bằng câu chuyện cổ trang hài hước, nhẹ nhàng và thú vị. Công Chúa Giá Đáo là bộ phim quy tụ cả 3 gương mặt nữ chính, các mỹ nhân của truyền hình HongKong như Xa Thi Mạn, Chung Gia Hân, Trần Pháp Lai cùng những tên tuổi nổi tiếng quen thuộc như Trần Hào, Huỳnh Hạo Nhiên, Mã Quốc Minh, Nguyễn Triệu Tường, Quan Cúc Anh, Lý Hương Cầm, Nguyễn Triệu Tường, Lý Thi Vận…

Thể loại hài cổ trang lâu nay được xem là thế mạnh của TVB, kết hợp cùng diễn xuất ăn ý của dàn sao “đỉnh” đã mang đến cho Công Chúa Giá Đáo giải thưởng Phim truyền hình xuất sắc nhất năm 2010. Không chỉ vậy, bộ đôi “bảo bối” của TVB Xa Thi Mạn – Trần Hào trong vai công chúa ngổ ngáo và phò mã bất đắc dĩ cũng giành được giải thưởng Nữ diễn viên truyền hình được yêu thích nhất và Nam diễn viên diễn xuất chuyên nghiệp nhất. Trần Pháp Lai được vinh danh ở giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất và Huỳnh Hạo Nhiên đạt giải Nam diễn viên tiến bộ nhất.

Sự thành công hơn cả mong đợi của Công Chúa Giá Đáo đã khiến TVB quyết định thực hiện tiếp phần 2.

Kịch bản vui nhộn, mới mẻ

Phim xoay quanh Tam công chúa Chiêu Dương thông minh, xinh đẹp nhưng kiêu ngạo và rất kén chọn. Xuất thân từ tầng lớp bình dân, lại rất được vua yêu mến nên cô bị Dương Quý Phi và các công chúa khác ganh ghét, tìm mọi cách đẩy ra khỏi cung. Không muốn gả cho Thổ Phiên, Chiêu Dương buộc phải ép “kẻ thù không đội trời chung” Kim Đa Lộc làm phò mã. Vì muốn cứu lấy việc kinh doanh của gia đình mà Kim Đa Lộc phải bất đắc dĩ gật đầu.

Trước mặt quý phi và các công chúa khác, Kim Đa Lộc và Chiêu Dương là một cặp “trời sinh” tâm đầu ý hợp khiến mọi người phải ganh tỵ. Tuy nhiên, thực tế công chúa ngang ngược luôn tìm cách bắt nạt Kim Đa Lộc và mang đến bao điều rắc rối cho Kim gia mỗi lần giá đáo. Vì thế, với Kim Đa Lộc, kết hôn cùng công chúa là hiểm nguy trùng trùng, rước họa vào thân.

May mắn thay, trải qua nhiều sóng gió, cuối cùng Chiêu Dương đã kịp nhận ra dù không có tài năng gì, lại hay ốm yếu nhưng sự hiếu nghĩa, lanh lợi và dũng cảm của Kim Đa Lộc thật hiếm có. Hơn nữa, Kim gia trên thuận dưới hòa, yêu thương đùm bọc nhau đã khiến công chúa động lòng. Từ đó, tình yêu đã đâm chồi nảy lộc giữa bộ đôi khắc khẩu Chiêu Dương và Kim Đa Lộc.

Bối cảnh phim xoay quanh gia đình họ Kim, nổi tiếng với nghề kinh doanh vàng, luôn đồng lòng, biết hi sinh cho nhau và chốn hoàng cung, các quý phi, công chúa luôn ngấm ngầm hãm hại nhau, tranh quyền đoạt lợi. Qua đó, bộ phim đề cao giá trị của tình thân và nhân nghĩa.

Các diễn viên chính:

– Xa Thi Mạn (vai công chúa Chiêu Dương):

Chiêu Dương là cô công chúa thông minh, được vua nuông chiều và yêu thương nhất. Để đối phó lại Dương Quý Phi, cô đã ép Kim Đa Lộc làm phò mã. Vốn nghĩ họ Kim bất tài, văn võ kém cỏi, chỉ lợi dụng cô nên sau khi kết hôn, công chúa thường dùng quyền lực để bắt nạt Kim Đa Lộc và gây ra nhiều rắc rối cho Kim gia. Tuy nhiên, cuộc sống gia đình yêu thương, hòa thuận của Kim gia đã giúp công chúa hiểu hơn về đạo lý làm người và sức mạnh của tình thân. Trải qua nhiều sóng gió trong cung, nàng Chiêu Dương đã đem lòng yêu Kim Đa Lộc và nhiều lần cứu giúp Kim gia thoát khỏi hoạn nạn.

Sinh ngày 28/5/1975, Xa Thi Mạn trưởng thành từ cuộc thi sắc đẹp tại Hong Kong. Sau đó, cô được đài TVB cất nhắc mang về đào tạo để trở thành một diễn viên chuyên nghiệp. Sau một số vai thứ chính và khẳng định được năng lực diễn xuất, Xa Thi Mạn nhanh chóng trở thành diễn viên trụ cột của TVB, được khán giả yêu thích như một “Nữ hoàng phim truyền hình

– Mã Quốc Minh (vai Đinh Hữu Duy):

Đinh Hữu Duy là một quan mai mối, bà con với Kim gia. Anh cùng Tư Đồ Ngân Bình tạo thành cặp đôi xung khắc, khá dễ thương.

Sinh ngày 13/2/1974, Mã Quốc Minh khởi đầu nghiệp diễn bằng những vai quần chúng và phải mất thời gian rất lâu anh mới vươn lên tốp các diễn viên được trọng dụng ở TVB. Trong vòng 3 năm trở lại đây, Mã Quốc Minh dần có được lượng người hâm mộ cho riêng mình nhờ vào diễn xuất đa dạng. Anh có thể vào được nhiều thể loại vai như chính diện, phản diện lẫn hài hước.

Hồng Liên

Thiên Chúa Ba Ngôi / Đức Chúa Của Vạn Mùa Xuân / Chúc Mừng Xuân Mới .

NGÀI LÀ CĂN NGUYÊN VÀ LÀ CÙNG TẬN.

CHÚA TỂ VŨ TRỤ VẠN VẬT / CŨNG LÀ CHÚA CỦA VẠN MÙA XUÂN.

CHÚNG CON XIN TÔN VINH VÀ TẠ ƠN NGÀI .

TẾT KIỂU XƯA VÀ NAY / Ý NGHĨA

1) Đón tết kiểu xưa: Ông Bà cha mẹ, con cháu cùng tụ họp trước bàn thờ Thiên Chúa sau khi từ Thánh lễ nhà thờ ra về / mọi người cùng đứng trước bàn thờ, tạ ơn Chúa vì những ơn lành Chúa ban trong năm cũ / cùng dâng mọi sự trong gia đình và xin Chúa chúc lành, bình an trong năm mới. Sau đó cùng nhau mừng tuổi ông bà / cha mẹ / anh em mừng tuổi nhau / nhận tiền lì xì rồi cùng nhau quây quần bên mâm cơm với rượu thịt, dưa chua, bánh chưng, bánh tét / một kiểu đón Tết đậm đà tình quê hương, tình gia đình , rồi mọi người chia nhau đi thăm hỏi chúc Tết họ hàng, bà con, chòm xóm, bạn bè, thân quen / thật là vui, thật nồng ấm / kiểu đón Tết này không thể tìm thấy ở các nước Âu Mỹ tiên tiến.

2) Đón Tết kiểu ngày nay: Chúng ta có thể thấy sự trái ngược / thay vì Chúa trên hết thì đó là tiền trên hết. Họ không muốn Thánh lễ / đọc kinh / tạ ơn / xin ơn, nhưng thay vào đó là rượu chè, yến tiệc / thú vui / du lịch, mạnh ai nấy vui, mạnh ai nấy sống / ai có nhiều tiền thì vui nhiều / ai không có tiền thì chúng tôi đát / người giàu với những cuộc vui thâu đêm / thức ăn thừa mứa vất bừa bãi / trong khi người nghèo vẫn đói . Họ vui trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc / múa may quay cuồng như những kẻ điên / như những con thiêu thân / Họ khẳng định mình qua lối sống vứt tiền qua cửa sổ / ngày Tết đối với họ là những dịp để khoe mình / Họ luôn hãnh diện vì được dẫm đạp lên kẻ khác mà sống và luôn khẳng định …đồng tiền là sức mạnh /

Đồng tiền không mang lại hạnh phúc / chỉ mang lại nỗi lo âu và sự oán than của kẻ khác dưới lối sống bất công của chính họ / quanh họ có biết bao nhiêu ” người nhà giàu và Lazarô bất hạnh / nhưng ai sẽ cảnh báo để cho họ tin ?

Chúa Giêsu, vị cứu tinh / đã sinh ra trong khó nghèo / chết trần truồng / mở ra một lối sống mới / mà hạnh phúc không do đồng tiền mang lại nhưng Ngài đã chỉ cho ta thấy con đường sống là hãy yêu thương tha nhân như chính mình / Hãy chia cơm sẻ áo cho người khác.

Thời giờ là của Chúa / tài nguyên là của Chúa / của cải là của Chúa / danh vọng / sinh lực / sắc đẹp cũng đều của Chúa / không có Chúa, ta chỉ là bụi đất , hư vô.

Hãy xin Chúa tuôn đổ muôn hồng ân trong năm mới để chúng ta được hạnh phúc và giúp anh em chúng ta cũng được ấm no hạnh phúc như chúng ta / vì họ cũng là anh em ta và cũng có một Cha chung là Thiên Chúa trên trời / **R

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 9, 22-25)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Con Người phải đau khổ nhiều, bị các vị Kỳ lão, các Thượng tế, và các Luật sĩ khai trừ và giết chết, nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại”.

Chúa nói với mọi người rằng: “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì chưng, ai muốn giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống vì Ta, sẽ được sống. Vậy nếu con người được lời lãi cả thế gian, mà phải thiệt mất mạng sống, thì được ích gì?”

Đó là lời Chúa.

BÀI CHIA SẺ I CỦA GIU-SE LUCA:

Ta đang đứng ở lằn ranh giới giữa năm cũ và năm mới. Ta quay lại , nhìn lùi về dĩ vãng cũng như nhìn tới hướng tương lai.

Một năm trôi qua với biết bao biến cố đã xảy ra, nhìn từ bản thân / nhìn qua gia đình, nhìn ra xã hội, nhìn vào thế giới / Rất nhiều thứ đã xảy ra chung quanh ta trong khi đó có biết bao người thân, bạn bè vừa qua ta vẫn thấy họ ,nhưng đến nay không còn nữa. Thế giới đang thay đổi từng ngày, thời gian trôi qua như bóng câu và không bao giờ quay trở lại nữa.

Biến cố: Chúng ta có thể tìm biết ý Chúa qua lời cầu nguyện và qua các biến cố chung quanh ta / một năm trôi qua là ta đã chết đi 1 năm. Ta bước tới nấm mồ gần hơn – vì thế ta nghiệm ra rằng không có thứ gì vĩnh cửu ở cuộc đời này cả ! Chúa ban cho mỗi người thời gian như nhau – Hãy tìm biết ý Chúa và sử dụng cho đúng.

Kết quả: Thành công hay thất bại ở đời tất cả đều thuộc về ý Chúa. Đừng kiêu căng tự mãn / cũng đừng thất vọng / Đừng tin thái quá cũng đừng bất cập! Có 4 điều kiện để đạt được thành công: 1) Thời gian/ 2) Sức lực/ 3) Cơ hội / 4) Quyết đoán

a) Khi ta thất bại, đừng nghĩ rằng Chúa không thương ta, nhưng hãy xét kỹ coi Chúa muốn dạy ta điều gì? Thiếu khiêm tốn, thiếu cậy trông / hay thiếu nhẫn nại ?

b) Khi ta thành công, đừng kiêu căng tự phụ vì có biết bao nhiêu người giúp ta bằng cách này hay cách khác để ta có được thành công? Nhờ có Chúa giúp đỡ nên ta mới được như ngày hôm nay? Vậy thì ta thành công không do sức riêng mình, đúng không ?

Tạ ơn: Biết ơn Chúa. Tạ ơn Chúa. Điều Chúa muốn nhất là gì? Nước Cha trị đến là gì? Có phải là lúc tất cả cả mọi người cùng đưa 2 tay lên để tạ ơn Thiên Chúa vì muôn ơn lành mà Chúa đã ban

Điều kiện để được Chúa tiếp tục ban ơn là ta phải biết cảm ơn cho xứng đáng – luôn luôn cảm ơn vì ta luôn luôn nhận ơn mà ta làm sao có thể cảm ơn cho xứng đáng được ?

Nhìn về tương lai, ta thấy còn quá nhiều việc phải làm nhưng cái chưa làm được lại còn rất nhiều / ta cần phải tiến bộ hơn

Tiến bộ về con người: Chúng ta phải sử dụng thời gian tốt hơn, ta phải giữ gìn sức khỏe để ta có sức bền / Đừng để thời gian trôi qua vô ích / Đừng phí sức với những việc vô bổ / Hãy nắm bắt cơ hội thật nhanh / Hãy có đầu óc thực tế và phải ra quyết định nhanh nhạy , đúng lúc / Hãy tiến bộ về mọi mặt / Hãy nhìn đời mình thực tế hơn .

Tiến bộ bằng trái tim: Hãy nhìn đời với cặp mắt dịu dàng hơn, Hãy tận tình hơn với công việc / Hãy nhìn mọi vật một cách kỹ lưỡng hơn / Hãy tế nhị hơn trong mọi giao tiếp / Hãy thông cảm hơn với những người đối diện / Đừng quá khắt khe với mọi người / Hãy tươi cười trong mọi lúc giao tiếp / Tránh gây nghi kỵ nhau.

Tiến bộ về niềm tin: Hãy nhìn mọi sự xảy ra bằng con mắt Đức Tin, lòng cậy, lòng mến / Hãy đồng hành với Chúa trong mọi công việc / Hãy bác ái hơn với mọi người chung quanh / Hãy dâng mọi công việc chúng ta làm cho Chúa, xin Người luôn chúc lành và chúc thành công cho bạn trong năm mới / Hãy bám vào Chúa tích cực hơn.

Nguyện xin Thiên Chúa đổ tràn muôn hồng ân cho mọi người và cho mọi gia đình của những người hiện diện nơi đây trong năm mới này. **R

BÀI CHIA SẺ II CỦA GIU-SE LUCA:

1/ Những cảm nghĩ về cuộc đời mình sau khi trải qua 365 ngày sống: Một năm hay một trăm năm cũng thế, cuộc đời này mau qua như bóng ngựa qua cửa sổ / Chúng ta mỗi người nên tự hiểu rằng: mình còn sống ở trần gian này là do được sức mạnh thiêng liêng nâng đỡ, đã thúc đẩy mình sống, đã can đảm sống cho tới giây phút này / Sức mạnh ấy chính là do từ Thiên Chúa.

2/ Thiên Chúa là ai và chúng ta cần phải thưa gì cùng Ngài? Ngài là Đấng tạo dựng trời đất, Đấng tác tạo ra loài người, chúng ta cần phải nói lên lời cảm tạ tri ân Thiên Chúa / như lời tạ ơn của Đức Mẹ Maria qua Kinh “Magnificat”, như lời Thánh Phaolô đã viết : hãy đàn hát lên, nhờ Thánh Thần linh ứng, hãy dâng lên Chúa Cha trót tâm tình, hãy cảm tạ Người nhân danh Thánh Tử / Vì Người đã ban muôn phúc lộc chan hòa cho chúng ta trong một năm qua.

3/ Tiên tri Isai-a đã tung hô Thiên Chúa như thế nào? Trong một thị kiến, ông đã nhìn thấy các Thần sốt mến tung hô Thiên Chúa rằng: “Thánh, Thánh, Thánh, Chúa là Thiên Chúa các đạo binh, toàn thể địa cầu đầy vinh quang Chúa.”

4/ Thánh Phaolô đã viết gì về điều này cho giáo đoàn Corinto? Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ của Người đã ban cho anh em nơi Đức Giê-su Kitô (1Cor 1, 4) / Thánh vịnh đáp ca trong Thánh lễ Tất Niên cũng nói lên những kỳ công, những hồng ân mà chỉ mình Chúa mới ban cho nhân loại, ban cho các con của Người: “Hãy cảm tạ Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương”.

6/ Tin Mừng Luca cho ta thấy điều gì ở Kinh Magnificat (Lc 1, 39-45)? Trước những hồng ân hết sức lớn lao, trước những ân huệ vô biên của Thiên Chúa, Mẹ Maria chỉ biết thốt lên lời ca tụng tri ân: Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, Danh Người thật Chí Thánh Chí tôn (Lc 1, 49) / Mẹ Maria chỉ biết nói lên tâm tình của mình, nói lên cõi lòng của mình, nói lên tất cả con người và cuộc đời của mình trước tình thương cao cả và vô biên của Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng trong Thiên Chúa – Đấng Cứu Độ tôi.

7/ Thiên Chúa đáp lại thế nào ? Thật ra, “Cha không cần chúng con ca tụng, nhưng biết tạ ơn Cha lại là một hồng ân cao cả, bởi vì những lời ca tụng của chúng con chẳng thêm gì cho Cha, nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ muôn đời trong Đức Giê-su Kitô – Chúa chúng con.”

8/ Vì sao chúng ta phải cảm tạ Chúa? Cảm tạ Chúa bởi biết bao ơn lành Ngài đã đổ xuống trên chúng ta, trên gia đình, trên bản thân, trên Giáo Hội và trên cả thế giới này / Thánh vịnh 115, câu 12-13 đã viết: “Biết lấy chi đáp đền Chúa bây giờ vì mọi ơn lành Ngài đã ban cho? Tôi xin nâng chén mừng ơn cứu độ và luôn kêu cầu Thánh Danh Đức Chúa”.

9/ Chúa Giê-su đã làm gương như thế nào trong cuộc đời tại thế? Khi Chúa ra giảng đạo: dù khi công bố Lời Chúa, dù khi chữa bệnh, khi làm phép lạ, khi xua trừ ma quỷ / Chúa Giê-su luôn cảm tạ Chúa Cha / Cụ thể là lần làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều để nuôi 5.000 người ăn no, không kể đàn bà và con nít / Chúa Giê-su đã ngước mắt lên trời tạ ơn Thiên Chúa Cha của Ngài, sau đó mới truyền cho các môn đệ đi phân phát thức ăn / Khi lập phép Thánh Thể, Chúa Giê-su cũng tạ ơn Thiên Chúa Cha và truyền cho các môn đệ hãy làm việc này mà nhớ đến Ngài.

10/ Trong bài ca Nhập Lễ của Thánh Lễ Tất Niên, chúng ta đọc thấy lời gì? “Lạy Thiên Chúa Toàn Năng Hằng Hữu, trong năm qua, Chúa đã thương ban ơn phù trợ cho hồn xác chúng con an toàn, giờ đây năm mới đã đến / Chúng con cùng họp nhau dâng lên Chúa lời cảm tạ tri ân, và xin Chúa thứ tha tội lỗi, để chúng con được thư thái bình an trong năm mới”.

11/ Trong lời nguyện hiệp lễ, Giáo Hội đã nhắc chúng ta điều gì? “Lạy Chúa trong Thánh Lễ này, Chúa đã cho chúng con được no thỏa Lời Chúa và Bánh Thánh / Xin cho chúng con được đầy lòng tin yêu, để sang năm mới, chúng con thêm phấn khởi, sẵn sàng phục vụ Chúa và tất cả mọi người.”

12/ Lạy Chúa Giê-su, chúng con xin cảm tạ tri ân vì muôn hồng ân Chúa đã tuôn đổ xuống trên chúng con, xin Chúa tiếp tục củng cố lòng tin của chúng con, để chúng con luôn sẵn sàng giới thiệu Chúa cho những anh em khác. Amen.

13/ Khi nào thì Nước Chúa trị đến? Khi tất cả mọi người cùng đưa cao đôi tay lên trời, tạ ơn Thiên Chúa / Đồng nghĩa với việc họ nhận ra Chúa là Thiên Chúa và cũng nhận ra muôn phúc lành Chúa đã ban cho họ / Hiện tại đa số người không công nhận những gì Thiên Chúa ban tặng cho con người / Họ chỉ luôn đề cao sức riêng của mình và gạt bỏ mọi ân huệ của Thiên Chúa / nên họ không công nhận có Thiên Chúa hiện hữu.

14/ Một Linh Mục hỏi bà cố của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận: Thưa bà cố! Bây giờ Đức Cha Thuận đã lên chức Hồng Y, bà cố cầu nguyện gì cho Ngài? Tôi chỉ cầu nguyện cho con tôi sống đẹp lòng Chúa. Chỉ vậy thôi sao thưa bà cố? Vâng! Sống đẹp lòng Chúa là điều mà tôi luôn cầu nguyện cho con tôi /

15/ Sống đẹp lòng Chúa cũng là điều cùng đích cho mọi Ki-tô hữu, nhờ đẹp lòng Chúa thì tâm hồn mình mới có sự bình an, hạnh phúc.

16/ Theo truyền thống dân tộc: Ngày Mồng Một chúng ta cầu xin Chúa ban bình an của Chúa cho mọi người trên toàn thế giới. Tuy nhiên, bình an của Chúa chỉ có khi chúng ta biết tôn thờ Chúa và quyết tâm tìm kiếm nước Trời.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con biết sống đúng theo Lời Chúa dạy để con có được Chúa là nguồn bình an đích thực. Amen. **R

MỒNG MỘT TẾT / LỜI CHÚC ĐẦU XUÂN

1/ Alpha và Omega nghĩa là gì? Là hai mẫu tự đầu và cuối của tiếng Hy Lạp cổ đại: dùng để chỉ sự khởi đầu và là cùng tận của Thiên Chúa / Là chúa tể của vũ trụ muôn loài / Thiên Chúa đã sáng tạo thời gian và không gian / Chính Ngài ấn định năm, tháng, ngày, giờ và thiết lập ra các chu kỳ đại lễ.

2/ Năm mới là gì? Là một khoảng thời gian nữa được ban cho chúng ta / Thời gian là một ơn rất quý, chúng ta có thêm thời gian để sống, cũng có thêm thời giờ để chuẩn bị cho cuộc sống mai sau, cuộc sống vĩnh cửu!

3/ Niềm vui của thế gian và niềm vui của Chúa có khác nhau không? Niềm vui của con người thì tùy thuộc vào yếu tố vật chất bên ngoài / còn niềm vui của Chúa thì nhẹ nhàng thanh thoát, tùy thuộc vào điều kiện bên trong tâm hồn nhiều hơn, như là: hiền hòa, quảng đại và luôn cầu nguyện / Có được những điều kiện này, chúng ta có thể vui luôn trong Chúa!

4/ Bài Tin Mừng mời gọi chúng ta sống thế nào? Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy an tâm bước vào năm mới với một niềm tin tưởng phó thác cho Chúa / Cái gì đáng cho chúng ta lo? Đó là lo sống công chính, lo xây dựng Nước Chúa / xây dựng Nước Chúa là lo sống công bình bác ái, kiến tạo hòa bình và xây dựng hạnh phúc cho con người.

5/ Thứ nào cần thiết nhất? Làm sao có được Nước Trời đó chính là cái đáng lo nhất / Thế thì cần gì phải lo cho vấn đề cơm ăn áo mặc? Tất cả những thứ gì mà người đời cho là thiết yếu nhất, thật ra chỉ là những cái được “cho thêm” mà thôi!

6/ Tính cách của mùa xuân là gì? Vì quả đất tròn nên xuân đến, xuân đi, rồi xuân lại đến / cho dù ai có yêu, ai có ghét thì xuân vẫn đến / Xuân không phụ thuộc vào già trẻ, lớn bé, đẹp xấu, giàu nghèo, thông minh hay dốt nát, xuân vẫn đến nhẹ nhàng và đều đặn.

7/ Hãy trở lại một chút với sách Sáng Thế: Thiên chúa tạo dựng trời đất muôn vật / Ngài đã tách bóng tối ra khỏi ánh sáng để làm ra ngày và đêm, ngày đêm thay đổi để làm nên chu kỳ năm tháng / Thay đổi 365 lần sẽ làm nên một năm (St 1, 14-18) / Hết 365 ngày lại có 365 ngày khác mà chúng ta quen gọi là năm mới.

8/ Năm mới có thật sự mới không? Ai trong chúng ta cũng gọi là năm mới nhưng nó có thật sự mới không? Vì có nhiều người cho rằng nó chẳng có gì là mới cả / năm nào cũng vậy thôi, có khi nó còn cũ hơn năm ngoái.

9/ Xét theo cảnh vật, xét theo con người thì nó cũ hay mới? Xét theo cảnh vật thì nó cũ / Khi tôi 70 tuổi, đương nhiên tôi cũ hơn là lúc tôi 20 tuổi / Nhưng chúng ta xét theo tâm hồn tức là xuân ơn thánh, thì có thể gọi là xuân mới / xuân mới trong tâm hồn là đời sống đổi mới, đời sống sạch tội, đời sống giàu ân sủng.

10/ Với cái nhìn sâu sắc giúp con người nhận ra điều gì? Con người thời nay đã già cỗi, cần phải trở lại thời thanh xuân của con người nguyên thủy / Khi mới sinh ra, chúng ta sạch tội, rất ít nết xấu / Con người phải trở lại thời sạch tội thì mới được vào Nước Trời / Chúa Giê-su nói: phải trở nên như trẻ nhỏ mới vào được Nước Trời.

11/ Tin Mừng Matthe-ô đã nói gì về vấn đề này? Con người trẻ trung ngày xưa đã bị vật dục làm hư hỏng, đã trở nên già khọm đi / phải làm sao canh tân con người già cả của chúng ta, để trở nên con người trẻ trung tươi mát / phải trở nên trẻ thơ sạch tội (Mt 19, 13-15).

12/ Năm mới người ta chúc nhau những gì? Người ta thường chúc nhau một năm mới tốt đẹp / Một câu chúc ngắn gọn thời xa xưa nhất là: phúc, lộc, thọ / Có người chúc nhau nhiều hơn: phú, quý, thọ, khang, ninh / Nhưng điều cần nhất có lẽ là chữ phúc phải đứng hàng đầu vì nếu có tất cả mà thiếu hạnh phúc thì đời thật vô nghĩa, nếu không nói đúng hơn đó là bất hạnh.

13/ Sống lâu có phải là hạnh phúc không? Sống lâu và hạnh phúc là 2 điều quan trọng của lời chúc, thế nhưng cũng có người cho rằng: đa thọ, đa nhục / cũng có câu khác: trẻ khôn qua, già lú lại / đã lú lại thì sẽ bị trẻ con chê bai / Đã lú lại thì tất phải bị chê cười / không trốn đâu được cái nhục đó.

14/ Mặt trái của sống lâu là gì? Không thiếu các cụ già bị bỏ rơi, đang sống tủi nhục trong các viện dưỡng lão / đang sống côi cút trong các gia đình bị con cháu hất hủi / Ít có ai nghe được người già nói: tôi được hạnh phúc trong tuổi già!

15/ Một câu thơ nói lên sự thật của cảnh tượng này:

“Còn duyên như tượng tô vàng

Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa

Còn duyên kẻ đón người đưa

Hết duyên đi sớm, về trưa một mình.”

16/ Người ta chúc nhau giàu có, nhưng đâu là đáy của chiếc túi tham? Chẳng bao giờ người ta thỏa mãn, nên chẳng bao giờ đạt được sự giàu có như lòng mong ước, người ta vẫn khát khao sự giàu có / Người ta tôn vinh tiền bạc / tôn nó lên hàng thần thánh / sẵn sàng làm nô lệ cho nó / tiền bạc là ông chủ khắc nghiệt / tiền bạc thường đi liền kề với nỗi bất hạnh / cho nên nhiều người nhận ra tiền bạc không mang lại hạnh phúc / Người khôn ngoan phải biết dùng tiền của để mua nước Thiên đàng.

17/ Đặc ân mà Thiên Chúa ban cho con người là gì? Đó là sự tự do, thời gian và ơn tha thứ / Hãy nhớ lấy câu: Mỗi ngày trôi qua là một bước đi tới nấm mồ, hãy sống cẩn thận để khỏi phải hối tiếc / Ai đi sớm, tới sớm / ai đi trễ, tới trễ / Hãy sống sao cho xứng đáng một người con cái Chúa. **R

KÍNH NHỚ ÔNG BÀ TỔ TIÊN / MỒNG HAI TẾT

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 9, 14-15)

Khi ấy, Chúa Giêsu sang miền Gêsarênô, các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: “Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?” Chúa Giêsu nói với họ: “Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay”. Đó là lời Chúa.

BÀI CHIA SẺ CỦA GIU-SE LUCA:

1/ Nguồn gốc lễ Vu Lan và ý nghĩa: Lễ Vu Lan là ngày báo hiếu cha mẹ / Câu chuyện được kể lại như sau: Mục Kiều Liên là một người theo hầu Đức Phật, ông tu luyện đã lâu, đã học được nhiều phép thần thông / Một hôm, ông cảm thấy nhớ mẹ nên dùng đôi mắt thần nhìn xuống địa ngục, thấy mẹ mình là bà Thanh Đề bị Diêm vương đọa đày cho làm quỷ đói vì kiếp trước bà đã gây ra nhiều tội ác / Vì quá thương mẹ nên Mục Kiều Liên đã dùng phép thuật để xuống địa ngục dâng cơm cho mẹ / Bà Thanh Đề do lâu ngày bị nhịn đói, nên khi ăn, bà dùng tay che bát cơm của mình vì sợ các cô hồn khác đến tranh giành / Chính vì bà còn tánh tham sân si nên khi đưa bát cơm lên miệng, thức ăn đã hóa thành lửa đỏ, bà không thể ăn được / Chứng kiến cảnh này, Mục Kiều Liên đau xót vô cùng bèn xin Đức Phật cứu mẹ mình / Đức Phật dạy rằng: Mục Kiều Liên dù thần thông quảng đại nhưng vì một mình nên cũng không thể cứu mẹ mình do ác nghiệp của bà quá nặng / chỉ còn cách hợp lực với các chư thần thánh khắp mười phương mới mong thành công / Vào rằm tháng 7, hãy sửa lễ vật đặt trong một chiếc chậu để dâng cúng và thành khẩn cầu xin mới có thể cứu rỗi vong nhân khỏi địa ngục tăm tối / Mục Kiều Liên đã thành tâm làm theo lời Phật dạy, ông đã cứu được mẹ và còn giải thoát cho tất cả các vong hồn bị giam trong chốn âm cung / Cho nên Phật giáo gọi tháng bảy là mùa hiếu hạnh, cũng gọi là tháng xá tội vong nhân/ là thời gian các vong hồn được thả tự do.

2/ Người công giáo Việt Nam dùng ngày mồng hai tết để kính nhớ ai? Ngày tết là ngày con cháu ở xa về xum họp cùng gia đình để chúc tuổi năm mới cho ông bà, cha mẹ / Đồng thời cũng nói lên lòng yêu mến, biết ơn của con cháu đối với các bậc tiền bối.

3/ Giáo Hội Việt Nam đã làm gì vào ngày tết? Cũng đồng hành với dân tộc, cũng muốn đề cao 3 ngày tết, giúp giáo dân thánh hóa ngày tết / Giáo Hội cũng muốn giáo dân dùng ngày mồng hai tết để tỏ lòng hiếu thảo đối với ông bà, tổ tiên bằng cách dâng Thánh Lễ đặc biệt cầu cho các ngài còn sống hay đã qua đời / Chúng ta phải hiếu thảo ngay cả khi cha mẹ đã qua đời / vì tuy các ngài đã khuất, nhưng vẫn còn ở bên chúng ta.

4/ Người Á Đông coi trọng chữ hiếu như thế nào? Đề cao chữ hiếu, coi như cội rễ của mọi đức / Người con bất hiếu là đồ bỏ đi / Tội nặng nhất là tội bất hiếu / Những người thờ cúng tổ tiên có vẻ như họ sống gần gũi với người đã khuất / người ta coi việc phụng dưỡng người sống cũng như người đã chết / do đó khi khấn vái, nói chuyện với người đã chết giống như nói chuyện với người còn sống / họ dâng cho cha mẹ hoa quả, nén hương, với mâm cơm để tỏ lòng thành với các ngài.

5/ Cội nguồn là gì? Ca dao có câu: Người ta có cố, có ông, như cây có cội, như sông có nguồn / Không có tổ tiên, ông bà, thì không có ta / Tất cả những cái ta đang có là do ông bà để lại / Đừng ai được phép quên công ơn lớn lao đó.

7/ Một câu thành ngữ dùng để biểu lộ sự tha thiết, trách móc: Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày / Muốn lấp hố sau chia cách giữa 2 thế hệ, giới trẻ phải luôn ghi nhớ công ơn của cha mẹ và giữ trọn chữ hiếu / Đây là bài học được giữ mãi trong xã hội Á Đông của chúng ta và cũng là một nét rất đặc thù mà xã hội Âu – Mỹ đã đánh mất từ rất lâu!

8/ Công cha như núi ngất trờ i Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển Đông Núi cao biển rộng mênh mông Cù lao 9 chữ ghi lòng con ơi.

9/ Chín chữ cù lao là gì? Là 9 điều khó nhọc của cha mẹ khi sinh dưỡng con cái: Sinh: sinh đẻ / Cúc: nâng đỡ / Dục: dạy dỗ / Phủ: vuốt ve trìu mết / Xúc: cho bú sữa / Trưởng: nuôi cho khôn lớn / Cố: trông nom / Phục: ôm ấp / Phúc: bảo vệ.

10/ Hôm nay kính nhớ ông bà tổ tiên, chúng ta phải làm gì?

a) Sốt sắng hiệp dâng Thánh Lễ để cầu nguyện cho các ngài vì Thánh Lễ là phương thế hiệu nghiệm nhất mà chúng ta có thể kéo ơn Chúa xuống cho ông bà cha mẹ khi còn sống cũng như đã qua đời.

b) Khơi lại lòng hiếu thảo của chúng ta đối với các ngài bằng những việc làm cụ thể, nhất là trong những ngày tết này / Hãy nhớ lại điều răn Chúa dạy chúng ta trong kinh Mười Điều Răn: Thứ bốn: Thảo kính cha mẹ.

11/ Thảo hiếu với cha mẹ là gì? Là yêu mến, biết ơn, vâng lời và giúp đỡ cha mẹ khi còn sống cũng như lúc qua đời.

12/ Câu chuyện về đôi đũa thứ năm trong bữa cơm của gia đình bác Ba.

13/ Mồng hai tết: Theo truyền thống giáo hội Việt Nam dạy người giáo dân kính nhớ tổ tiên, ông bà cha mẹ, là những người đã vất vả sinh thành dưỡng dục chúng ta khôn lớn, nên người.

14/ Hiếu thảo với tổ tiên, cha mẹ ngày khi các Ngài còn sống. Cũng như xin lễ cầu nguyện cho các Ngài khi đã khuất là một điều quá hợp lý với đạo Chúa cũng như thuận với lòng người.

Đêm đêm con thắp đèn trời/

Cầu xin cha mẹ sống đời với con.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tuôn đổ muôn phúc lành xuống cho cha mẹ con là những người đã vất vả một đời vì con. Xin Chúa cho các Ngài sớm về nơi vinh phúc, và ban bình an hạnh phúc mạnh khỏe cho những vị còn đang sống với chúng con. Amen. **R

MỒNG BA TẾT /THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

TIN MỪNG Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 5, 27-32):

Khi ấy, Chúa Giêsu trông thấy một người quan thuế tên là Lêvi đang ngồi ở bàn thu thuế, Ngài bảo ông: “Hãy đi theo Ta”. Ông liền bỏ mọi sự đứng dậy theo Người. Lêvi đã dọn một bữa tiệc linh đình thết đãi Người tại nhà ông. Có đông người thu thuế và nhiều người khác cùng ngồi ăn với các ngài. Những người biệt phái và các luật sĩ của họ lẩm bẩm với các môn đệ của Người rằng: “Sao các người lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như vậy?” Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Những ai mạnh khoẻ không cần tới thầy thuốc, chỉ những người đau yếu mới cần thôi. Ta đến không phải để kêu mời người công chính, nhưng để gọi kẻ tội lỗi ăn năn hối cải”. Đó là lời Chúa.

BÀI CHIA SẺ CỦA GIU-SE LUCA:

1/ Người Việt Nam chia công việc 3 ngày tết như thế nào? Công việc 3 ngày tết được chia ra như sau: mồng một tết cha, mồng hai tết mẹ, mồng ba tết thầy / vì muốn 3 ngày tết có đầy đủ ý nghĩa nên người xưa đã chia ra như vậy / nhà cha là bên nội / nhà mẹ là bên ngoại / người dạy dỗ cho ta nên người hữu dụng chính là thầy.

2/ Tập tục Việt Nam như thế nào? Do tập tục xã giao và chúc tụng được tập trung trong 3 ngày tết, nếu để ra ngoài ngày, sẽ mất đi ý nghĩa nhất là về mặt tình cảm, tôn kính, quý trọng / chính vì thế bạn bè muốn đến chơi trong 3 này đều phải nên hẹn trước / Hơn nữa, gia đình nếu có đi vắng, cũng phải sắp xếp người trực ở nhà để tình cảm không bị rơi vào cảnh trống vắng, lạnh lẽo.

4/ Thánh hóa công ăn việc làm: Hội Thánh Công giáo luôn đồng hành cùng dân tộc / Hội Thánh Việt Nam cũng muốn dành ngày mồng ba tết để thánh hóa công việc làm ăn / Chúng ta hãy trình lên Chúa công việc làm ăn trong năm / Để Thiên Chúa chúc lành và ban ơn phù giúp / để cho công việc làm ăn của chúng ta phù hợp với Thánh Ý Chúa.

5/ Đọc chương đầu của Sáng Thế ký, chúng ta nghiệm ra điều gì? Thiên Chúa dựng nên loài người giống hình ảnh Ngài (St 1, 26) / Các nhà chú giải cho rằng: loài người giống Thiên Chúa nhờ sự thông minh và tự do / Giống Thiên Chúa vì loài người được làm bá chủ vạn vật (St 1,26).

7/ Tại sao Thiên Chúa muốn con người cộng tác? Vì mọi sự trên thế gian này là của Chúa, nhưng Ngài lại giao phó cho con người quản trị, đổi mới và làm phong phú thêm / Sự quan phòng hằng ngày của Thiên Chúa trên vạn vật cũng là một cuộc sáng tạo không ngừng / Chúng ta chỉ có thể góp một phần nhỏ.

8/ Công Đồng Vatican II đã xác quyết điều gì? Công Đồng quả quyết rằng: làm việc là góp phần sáng tạo và hoàn thành ý định của Thiên Chúa trong lịch sử loài người / khi tìm kế mưu sinh cho mình và cho gia đình / Tất tả những ai hoạt động để phục vụ xã hội một cách hữu hiệu đều có thể tin rằng nhờ công lao của mình, họ đang tiếp nối công trình của Thiên Chúa, phục vụ anh em, đóng góp công lao của mình vào việc hoàn thành ý định của Thiên Chúa.

9/ Con người được vinh dự như thế nào? Nếu lao động là đem sức mình để cộng tác vào chương trình sáng tạo của Thiên Chúa / thì đây quả là một vinh dự lớn lao của con người/ Chúng ta cứ theo ý nghĩa đó mà kết luận rằng: lao động sẽ đem lại sự vinh quang.

10/ Ngày mồng ba tết, chúng ta sẽ xin gì cùng Thiên Chúa? Chúng ta xin Chúa thánh hóa công việc làm ăn của chúng ta / đặc biệt trong Thánh Lễ này / bài Tin Mừng hôm nay dạy chúng ta phải biết cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta những nén bạc cơ bản làm vốn, đó là: Sự sống, sức khỏe, trí khôn, thiên hướng, sự tự do, những kinh nghiệm cộng đồng, những tri thức của người đi trước, những nhu cầu phát triển thuận lợi của thời đại.

12/ Một chút quyền gì được Chúa trợ giúp? Mọi người đều được có quyền làm việc và quyền được chuẩn bị chu đáo để có một việc phù hợp với nguyện vọng và khả năng của mình, để ai cũng được sống xứng đáng với nhân phẩm của mình là một con Thiên Chúa.

13/ Tóm kết: khi ước nguyện công ăn việc làm của mình sẽ được Thiên Chúa thánh hóa và chúc phúc, người Kitô hữu cũng khao khát diễn tả hình ảnh một Thiên Chúa luôn hoạt động qua việc mỗi người đang thể hiện công việc lao động của mình / để minh chứng rằng: Thiên Chúa đã trao cho con người quyền được làm cho cuộc sống thêm văn minh và giàu đẹp / Càng văn minh, giàu đẹp, hạnh phúc, con người càng làm vinh danh Chúa / Đó là mục đích cuối cùng của lao động trần thế.

14/ Hãy lao động, đừng mộng mơ: Một người kia đang cày ruộng, bỗng thấy một con thỏ chạy va đầu vào gốc cây mà chết. Anh ta liền bỏ cày, đi lượm thỏ, rồi lại tiếp tục ngồi đó đợi mong có được con nào nữa; nhưng đợi mãi, thế là anh lỡ mất buổi cày, thiên hạ biết được thì cười chê anh.

15/ Một cô bé được mẹ sai đội vò sữa ra chợ bán, cô ta chân thấp chân cao, trong đầu rất vui vẻ và đang hình thành một ước mơ nho nhỏ: Bán sữa mua con gà nhỏ, gà lớn lên đẻ bầy con, cô lại bán đi để mua một con dê, con bò,… Cứ thế cô ta mơ ước tới tới, thế rồi trong một giây không chịu nhìn đường đi, cô đã vấp phải hòn đá, thế là sữa đi đàng sữa mà bò cũng đi đàng bò …/.

*Thiên Chúa mời gọi con người cộng tác với Chúa trong công trình sáng tạo. Theo Thánh tiến sĩ Toma, mọi kế hoạch do Thiên Chúa sắp đặt từ muôn thuở, còn sự thực hiện kế hoạch sẽ diễn ra từ từ trong thời gian nhờ vào sự cộng tác của con người.

* Thái độ ôm cây đợi thỏ. Mơ mộng viễn vông, hay bàng quan phó mặc mọi sự cho Thiên Chúa đều đáng bị chê trách. Trái lại Thiên Chúa luôn muốn con người tích cực làm việc nhờ vào sự dẫn dắt của Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con luôn siêng năng cả về phần xác lẫn phần hồn, ngõ hầu vào ngày sau hết, con cũng được Chúa ban lời khen: Đây là tôi tớ tài giỏi và trung thành của ta, hãy vào mà hưởng vinh phúc với Chủ anh. Amen **R

Lời Chúc: Thiên Chúa Ở Cùng Chúng Ta

Dừng lại một chút, ta thấy những nghi thức này trong thánh lễ quá kỳ diệu.

Chúa ở cùng anh chị em là gì? Tại sao linh mục cần nhận lại lời cầu chúc:

– Và ở cùng cha.

Nhiều lần, nhiều nơi, trong nhiều thánh lễ, khi nói lời cầu chúc này, theo cách thế bên ngoài, thì có linh mục không nói bằng tâm hồn. Nói qua cho xong. Vì linh mục vừa nói, nhưng không đối thoại với giáo dân, thiếu chuẩn bị nên đang bận mở sách. Hoặc vì muốn chóng xong, cắt ngắn thời gian. Không có thời gian đón nhận lời giáo dân cầu chúc: Chúa ở cùng cha. Giáo dân đáp lại cho có lệ. Những lời chúc như thế trong thánh lễ nhạt nhẽo làm sao. Khi họ không tha thiết trong lời cầu chúc, thì làm sao dám nói họ thiết tha trong mong ước Chúa thật sự đến với người họ cầu chúc. Nếu vậy, Chúa ở đâu trong mối tương quan họ với Chúa, với nhau? Thiếu tha thiết trong lời cầu chúc, thì khó mà xác định mình thiết tha Chúa đến với người mình chúc. Từ đó, làm sao định nghĩa đấy là một thánh lễ sốt sáng.

Lời chúc: Thiên Chúa ở cùng chúng ta

Khi họ không nhận định kỹ “Chúa ở cùng anh chị em” là gì, thì làm sao rõ “Chúa ở cùng chúng ta”, và “Chúa ở cùng tôi” quan trọng đến đâu. Họ đánh mất ý nghĩa tên gọi EMMANUEL.

EMMANUEL là tên gọi của Thiên Chúa. Bởi đó, lời cầu chúc trong thánh lễ “Chúa ở cùng anh chị em” là lời rất quan trọng. Và, thánh lễ là gì nếu chúng ta để mất vẻ đẹp: Chúa ở cùng chúng ta?

– Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (Mt. 2:24).

Khởi đầu Phúc Âm, Mátthêu giới thiệu tên của Thiên Chúa là Emmanuel, nghĩa là tên gọi đó được phiên dịch ra: Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Và rất đẹp, hôm nay chúng ta cụ thể hóa tên gọi đó trong lời chào của thánh lễ: “Chúa ở cùng anh chị em.” “Và ở cùng cha.”

Kết thúc Phúc Âm, Mátthêu để chính Ðức Kitô tự nói về mình bằng lời chấm dứt như sau:

– Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế (Mt. 28:20).

Mở đầu và kết thúc một cuốn sách là dẫn vào và đưa tới cho người đọc toàn thể cuốn sách đó nói gì. Tư tưởng trọn gói ở đây, tên gọi của Thiên Chúa là ở cùng con người.

TÌNH YÊU VÀ Ở CÙNG

Thiên Chúa không yêu thương con người bằng cách từ trên cao nhìn xuống.

Thiên Chúa không cứu chuộc con người bằng cách ở trên cao vớt con người lên.

Thiên Chúa xuống thế làm người. Thiên Chúa ở cùng.

Trong cuộc sống nhân loại, con người thường cứu nhau bằng sức mạnh của kẻ hơn. Kẻ có sức mạnh hơn, nhìn xuống kẻ yếu. Tôi giàu có hơn, tôi giúp đỡ anh. Tôi khỏe mạnh hơn, tôi vớt anh lên.

Màu nhiệm tình yêu Thiên Chúa lại không như thế. Mà là một tình yêu ở cùng. Kinh Thánh chỉ định, tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng.

Tại sao tình yêu lại hệ tại ở cùng mà không phải ở trên thương xuống?

Tại sao tình yêu lại không là nhìn xuống để vớt lên mà lại là cùng xuống để nhìn?

Người môn sinh ưu tư với những băn khoăn.

Nắng trong vườn đã ngả dạt qua bờ dậu. Ráng chiều hoàng hôn rũ xuống lòng người môn sinh trẻ đang tầm thầy học đạo. Anh đã viết về tình yêu, đã nghe về tình yêu. Nhưng tình yêu vẫn là một huyền nhiệm. Tình yêu là gì?

Người môn sinh nhớ câu chuyện xa xưa:

– Bạch thầy, chúng con không chấp nhận nó được, nó ăn cắp, nó láu cá, nó làm biếng. Xin thầy đuổi nó về.

Mấy chú đệ tử nhỏ báo cáo với thầy. Và vị thiền sư đã bảo:

– Nó không biết phải, không biết trái nên mới cần ở với thầy. . .

Phêrô cũng thế, đã có lần Ðức Kitô gọi Phêrô là Satan. Nhưng Ngài không đuổi Phêrô. Ngài bảo: “Lui lại đàng sau Thầy.” Lui lại phía sau, chứ không là đuổi đi xa. Vì Satan đang ở trong con, nên con cần ở cùng Thầy.

Ðời người là những chặng đường kiếm tìm. Huyền nhiệm cuộc sống mở ra như những cánh hoa. Một ngày không tìm kiếm là một ngày chết ủ. Cánh hoa phải mở ra, bật lên thành màu. Bấy giờ mới là cánh hoa. Cuộc sống cũng thế, những ấp ủ băn khoăn kia phải bật lên thành màu mới là cuộc sống. Và ta phải tìm kiếm. Tại sao tình yêu lại hệ tại ở cùng? Nhất là tên gọi kia của tình yêu Thiên Chúa. Tại sao lại là Thiên Chúa ở cùng chúng ta? Ðể giúp người học trò tìm kiếm. Nhà đạo sĩ hỏi người học trò:

– Ngày con đau, mẹ con không là thầy thuốc. Bà không có quyền lực cứu con khỏi bệnh. Sao bà cứ đứng bên giường nhìn con, ngay cả khi con ngủ?

– Bạch thầy, vì thương con.

– Bà có chữa con hết bệnh được không?

– Bạch thầy, không.

– Không chữa được, vậy đứng đó làm gì?

Người học trò ngập ngừng.

– Bạch thầy, vì thương con.

– Thương, nhưng không làm sao chữa bệnh cho con được. Vậy thương là gì?

Người học trò bắt đầu hiểu. Tình yêu không cứ là “doing”, mà là “being.” Nghĩa là ở cùng. Thật ra, ở cùng, không phải là không làm gì. Bởi “ở cùng – being” đúng nghĩa là sự hiện hữu trọn gói. Khi linh mục nói “Chúa ở cùng anh chị em”, mà chỉ nói vì công thức cho qua. Như thế, sẽ là có “doing” đó, nhưng vắng mặt của “being.” Khi bà mẹ nhìn con ngủ trong cơn đau. Cứ chốc chốc, bà đến bên giường nhìn con ngủ. Bà không có năng lực chữa bệnh cho con. Bà không “doing” được điều gì theo nghĩa sản xuất. Bà chỉ hiện diện trọn gói tâm hồn bà ở đó. Ðấy là chiều sâu của ngôn ngữ ở cùng, là “being.”

Trong cuộc sống, tôi cần một người nhìn tôi. Nói với tôi là cuộc sống, có họ ở cùng với tôi. Người vợ dọn cơm chiều, chỉ mong chồng về, đến bên cạnh, thầm nói rằng “anh ở cùng em.” Buổi chiều đó có thể trở thành hương hoa. Họ cần cái ở cùng này. Người ta kinh nghiệm trong cuộc sống thực như thế. Không ai chỉ hạnh phúc bởi tấm pay check, có “doing” mà không có “being”. Trong nỗi đau, con người thường kêu:

– Lạy Chúa, xin cất chén đắng này cho con.

Họ muốn Thiên Chúa “doing”. Chúa hãy lấy quyền năng mà hành động. Nếu Chúa không cất nỗi đau cho con mà chỉ “being”, nghĩa là chỉ đau với con thôi thì có ích gì. Người ta lý luận tình yêu thì phải cụ thể bằng hành động. Chúa thương tôi, Chúa phải hành động, xin hãy tặng tôi những món quà tôi xin. Tình yêu Thiên Chúa lại không như thế. Thay vì cứu con người khỏi chết thì lại chết với con người. Thay vì cứu con người khỏi đau thì lại đau với con người. Trong nỗi bực dọc, con người oán trách Thiên Chúa. “Ông không phải là Ðấng Kitô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với! (Lc. 23:39). Con người thách thức Thiên Chúa, cứu tôi đi, nếu thực sự thương tôi. Rồi tôi sẽ tin. Ðức Kitô không lấy quyền năng để cứu những tiếng kêu này. Ngài cũng không lấy quyền năng thoát khỏi cái chết này.

Tại sao tình yêu không là cứu người mình yêu khỏi chết, mà là chết cùng?

Trước khi tiếp tục đề tài. Vị đạo sĩ nhắc người học trò về một kinh nghiệm:

– Nỗi đau là không có ai đau cùng, chứ chưa hẳn là không có ai cất cho mình nỗi đau. Làm sao con có năng lực làm cho người chết sống lại? Con không cất được nỗi đau đó. Nhưng nếu con đau cùng, “being” bên cạnh người đang đau. Thì nỗi đau kia nhẹ vơi. Làm sao trong tình yêu mà người ta nói: Anh không cất được nỗi đau của em. Rồi người đàn bà đi sanh con một mình. Người đàn ông rất thực tế. Tôi không sanh con thay vợ tôi được. Tôi không “doing” gì được. Ông ở nhà đi câu.

Hạnh phúc và đau khổ không là cứu, là cho, mà là ở cùng.

Thiên Chúa ở cùng.

Người học trò im lặng suy nghĩ. Anh lắng nghe. Trong cái tĩnh mịch, anh mơ hồ nhìn thấy từ vùng im lặng đó, bật lên màu sắc của cuộc sống. Như những cánh mỏng thức giấc dần, bật màu thành bông hoa. Vị tôn sư như sợ người học trò ngần ngại với lời mình. Ông cắt nghĩa thêm:

– Thầy giả sử một vị tổng thống quyền uy, ông chỉ gật đầu, gia nhân của ông sẽ đem những người tỵ nạn vào nước ông. Ðó là cách nhìn xuống. Ðó là cách vớt lên. Nhưng giả sử, vị tổng thống ấy nghe tin còn mấy trăm người tỵ nạn mười mấy năm bơ vơ không quê hương. Nghe tin, ông tội nghiệp. Ông bỏ văn phòng. Ông đến với người tỵ nạn. Ông hỏi người tỵ nạn làm gì kiếm sống qua ngày. Dạ thưa ngài, tôi làm nghề rửa xe. Ðể hiểu, hiểu để thương, ông tổng thống quyền uy kia, mặt mũi lấm lem, quẹt mồ hôi, tóc bù xù dính dầu nhớt xăng, cũng chầu chực rửa xe, cũng ở bến xe, cũng gặm bánh mì. Con có thể hình dung một tổng thống nào dám làm thế không?

Người học trò im lặng hơn. Trong tâm trí anh. Anh không thể hình dung có chuyện đó. Anh hiểu ý vị tôn sư đang muốn nói, Thiên Chúa đã làm như vậy. Ðó là ý nghĩa EMMANUEL, Thiên Chúa ở cùng chúng ta.

Khi cho một món quà là cho một phần tài sản. Khi cho chính mình là cho hết. Không thể cho hết khi mình không cùng giống thân phận người đó. Bởi thế, vô cùng tuyệt vời khi Phúc Âm tường thuật về người lính canh như sau:

Ðức Giêsu lại kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở. (Mc 15: 37).

Viên đại đội trưởng đứng đối diện với Ðức Giêsu, thấy Người tắt thở như vậy liền nói:

Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15: 39).

Hai sự kiện đặc biệt trong cụm từ “Tắt Thở” mà ta phải kiếm tìm.

– Thứ nhất, lúc tạo dựng con người. Thiên Chúa thở hơi, cho Ađam sự sống. Bấy giờ Thiên Chúa chỉ cho một chút hơi thở. Nhưng ở đây, Ngài không cho một chút hơi, mà Tắt Thở. Nghĩa là cho hết không còn hơi để thở. Như thế, tên gọi EMMANUEL, càng ngày theo chiều lịch sử cứu độ càng trở nên rực rỡ. “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, lời tung hô ấy như ngọn pháo bông muôn màu bật tung lên trong thánh lễ.

– Sự kiện thứ hai là viên đội trưởng, lính canh nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa khi Ngài “Tắt Thở”. Tắt thở là giây phút yếu nhất của một đời người. Ðáng nhẽ ông ta phải nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa trong những việc quyền năng, những phép lạ lớn lao. Tại sao lại nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa trong giây phút yếu đuối nhất?

Vị tôn sư nói với người học trò:

– Con ạ, hình ảnh người lính canh ở đây cho chúng ta một chiều sâu thiền niệm mà không biết ngọn núi cao nào, không biết vùng thinh lặng nào mới chỉ bảo cho chúng hết ý nghĩa. Trong giây phút yếu nhất ấy của Chúa Kitô, ông ta nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa. Còn chúng ta, chúng ta quá yếu đuối tâm linh nên không nhìn ra sức mạnh trong sự yếu đuối như người lính canh.

Trời đã vào khuya, hai thầy trò, vị tôn sư và người thanh niên tầm thầy học đạo như thả hồn mình về biến cố hai nghìn năm trước trước mầu nhiệm Tắt Thở của một người. Trong tâm trí anh, anh không thể nào hình dung vị tổng thống kia dám trở nên yếu đuối như một người tỵ nạn được. Anh bắt đầu hiểu hơn, vị tổng thống ấy chỉ có thể thương xót bằng từ trên nhìn xuống, bằng từ trên vớt lên. Ông ta không thể xuống để ở cùng.

Ở cùng là trở nên một thân phận. Ðấy là chiều sâu khó nhất của tình yêu. Khó nhất mà cũng đẹp nhất. Phải trở nên thân phận thì mới hiểu. Hiểu mới có thể thương. Trong ý nghĩa này, thương bao giờ cũng phải là ở cùng.

Người học trò, như vẫn ưu tư. Nếu tình yêu là ở cùng. Tại sao Ðức Kitô lại kêu lên trong giờ sau hết: “Lạy Cha, Cha bỏ con sao đành Cha?”

Vị tôn sư như đọc hết ý nghĩ thầm kín của học trò mình. Ông ôn tồn bảo:

Chiều sâu của tình yêu là ở cùng. Ðêm nay trời đã vào khuya. Con về ngủ đi. Tại sao Chúa Cha không lấy quyền năng như lời Ðức Kitô cầu xin, cất chén đắng này cho con?

Tại sao Chúa Kitô như quá cô đơn vậy?

“Lạy Cha, Cha bỏ con sao đành Cha?” Ðâu là ý nghĩa ở cùng?

Ðây là Tình Yêu và Quyền Năng. Chúng ta sẽ nói tới.

Trời khuya rồi. Ðêm thường nói với chúng ta nhiều ý nghĩa cuộc sống. Ðêm nói về thân phận mù lòa, vất vả đi tìm. Những giờ phút tăm tối cuộc sống, khổ làm sao. Nhưng nhờ đêm mà ta phải khắc khoải. Nhờ khắc khoải tìm kiếm mà hồn ta mới thức giấc. Và con ạ, không bao giờ đêm dài bất tận. Ngày mai có ánh bình minh.

Vị tôn sư đi về am thất. Người học trò vẫn ngồi lại. Anh đang nhìn vào cõi sáng của bóng đêm. Thứ cõi sáng và bóng đêm của riêng anh.

Từ lời cầu chúc “Chúa ở cùng anh chị em.” “Và ở cùng cha.” Thánh lễ phải là mầu nhiệm diễn tả tên gọi làm người của Thiên Chúa, EMMANUEL, Chúa ở cùng chúng ta. Mỗi thánh lễ, nếu ta trân trọng trong lời chào này, thì thánh lễ quá ngọt ngào. Thánh lễ là một diễn giải tuyệt vời mầu nhiệm Thiên Chúa yêu thương. Chúng ta hạnh phúc nối tiếp bí tích kỳ diệu đó qua những lời chào mang cả một chiều kích thần học rất sâu:

– Chúa ở cùng anh chị em. – Và ở cùng cha.

Lời Chúc Xuân Con Dành Cho Chúa

Cứ mỗi lần tết đến, con rất thích được chúc tết ông bà, cha mẹ, cô chú, họ hàng của con với ước mong xin Chúa thực hiện tất cả những nguyện ước ấy. Lời cầu chúc của con nhiều khi chẳng phải là những lời hoa mỹ hay những ý tưởng độc đáo, nhưng dường như xuất phát từ những gì mà người thân của con đang mong ước. Thế nên, sau những lời chúc ấy, con thường nhận được rất nhiều món quà lì xì.

Con ngồi ngẫm nghĩ mãi: Nếu phải chúc tết Chúa thì con sẽ dành những lời nào cho Ngài nhỉ? Thông thường, người ta thường chúc cho nhau để mong có được những cái mình đang thiếu, hay những cái mình không thiếu nhưng mong muốn dư dật hơn. Chúa chẳng thiếu thứ gì cả! Nhưng chắc chắn có một điều Ngài rất cần: Cần chúng con cầu xin để “danh Cha được cả sáng, nước Cha được trị đến và ý Cha được thể hiện dưới đất cũng như trên trời”.

Lời nguyện ước này đâu phải chỉ đến mùa xuân, con mới dâng cho Chúa! Lời nguyện ước này quen thuộc đến độ mà con lập đi, lập lại hằng ngày như một cái máy; như một thói quen; hay thậm chí thốt lên trong sự vô thức, trong sự vô tri và trong sự vô cảm. Một sự lơ là của con hay một sự nhận định không đúng của người khác về lời nguyện chúc này đã làm cho lời cầu xin của chúng con trở nên nhàm chán và không mang lại lợi ích gì.

Con chẳng bao giờ đi chúc tết ai với một vẻ mặt ủ rũ hay buồn sầu cả! Vậy mà những lời nguyện chúc con dâng cho Chúa thường trong tâm trạng ấy. Chắc là Chúa buồn lắm và Ngài cũng chẳng có hứng để lì xì cho con! Con chợt nhớ ra: Sao mình không thay đổi cung cách mỗi khi dâng lên Chúa những lời cầu chúc nhỉ? Chúa mà vui thì Ngài sẽ lì xì nhiều lắm! Vậy thì từ nay, mỗi lần thốt lên những lời này; con sẽ thân thưa với Chúa bằng tất cả tấm lòng hoan hỉ, bằng tất cả niềm vui và bằng tất cả con tim của con. Con thích được Chúa lì xì hơn ai hết, bởi vì chắc chắn Ngài sẽ lì xì cho con những gì mà chẳng có ai có thể đem lại cho con, những thứ mà không ai cho con được và những điều mà chưa ai làm được cho con.

Con chẳng cần chờ đến những ngày tết nữa, phải không Chúa? Ngày nào con cũng được vui sướng gặp Ngài để dâng Ngài những lời nguyện chúc. Ngày nào con cũng được Ngài ban tặng một cái gì đó để cõi lòng con luôn ngập tràn hạnh phúc. Chúa ơi! Con quyết từ nay sẽ thay đổi thái độ sống của con dành cho Chúa và cho mọi người. Thái độ ấy chính là sống được tâm tình của một người con thảo hiếu và tín trung; của một người anh, chị, em, con cháu biết yêu thương và san sẻ. Chính bằng thái độ này, con đang được góp sức nhỏ bé của mình thực thi lời nguyện ước con dâng Chúa mỗi ngày.

Chúa ơi! Chúa nhớ lì xì cho con nhé!

Therese Trần Thị Kim Thoa

Cập nhật thông tin chi tiết về Công Chúa Giá Đáo trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!