Xu Hướng 3/2024 # Đánh Giá Tác Phẩm “Không Gia Đình” # Top 4 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đánh Giá Tác Phẩm “Không Gia Đình” được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

“Không gia đình” là một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Hector Malot. Tiểu thuyết này mặc dù đã ra đời từ hơn một trăm năm nay, nhưng vẫn nhận được sự yêu mến tuyệt vời từ các bé thiếu nhi, cũng như những người yêu trẻ em trên khắp thế giới. Cuốn sách đã nhận được giải thưởng của Viện Hàn Lâm Văn học Pháp.

” Không gia đình” là một tác phẩm rất tuyệt vời. Cuốn sách này kể về những chuyến đi, những cuộc phiêu lưu và cả những thử thách trong cuộc sống của một cậu bé tên là Remi. Remi là một cậu bé vô cùng thông minh, cậu có một tấm lòng cao cả. Cậu đã mang đến những cảm xúc rất chân thật cho người đọc. Remi đã từng nói “khi sống lâu với người ác cũng sẽ hoá tàn nhẫn”. Ngoài ra cuốn sách cũng kể về những con người trên đất nước của Remi đang sống.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Không Gia Đình”

Thể loại: Sách Văn Học – Tác phẩm kinh điển

Tác giả: Hector Malot

Năm xuất bản: Tái bản 2024

Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Văn Học

Dịch giả: Huỳnh Lý

Số trang: 659 trang

Giá bán: 65.450 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm)

“Không gia đình” – là một tác phẩm được coi là xuất sắc nhất của nhà văn người Pháp – Hector Malot. Tác phẩm này được xuất bản lần đầu vào năm 1878. Tiểu thuyết này cuốn bạn đọc vào những chuyến phiêu lưu rất hấp dẫn trong cuộc sống của chú bé Remi. Cuốn sách đưa người đọc đến với đủ mọi tâm trạng: Từ thích thú, bất ngờ đến hồi hộp, rồi đau lòng, thậm chí có những lúc bạn sẽ cảm thấy khá tuyệt vọng… Tuổi thơ của cậu bé Remi không hề có được sự bình yên trong vòng tay của cha mẹ như bao đứa trẻ khác. Tuổi thơ của cậu là những ngày lang thang, những con đường đầy gian khổ trên đất nước Pháp thân yêu.

Trong chuyến phiêu lưu của cuộc đời mình, Remi đã phải trải qua biết bao nhiêu những trái ngang, biết bao nhiêu những thử thách đến với cậu. Có lúc cậu tưởng chừng như bản thân không thể vượt qua được sự khắc nghiệt của cuộc sống này. Nhưng đến cuối cùng, bằng nghị lực sống phi thường cậu đã vượt qua mọi khó khăn, mọi thách thức của số phận để đón lấy hạnh phúc thực sự dành cho chính bản thân cậu. Remi đã được gặp lại người mẹ ruột của mình, cuộc sống hạnh phúc của cậu lúc ấy mới bắt đầu.

Tác phẩm này được viết lên để ca ngợi những đức tính cao quý, ca ngợi tinh thần tự lập của các bạn nhỏ và tình bạn cao cả của chúng. Bên cạnh đó, cuốn sách cũng phản ánh rõ nét cuộc sống khốn khổ của những người dân lao động nghèo trong xã hội xưa kia. Đồng thời qua cuốn sách, tác giả còn đề cao được tình thương giữa người với người thuộc các tầng lớp lao động nghèo khổ.

Cuốn sách “Không Gia Đình” dành cho ai?

Trước hết, “Không gia đình” là một cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi. Đây là một cuốn sách rất hay về cuộc phiêu lưu của một bạn nhỏ. Nên nó rất dễ cuốn hút đối với các bạn đọc nhỏ tuổi. Cuốn sách dạy cho các bạn nhỏ biết tôn trọng tình bạn hơn và sống có tình nghĩa với nhau hơn.

Bên cạnh đó, cuốn tiểu thuyết này còn dành cho cả độc giả lớn tuổi hơn. Người lớn khi được tiếp cận tác phẩm này cũng cảm thấy được niềm tin mãnh liệt và tình yêu nồng nhiệt của nhân vật chính với cuộc sống. Đồng thời cảm nhận được ý chí kiên cường, cố gắng vượt lên những khó khăn, gian khổ trong cuộc sống của cậu bé nhỏ tuổi Remi này.

Qua ý chí kiên cường cùng sự quyết tâm, đam mê học hỏi của cậu bé Remi và cậu bạn Mattia, tác giả đã cho người đọc thấy được rằng sự học là mãi mãi. Chúng ta có thể học hỏi ở bất cứ đâu, vào bất cứ lúc nào. Chúng ta có thể học trong mọi điều kiện và mọi hoàn cảnh. Chỉ cần chúng ta không nản lòng và luôn quyết tâm học hành, chắc chắn chúng ta sẽ có được thành công.

Cuộc đời của Remi là một chuỗi các khó khăn nối tiếp khó khăn, thử thách chồng lên thử thách. Có những lúc tưởng chừng như cậu đã đạt được hạnh phúc rồi nhưng thật ra vẫn phải trải qua thử thách nữa. Tuy nhiên, cốt truyện này lại không hề gây nhàm chán cho người đọc. Thậm chí, cuốn sách này còn được trường tồn theo thời gian và là một trong những cuốn sách kinh điển. Cuối cùng, tác giả đã kết thúc câu chuyện một cách rất hợp lý. Nó làm cho người đọc được thoả mãn cảm xúc của chính mình. Xuyên suốt cuốn sách là những bài học về cách sống, về tình người và cả tính nhân văn chứa đựng trong đó.

Các bậc phụ huynh có thể cùng con mình đọc cuốn sách này. Từ đó, giáo dục con cái mình theo những chuẩn mực đạo đức mà chúng ta rút ra được từ câu chuyện này. Câu chuyện đề cao những đức tính tốt đẹp của con người trong thực tế. Đồng thời cuốn sách cũng chỉ ra ranh giới giữa tốt bụng và khờ khạo. Qua đây, các bậc phụ huynh có thể hướng dẫn cho con mình những chuẩn mực đạo đức trong xã hội hiện nay nhưng vẫn giữ được giá trị cốt lõi.

Tóm tắt cuốn sách “Không Gia Đình”

“Không gia đình” là cuốn sách kể về cuộc đời của Remi. Remi là một cậu bé rất ngoan. Từ nhỏ đến lớn, Remi rất nghe lời má, nhưng rồi nhiều biến cố ập đến khi Remi lên 8 tuổi. Cha dượng của em xuất hiện, đồng thời em cũng biết được sự thật rằng người má mà em luôn nghe lời, luôn yêu thương không phải má ruột của em. Trước đây cuộc sống của em chỉ biết có má Barberine, nhưng bây giờ, ngay cả má cũng không cần em. Remi bị đuổi ra khỏi nhà và phải bươn chải với cuộc sống. Cậu làm thuê cho một ông cụ làm nghề xiếc tên là Vitalis. Và cuộc hành trình của Remi với cụ Vitalis bắt đầu từ đây.

Câu chuyện được chia thành nhiều chương, mỗi chương là một tình huống nhỏ. Và biến cố cứ liên tiếp xảy đến với cuộc đời cậu bé Remi. Các bất hạnh cứ liên tục ập đến, nối tiếp nhau trong cuộc sống của Remi. Có những lúc bất hạnh lên đến đỉnh điểm khiến người đọc không khỏi bất ngờ.

Nhưng thật là may mắn, khi mỗi kiếp nạn của Remi, đều được những người tốt giúp đỡ, đều có người để cho em nương tựa và đứng dậy. Những lúc Remi được giúp đỡ đó, mọi thứ được mô tả thật đẹp đẽ và quá dỗi bình yên. Nó cho ta thấy được tình người cao cả trong cuộc sống này. Xuyên suốt cuộc hành trình của Remi là những câu chuyện buồn vui đan xen nhau. Nhưng với tính cách lạc quan của Remi, người đọc có quyền được mong đợi hạnh phúc thực sự sẽ đến với em.

“Không gia đình” được kể ở ngôi thứ nhất, dưới góc nhìn của một người đã trưởng thành nhớ lại tuổi thơ cơ cực nhưng cũng không ít niềm vui của mình nên giọng văn có vẻ chững chạc, không giống như những cuốn sách dành cho thiếu nhi khác. Vì vậy, cuốn sách sẽ có chiều sâu hơn. Tuy nhiên ẩn trong sự chững chạc này, vẫn đan xen sự hồn nhiên, ngây thơ của trẻ con.

Thông điệp từ cuốn sách “Không Gia Đình”

“Không gia đình” là một cuốn sách có tính nhân văn cao. Từng hành trình trong cuộc sống của Remi cho ta thấy thấm sự khốn khó của một số phận con người. Người đọc sẽ không khỏi xót xa khi thấy cảnh Remi và các bạn đồng hành của cậu sung sướng nhấm nháp từng miếng bánh mì ít ỏi. Để rồi sau đó lại phải nhịn đói đến kiệt sức. Qua cuốn sách ta có thể thấy, sự khắc nghiệt của thiên nhiên thật sự quá lớn so với sức chịu đựng con người. Từ đó, ta cảm thấy trân trọng hơn những gì mình đang có. Bên cạnh đó, tác phẩm này còn ca ngợi sự lao động bền bỉ, tinh thần tự lập, biết chịu đựng gian khó của người lao động. Đồng thời, tác giả thêm khích lệ, cổ động cho tình bạn chân chính, Ca ngợi lòng nhân ái, tình yêu cuộc sống và ý chí vươn lên không ngừng…

Remi là một con người có nhiều phẩm chất tốt đẹp. Dù cho cuộc sống có khó khăn đến mấy thì những phẩm chất tốt đẹp của em cũng không bị thay đổi. Những người mà trước kia em gọi là ba, là mẹ thì em vẫn cư xử rất đúng mực dù mọi thứ không tốt đẹp như em mong đợi.

Mattia – một người bạn thân của Remi cũng là một đứa bé ngoan và rất coi trọng tình nghĩa. Nhưng Mattia nhạy bén và tinh tường hơn Remi rất nhiều. Trong khi Remi cam chịu số phận, thì Mattia lại luôn đấu tranh giành lại công bằng cho bạn mình. Nhờ có Mattia mà công lý được thực thi nhanh chóng. Và nhờ Mattia mà cuộc sống của Remi bớt khổ hơn.

Trích đoạn hay từ cuốn sách

“Có gan phấn đấu thì rồi thời vận xấu cũng hóa tốt…đồng thời còn phải biết nhẫn nại và chịu đựng nữa. Khi mọi việc yên ổn thì ta cứ cặm cụi đi con đường của ta, không thèm quan tâm đến những kẻ cùng đi với ta. Nhưng khi mọi việc đều chẳng ra gì, khi ta cảm thấy đương gặp bước gian truân, nhất là khi ta đã già nua và không tin ở ngày mai nữa, thì ta cần tựa vào những người chung quanh ta. Ta hết sức sung sướng khi được nhìn thấy có họ ở bên cạnh mình.”

“Rồi một hôm tôi quyết định nói với bà Miligơn cái điều làm cho tôi bận lòng và cũng hỏi bà xem muốn trở về thành phố Tuludơ thì phải đi mất bao nhiêu ngày đường. Tôi muốn đứng đợi chủ tôi ở trước cổng nhà lao lúc chủ tôi bước ra khỏi cổng. Nghe thấy nói tôi đi, Áctơ la lớn: – Tôi không muốn cho anh Rêmi đi đâu! Tôi trả lời cho nó biết rằng tôi không được tự do về thân thể, tôi thuộc quyền chủ tôi. Bố mẹ tôi đã đem tôi cho thuê cho nên tôi phải tiếp tục theo giúp việc chủ tôi khi ông cụ cần đến. Tôi nói đến bố mẹ tôi nhưng không nói rõ là không phải bố mẹ đẻ. Vì nói như vậy thì lại phải thú nhận rằng tôi chỉ là một đứa trẻ người ta bắt được đem về nuôi. – Mẹ ơi! Phải giữ Rêmi lại. – Áctơ nói tiếp. Ngoài việc học hành ra, Áctơ được bà mẹ nuông chiều, nó muốn xoay bà thế nào, bà cũng xuôi theo. Bà Miligơn trả lời: – Mẹ cũng rất sung sướng nếu giữ được anh Rêmi ở lại. Anh mến anh ấy và chính mẹ cũng yêu quí anh ấy lắm. Nhưng mà muốn giữ anh ấy ở lại với chúng ta thì phải có đủ hai điều kiện mà anh ấy cũng như mẹ, chúng ta không thể định đoạt. Điều thứ nhất là Rêmi muốn ở lại với chúng ta… – Ồ! Rêmi muốn lắm chứ. – Áctơ ngắt lời. – Có phải không Rêmi? Anh không muốn trở về Tuludơ chứ? – Điều kiện thứ hai. – Bà Miligơn nói tiếp không đợi tôi trả lời. – Là ông chủ anh ấy có bằng lòng từ bỏ quyền làm chủ của ông ta đối với anh ấy! – Hỏi Rêmi, hỏi Rêmi cái đã. – Áctơ theo đuổi ý nghĩ của nó, ngắt lời mẹ.

Cụ Vitali đối với tôi là một ông chủ tốt, điều đó đã hẳn. Tôi biết ơn ông cụ đã chăm sóc tôi và dạy tôi học tập. Nhưng tôi không thể so sánh cuộc sống bên cạnh chủ tôi với cuộc sống mà bà Miligơn dành cho tôi. Mặt khác, tôi thú nhận như thế này không phải là không hối hận: “Không chỉ đem so sánh tình yêu thương mà bà Miligơn và Áctơ đã gây nên trong lòng tôi. Khi tôi nghĩ thế tôi tự bảo rằng tôi yêu chuộng những người xa lạ mới quen ấy hơn cụ Vitali là một điều không tốt. Nhưng dù sao việc nó như thế đấy, tôi yêu thắm thiết bà Miligơn và Áctơ. Bà Miligơn lại tiếp: – Trước khi trả lời, anh Rêmi còn phải suy nghĩ. Mẹ không hứa với anh ấy chỉ một cuộc sống có vui chơi và du ngoạn, mẹ còn hứa cả một cuộc sống lao động nữa. Anh ấy phải học, phải chịu khó, phải cặm cụi đèn sách, phải theo dõi Áctơ trong việc học tập. Anh Rêmi cần cân nhắc giữa cái lối sống đó với cảnh sống tự do trên đường thiên lý. – Thưa bà, không phải so sánh cân nhắc gì nữa. – Tôi nói. – Những việc bà đề ra đó cháu thấy đối với cháu rất hay. – Đấy mẹ xem! Anh Rêmi sẵn lòng mà? – Áctơ reo lên như vậy rồi vỗ tay. Rõ ràng là tôi vừa làm cho Áctơ hết lo sợ. Khi mẹ nó nói đến học tập và sách vở, tôi thấy nó lo lắng ra mặt. Nếu tôi từ chối thì sao? Vốn dĩ nó ngại sách. Cho nên nó lo tôi cũng ngại sách mà từ chối, chắc nó lo tợn lắm. May sao tôi lại không sợ cái thứ ấy. Sách không những không làm cho tôi hoảng mà còn quyến rũ tôi. Thật ra thì tôi mới biết đến sách ít lâu nay thôi. Những sách đó làm cho tôi thích thú hơn là phiền lòng. Cho nên đề nghị của bà Miligơn khiến tôi rất sung sướng. Tôi hoàn toàn thành thật khi tôi cảm ơn bà về lòng hào hiệp đó. Nếu cụ Vitali đồng ý thì tôi không phải rời bỏ chiếc thuyền Thiên Nga này, tôi sẽ không phải từ bỏ cuộc sống dễ chịu này, tôi sẽ không phải lìa Áctơ và mẹ nó.”

Đánh giá của độc giả về cuốn sách “Không Gia Đình”

“Không gia đình” của nhà văn Hector Malot là một tác phẩm rất hay và ý nghĩa, một cuốn sách chưa nhiều bài học dành cho mỗi chúng ta. Trong cuộc đời này, bạn đã gặp bao nhiêu cảnh đời khổ đau và bất hạnh? Bạn có cảm thấy rằng mình đã may mắn hơn rất nhiều người khi bạn được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của bố mẹ? Khi đọc “Không gia đình” bạn sẽ cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Cuốn sách này còn ca ngợi lao động chân chính, ca ngợi tinh thần tự lập của giới trẻ hiện nay. Cuốn sách đã phản ánh chân thực cuộc sống của nhân dân lao động trong chế độ tư sản trước đây. Họ có một cuộc sống bấp bênh, không ổn định. Chúng ta nên thương cảm và trân trọng những con người lao động chân chính ấy.

“Không gia đình” là một tiểu thuyết kinh điển mang lại rất nhiều bài học quý giá cho mỗi chúng ta. Đó là bài học về nghị lực sống, về tình yêu thương giữa con người với con người. Để những ai đang có gia đình một chút suy tư, làm sao để sống cho tốt, cho xứng đáng với cái may mắn của mình mà số phận ban cho.

Bạn có thể tìm mua sách ở đây:

3077 views

Tác Phẩm Chí Phèo Của Nhà Văn Nam Cao Và Những Thông Tin Xoay Quanh Tác Phẩm

Tác phẩm Chí Phèo được biết đến là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Nam Cao. Đây cũng là tác phẩm văn học được chuyển thể thành phim. Tác phẩm xoay quanh một tấn những bi kịch của một người nông dân nghèo bị tha hóa trong cái xã hội xưa cũ. Câu kết trong tác phẩm được nhân vật Chí Phèo bộ lộ: “Không được! Ai cho tao lương thiện?”. Đây là câu nói đã đi sâu vào tâm trí của nhiều thế hệ độc giả.

Thông tin sáng tác về tác phẩm Chí Phèo

Truyện ngắn Chí Phèo, nguyên có tên là Cái lò gạch cũ, tác phẩm được in thành sách lần đầu vào năm 1941. Sau đó, nhà xuất bản Đời mới – Hà Nội đã tự ý đổi thành tên là Đôi lứa xứng đôi. Đến khi tác phẩm được in lại trong tập Luống Cày do Hội Văn Hóa Cứu Quốc xuất bản, tại Hà Nội năm 1946 và tác giả Nam Cao đặt lại tên cho tác phẩm này là Chí Phèo.

Nam Cao bắt đầu sự nghiệp sáng tác văn của mình vào năm 1936, nhưng đến khi ra đời tác phẩm Chí Phèo thì Nam Cao mới được mọi người công nhận tài năng của mình. Chí Phèo được biết đến là một trong những kiệt tác trong thể loại văn xuôi Việt Nam hiện đại, một trong những truyện ngắn có giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc.

Thời gian đỉnh cao trong cuộc đời viết văn của ông là vào giai đoạn 1941 – 1944. Ngòi bút của Nam Cao không đạt được kỷ lục nào về số lượng, về độ dài hay độ dày. Cái đỉnh cao mà ông đạt được đó chính là chất lượng ngôn ngữ nghệ thuật, c hất lượng tư duy xã hội và tư duy văn học.

Tác phẩm Chí Phèo được phát hành vào đầu năm 1941 trong tạp chí Đời Mới, đã cho thấy được những tài năng của Nam Cao được thể hiện sâu sắc về cái gọi là giá trị trong truyện ngắn Chí Phèo.

Một số tên gọi của tác phẩm Chí Phèo 1. Cái lò gạch cũ

Đây chính là tên gọi đầu tiên của tác phẩm này. Cái tên nói lên sự ra đời của Chí Phèo mà không được hưởng một quyền sống đúng nghĩa của một con người. Cái lò gạch cũ là một trong những hình ảnh luôn song hành và không thể thiếu của Chí Phèo.

Tên gọi này nói lên giá trị hiện thực rất sâu sắc của tác phẩm khi đề cập đến sự nối tiếp của kiếp đọa đày, hết kiếp này đến đến khác của những giai cấp gọi là thống trị lên những người nông dân khốn khổ. Vì vẫn còn đó sự nối tiếp nhau khi vẫn còn một Chí Phèo con khi Thị Nở nhìn nhanh xuống bụng ở phần cuối của tác phẩm.

2. Đôi lứa xứng đôi

Khi tác phẩm Chí Phèo được in thành sách lần đầu vào năm 1941, NXB Đời mới đã tự ý đổi tên thành “Đôi lứa xứng đôi”. Tên gọi này đặt ra để hướng tới độc giả tới mối tình của Chí Phèo và Thị Nở, nhằm giúp cho người đọc có thể nhìn thấy ra sự tàn ác của Làng Vũ Đại và nhân vật Bá Kiến đối với Chí Phèo và cái duyên gặp gỡ của Chí Phèo với Thị Nở.

Tên này được đặt ra phù hợp với sở thích của người đọc thời đó, nhưng điều ngược lại thì tất cả những giá trị của tác phẩm sẽ có thể bị gọi là lu mờ bởi chính cuộc tình éo le giữa 2 nhân vật Thị và Chí.

3. Chí Phèo

Sau 2 cái tên trên, nhà văn Nam Cao đã quyết định đổi tên tác phẩm thành “Chí Phèo”. Tên tác phẩm được lấy từ tên nhân vật chính trong câu chuyện. Với nhan đề này thì mọi giá trị của tác phẩm đều được thể hiện một cách sâu sắc nhất.

Bởi chính cái tên gọi này mới có thể thể hiện được sâu sắc nhất số phận của nhân vật và số phận ấy mang cả giá trị hiện thực, lẫn cái gọi là giá trị nhân đạo.

Chủ đề của tác phẩm Chí Phèo

Tác phẩm Chí Phèo giúp cho người đọc có cái nhìn khái quát hơn về một hiện tượng xã hội ở vùng nông thôn Việt Nam trước năm 1945. Một bộ phận nông dân lao động lương thiện bị xã hội đưa đẩy vào con đường tha hóa hay còn được gọi là lưu manh hóa.

Ngòi bút của nhà văn Nam Cao trong tác phẩm Chí Phèo đã kết án đanh thép cho cái xã hội tàn bạo, khiến tàn phá cả từ thể xác đến cái gọi là tâm hồn của những người nông dân lao động. Đồng thời, tác phẩm của khẳng định được bản chất lương thiện trong con người họ ngay cả khi họ vùi dập mất hết đi nhân tính.

Chí Phèo là một trong những tác phẩm có giá trị hiện thực cao và theo đó là giá trị nhân đạo sâu sắc và mới mẻ.

Chủ đề chính trong tác phẩm Chí Phèo này là đề cao sự phê phán của xã hội phong kiến thời xưa. Hơn nữa, tác giả cũng đề cao và khẳng định những phẩm chất tốt đẹp và cao quý của nông dân Việt Nam thời bấy giờ thông qua 2 nhân vật là Chí Phèo – Thị Nở.

Câu chuyện nói lên sự xung đột vô cùng quyết liệt của 2 tầng lớp khác nhau trong xã hội phong kiến đó là tầng lớp thống trị và tầng lớp nông dân.

Chi tiết kết thúc trong tác phẩm đầy ngụ ý, biết đâu lại có một “Chí Phèo con” bước ra từ cái lò gạch cũ vào đời để “nối nghiệp cha”. Hiện tượng Chí Phèo chưa thể hết khi xã hội tàn bạo vẫn không cho con người được sống hiền lành, tử tế, lương thiện, vẫn còn đâu đó trong xã hội vẫn còn những người dân lương thiện bị đẩy vào con đường lưu manh.

Các giai đoạn trong tác phẩm Chí Phèo

Trong tác phẩm Chí Phèo thì cuộc sống của nhân vật Chí được chia thành 3 giai đoạn:

Giai đoạn 1: Chí Phèo là một là một người nông dân bình thường như bao người nông dân khác. Sau đó, Chí Phèo bị giam giữ và đẩy vào tù do Bá Kiến ghen tuông.

Giai đoạn 2: Chí Phèo trở thành tay sau dưới trướng Bá Kiến, từ một người nông dân hiền lành trở thành một tên quái vật, hung ác, không sợ đời. Những tiếng chửi của Chí thuộc về một người đàn ông say triền miên. Ý thức về cuộc sống cô đơn, cần phải loại trừ hết dân làng Vũ Đại ra khỏi xã hội. Kết quả là cả cơ thể và tâm hồn của Chí bị hủy hoại nặng nề.

Giai đoạn 3: Chí Phèo gặp được Thị Nở, nhờ có tình thương của Thị Nở mà đã đánh thức được tính người trong con người Chí. Hắn đã tỉnh dậy sau những cơn say triền miên. Chí đã trở lại cuộc sống bình thường và đem lòng yêu thương Nở. Hai người đã đem lòng yêu nhau, Chí đã sống với đúng phẩm chất tốt đẹp của một con người từ đó. Sau đó, vì bị cự tuyệt quyền làm người và Chí đã nhận ra kẻ thù chính của cuộc đời mình là Bá Kiến. Chí Phèo đâm chết Bá Kiến và kết thúc cuộc đời mình. Điểm này nói lên sự bế tắc của người nông dân bị tha hóa trong cái xã hội u ám, kiến cho nhân vật Chí rơi vào bước đường cùng. “Không được! Ai cho tao lương thiện?”.

Nhân vật trong tác phẩm Chí Phèo

Trong tác phẩm Chí Phèo, cách nhà văn Nam Cao xây dựng hình tượng nhân vật cũng rất độc đáo. Hai nhân vật phản diện đại diện cho 2 tầng lớp ở trong bề dày của lịch sử xã hội:

1. Nhân vật Chí Phèo

Hình ảnh của 1 người nông dân lương thiện, bị xã hội tha hóa, đẩy vào con đường lưu manh, bị cường hào, ác bá đẩy vào tù.

Nhà tù của bọn thực dân đã tiếp tay cho cường hào để giết chết cái gọi là phần con người trong nhân vật Chí và biến thành Chí Phèo, biến một con người nông dân lương thiện thành một ác quỷ.

Nỗi đau khổ của nhân vật không phải ở việc là không nhà cửa, không cha mẹ, không người thân thích. Mà chính xã hội đã dày xéo một con người, cướp đi linh hồn và quyền được làm người từ họ. Đó chính là nỗi thống khổ của một hoặc nhiều những cá thể sinh là người nhưng lại không được hưởng cái quyền làm người đó và bị xã hội từ chối xua đuổi.

Chí Phèo dần lạc vào những cơn xay , anh chửi trời, chửi đời, chửi cái thằng cha con mẹ nào đẻ ra Chí Phèo. Chính trong những lời chửi mắng ấy là nỗi căm hận vô cùng của xã hội vì không ai cho anh quyền được làm người lương thiện. Không ai chửi lại anh cả, vì đơn giản là xã hội không còn ai coi anh là con người.

Cho đến 1 ngày Chí Phèo gặp được Thị Nở trong một đêm trăng say rượu. Như một điều kỳ diệu Thị Nở chỉnh là người khơi dậy bản năng của người đàn ông say. Mà sự yêu thương, mộc mạc, chân thành, sự chăm sóc của người đàn bà khốn khổ ấy đã đánh thức tỉnh lương chi trong con người Chí.

Luôn tha thiết, luôn mong được yêu thương, được cảm thông và được trở lại hòa nhập cùng mọi người.

Không thể trở lại làm người lương thiện. Chí bắt đầu bộc lộ những bi kịch nội tâm đau đớn bằng câu nói: “Tao muốn làm người lương thiện (…) Không được! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện được nữa. Biết không!”.

2. Nhân Vật Bá Kiến

Trong tác phẩm Chí Phèo , Bá Kiến được xây dựng là một nhân vật có lòng dạ độc ác. Có thể nói rằng, ngoài mắt Bá Kiến tỏ ra rất hiền lành với Chí nhưng thực chất hắn lại là một con người độc ác.

Bá Kiến xuất hiện khi Chí Phèo đang trong cơn say. Để có thể đạt được mục đích của mình hắn đỡ Chí Phèo vào trong nhà, mời xơi nước và khiến cho Chí trở thành một trong những tay sai nguy hiểm.

Nhân vật Bá Kiến là một trong những hình tượng tiêu biểu cho giai cấp thống trị, với bộ mặt tàn ác, xấu xa. Điển hình cho một tầng lớp địa chủ, cường hào ở nông thôn thời bấy giờ. Tìm mọi cách để có thể bóc lột được người nông dân.

Hắn cư xử với Chí Phèo hết sức nham hiểm, khi thì tàn nhẫn, dọa nạt, khi thì mềm mỏng. Bá Kiến đã biết Chí từ một con người lương thiện trở thành một tên lưu manh.

Bối cảnh trong tác phẩm Chí Phèo

Trong tác phẩm Chí Phèo nhà văn Nam Cao đã lấy bối cảnh là làng Vũ Đại. Làng Vũ Đại được biết đến là một trong những ngôi làng Việt Nam cổ xưa. Dân làng ở đây hễ thấy Chí là la lên và ùa ra xem, nhưng về sau hầu hết mọi người đều không còn quan tâm tới sự tồn tại của trí nữa. Bối cảnh tiếp theo đó chính là ” một cái lò gạch cũ ” đó chính là nơi mà Chí Phèo được sinh ra, khi cất tiếng khóc chào đời, Chí không hề được hưởng cái gọi là quyền của một con người.

Hình ảnh lò gạch trong tác phẩm Chí Phèo đều được xuất hiện ở đầu và ở cuối truyện. Tác giả đã nói lên hình ảnh bắt đầu và sự kết thúc cay đắng của một đời người khốn cùng của xã hội.

Tác phẩm Chí Phèo của nhà văn Nam Cao mang lại một giá trị nhân đạo vô cùng sâu sắc, thể hiện tấm lòng yêu thương và trân trọng của nhà văn đối với những con người khốn khổ. Hình tượng Chí Phèo sẽ đi sâu vào tâm trí của những thế hệ.

Trích “Không Gia Đình” – Hector Malot

Buổi diễn tập xong, thầy bảo tôi:

– Này con! Con xem con có thể theo nghề diễn trò được không?

– Con không biết.

– Con có thấy chán không?

– Không. Con có phần thích.

– Như thế thì tốt lắm. Con có tư chất thông minh và có nết, quý hơn nữa là sự chú ý. Chú ý và dễ bảo thì làm gì cũng được. Con hãy trông những con chó của ta và so sánh nó với con Giôlicơ. Có lẽ con khỉ lanh lợi hơn, nhưng nó rất khó bảo. Nó dễ thuộc, nhưng dễ quên. Nó không bao giờ vui lòng làm những điều ta sai bảo nó, lại hay hục hặc, bướng bỉnh. Đó là bản tính của nó, nên ta không bực tức. Giống khỉ không như giống chó, nó không có ý thức về bổn phận và do đó kém xa giống chó. Con có hiểu không?

– Dạ!

– Vậy con ơi! Con phải chú ý, phải dễ bảo. Phải hết lòng, hết sức vào công việc con làm. Trong đời phải như thế.

– Thầy thực là hiện thân của sự nhẫn nại. Suốt buổi diễn tập, lúc nào cũng bình tĩnh không hề gắt gỏng với con hay với các con vật bao giờ.

Ông Vitali mỉm cười:

– Từ trước đến giờ con chỉ ở cạnh những người dân quê quen tàn nhẫn với loài vật. Họ tưởng muốn sai khiến loài vật lúc nào cũng phải có cái gậy trong tay.

– Mẹ con rất tốt với con Russet.

– Thế là bà ấy biết lẽ phải. Bà ấy sáng suốt hơn những người khác, bà hiểu rằng ngọt ngào hơn hung hãn. Ta không bao giờ đánh những con vật ta nuôi. Chúng sẽ khiếp sợ, sự khiếp sợ làm nhụt trí khôn. Hơn nữa, ta cũng không bao giờ nổi giận lên với chúng, vì nếu ta phải khùng thì ta không phải là ta nữa, ta sẽ không giữ được cái tính kiên trì mà con đã nhận thấy. Chính những kẻ dạy người ta học lại học được nhiều điều. Ta đã cho những con chó của ta bao nhiêu bài học, thì ngược lại, ta đã nhận của chúng bấy nhiêu bài. Ta mở mang trí khôn cho chúng, chúng tu dưỡng tính tình cho ta.

Nghe câu nói lạ, tôi cười.

– Con cho thế là lạ lùng phải không? Một con chó có thể dạy được người? Thế mà thực đấy. Con thử nghĩ xem. Con có nhận thấy rằng một con cho bao giờ cũng chịu ảnh hưởng của chủ không?

– Điều đó đúng lắm.

– Vì thế, khi đã bắt tay vào việc giáo hoá một con vật, người chỉ phải giữ gìn tư cách. Trong khi dạy Capi, giả sử ta phát khùng, phát cáu, Capi sẽ làm gì? Nó cũng sẽ theo gương ta phát khùng, phát cáu rồi thành ra hư hỏng. Con chó thường là tấm gương phản chiếu của người nuôi. Cho ta xem con chó của con, ta có thể bảo con là người thế nào. Quân ăn cướp có con chó ăn cướp, kẻ trộm có con chó ăn trộm. Người quê mùa có con chó thô tục. Người phong nhã có con chó đáng yêu.

Mỗi ngày, chúng tôi phải đi cho hết đoạn đường hoặc dài, hoặc ngắn tuỳ theo những làng ở cách xa hay gần. Chúng tôi phải diễn trò mỗi khi gặp chỗ đông đúc có thể thu được tiền. Chúng tôi phải luyện lại những vai trò của các con chó và con Giôlicơ. Chúng tôi còn phải nấu cơm bữa sáng, bữa chiều. Xong những việc đó, mời là thì giờ để học chữ hay học nhạc. Nơi dừng chân để học phần nhiều là trong quán chợ, dưới gốc cây hay trên đống đá, lấy bãi cỏ hay vệ đường làm bàn để bày những miếng gỗ. Cách học tập này khác hẳn cách học tập đối với phần đông những trẻ bằng tuổi tôi được đến nhà trường. Chúng không phải làm lụng gì, chỉ có việc học. Thế mà nhiều khi chúng còn phàn nàn là không đủ thì giờ để làm bài. Nhưng có một điều quan trọng gấp mấy thì giờ để học tập, đó là sự chuyên cần. Không phải dành nhiều thời gian để học bài là có thể ghi được bài đó vào ký ức của ta đâu, mà cái chính là sự tập trung tư tưởng kia. May cho tôi, tôi đã tập trung hết tâm trí vào việc học không bị thú chơi đùa cám dỗ. Nếu tôi chỉ có việc ngồi trong phòng với hai tay bịt tai, hai mắt dán vào quyển sách như vài đứa trẻ ù lì khác, thì liệu tôi sẽ học được gì? Chẳng được gì cả, vì chúng tôi không có buồng để giam mình, và trong khi đi đường, tôi phải luôn nhìn xuống chân cho khỏi vấp ngã.

…oOo…

            Thầy Vitali xưa nay vẫn giữ tôi luôn bên cạnh, bây giờ mới thả cho tôi tự do. Thầy bảo tôi:

– Ngẫu nhiên đã đưa con đi khắp nước Pháp trong khi những đứa trẻ bằng tuổi con đang cắp sách đi học, vậy con phải mở rộng mắt ra, nhìn lấy và học lấy. Có điều gì con không hiểu, có điều gì làm con bối rối, con cứ hỏi ta, đừng ngại. Có lẽ ta không thể trả lời được tất cả những câu hỏi của con vì ta không dám tự phụ là biết hết, nhưng có lẽ nhiều câu ta cũng có thể giải thích làm thoả được ý con. Vốn dĩ, ta có chuyên là ông bầu của những con vật làm trò rong đâu, vì ta đã học những điều khác, không phải những điều để “giới thiệu Capi hay Giôlicơ trước quý khán giả” như bây giờ đâu.

– Thầy đã học nghề gì ạ?

– Để một ngày nào đó ta sẽ cho con biết. Bây giờ con hãy biết rằng một người làm nghề “trình diễn chó” cũng có thể có địa vị trong xã hội. Và con cũng nên hiểu rằng nếu bây giờ con đang ở bậc thang dưới cùng trong xã hội, nếu con quyết chí, con có thể dần đạt một bậc cao hơn. Điều đó tuỳ thuộc hoàn cảnh một tý, còn tuỳ thuộc ở con rất nhiều. Con ơi! Con hãy nghe những bài học của ta, những lời khuyên của ta. Sau này khôn lớn, con sẽ nhớ đến – ta mong thế – nhớ đến người nghệ sĩ giang hồ già nua đã rứt con từ trong tay người mẹ nuôi, chắc con phải ngậm ngùi và biết ơn, vì ta yên trí rằng cái duyên gặp gỡ giữa ta và con sẽ đem lại hạnh phúc cho con.

…oOo…

Thầy Vitali bảo tôi:

– Chúng ta đang ở bãi Lăngđơ đấy. Còn phải đi trong sa mạc này từ hai mươi đến lăm dặm nữa. Con phải dồn hết can đảm vào hai chân con đấy.

Tôi nghĩ không những phải dồn hết can đảm vào hai chân, mà con phải để vào óc và tim nữa, vì đi trên con đường hình như vô tận này, tôi cảm thấy một nỗi buồn khó có thể xua tan được. Sau này, tôi đã nhiều lần đi biển. Mỗi khi tôi ở giữa biển khơi mà không trông thấy bóng một cánh buồm nào là lòng tôi lại thấy phảng phất một nỗi buồn khôn tả như nỗi buồn mà tôi cảm thấy trong bãi sa mạc này. Khác nào như ở trên biển cả, chúng tôi đứa mắt nhìn khắp bốn phương, cho tới chân trời chìm đắm trong màn sương mù, chẳng thấy gì cả, chỉ thấy màu đất xám mênh mông, hiu quạnh ở trước mặt chúng tôi.

…oOo…

Tôi đang cố gắng tự đặt mình vào trong đám lộn xộn nào mái nhà, nào gác chuông, nào tháp đang mất hút sau sương mù và khói thì thầy Vitali bước lại tới bên cạnh tôi.

– Thế là đời chúng ta thay đổi rồi, thầy nói, chỉ bốn tiếng đồng hồ nữa chúng ta sẽ tới Paris. Và… ở Paris, chúng ta sẽ chia tay nhau.

Tôi đưa mắt nhìn thầy Vitali, thầy cũng nhìn tôi, mặt tôi tái đi, môi tôi run lên, tất thảy đều nói lên cho thầy biết những gì đang diễn ra trong tôi.

– Con có vẻ lo lắng phải không? – Thầy nói, cũng khổ não như tôi.

– Chúng ta chia tay nhau! – Cuối cùng tôi nói khi những giây phút ngạc nhiên đầu tiên đã qua đi.

– Thằng bé tội nghiệp! – Câu nói này và nhất là giọng nói lên câu nói đó làm nước mắt tôi trào ra, đã lâu quá rồi tôi mới được nghe một câu nói đầy thiện cảm đến thế!

– Ôi! Thầy là con người tốt quá! – Tôi kêu lên.

– Con mới là cậu bé tốt, một trái tim tí hon dũng cảm. Con thấy đấy, ở đời có những lúc người ta cảm thấy sung sướng khi tìm thấy một người mà ta có thể dựa vào được. Ta sung sướng có con bên cạnh, thấy con nghe ta nói mà mắt nhoà lệ ta nhẽ nhõm hẳn người. Bời vì ta, chú Rémi bé bỏng của ta, ta cũng rất đau lòng.

Chỉ mãi về sau này, khi mà tôi đã có một người để yêu, tôi mới cảm nhận và hiểu thấu tất cả sự đúng đắn của câu nói này.

– Khổ một nỗi là, thầy Vitali nói tiếp, bao giờ người ta cũng phải chia tay đúng vào lúc cảm thấy ngược lại, tức là muốn gần nhau hơn nữa.

…oOo…

Espinassous kêu:

Nghe xong bài diễn văn này tôi nhìn Mattia. Nó sẽ trả lời thế nào đây? Tôi sắp mất bạn tôi, em ruột tôi chăng, cũng như đã liên tục mất tất cả những người mà tôi yêu quý? Tim tôi thắt lại. Tuy nhiên tôi không để mình bị chi phối vì tình cảm này.

– Hãy nghĩ đến cậu, Mattia ạ. – Tôi ngậm ngùi bảo.

Nhưng nó nhanh nhẹn đến chỗ tôi, cầm lấy tay tôi:

Phải rời bỏ bạn cháu ấy à? Cháu không thế. Cháu xin cảm ơn bác, bác ạ.

Espinassous nhấn mạnh rằng sau khi Mattia học xong nhạc lý cơ bản, ông sẽ tìm cách gửi nó đến Toulouse, rồi đến nhạc việc Paris, nhưng Mattia đáp:

– Bỏ Rémi ấy à? Không bao giờ!

Khi tới Mende tôi đã yêu Mattia lắm rồi, nhưng ra khỏi thành phố Mende tôi càng yêu nó nhiều hơn. Còn gì tốt đẹp hơn, dịu lòng hơn là cảm nhận được một cách chắc chắn tình yêu bởi người mà mình yêu? Và còn biểu hiện tình yêu thương nào lớn hơn khi mà Mattia từ chối lời đề nghị của Espinassous, có nghĩa từ chối sự yên ổn, sự an toàn, cuộc sống thoải mái, hiện tại thì được học hành, tương lai thì được giàu sang, để cùng tôi chia sẻ đời phưu lưu gian khổ không có tương lai thậm chí có lẽ không còn cả ngày mai nữa. Trước mặt Espinassous tôi không thể nói được với nó rằng lời nó kêu lên “Bỏ Rémi ấy à?” đã làm tôi xúc động đến thế nào, nhưng khi ra ngoài rồi, tôi cầm lấy tay nó, siết chặt mà nói:

Nó mỉm cười nhìn tôi với đôi mắt mở to:

– Tớ đã biết điều đó từ trước ngày hôm nay rồi.

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

40 Stt Hay Về Gia Đình Không Hạnh Phúc, Status Gia Đình Nghèo

2. Khi bạn là một người mẹ, bạn sẽ không cảm thấy cô đơn khi suy nghĩ, vì lúc đó bạn phải suy nghĩ cho cả hai, suy nghĩ về bạn và suy nghĩ về con bạn.

3. Dù thế nào đi nữa thì các bạn nên yêu thương gia đình mình…Vì đó chính là điều hạnh phúc nhất do chính tạo hóa ban tặng cho chúng ta. Nhớ nha các bạn.

4. Rất nhiều người thức đêm không phải vì mất ngủ, cũng không phải vì phải làm 1 công việc nào đó. Có lẽ là vì sự mệt mỏi tinh thần đã ngăn họ nghỉ ngơi.

5. Trên thế giới này không có một gia đình nào là hoàn hảo…bạn nhìn thấy họ hạnh phúc, họ ấm áp nhưng bạn đâu biết họ phải trải qua bao nhiêu lần hàn gắng, bao nhiêu sự tổn thương sự cãi vã để có được cuộc sống hạnh phúc như ngày hôm nay.

6. Bạn đừng buồn với cuộc sống hiện tại của gia đình bạn, dẫu sao đó là một sự gắn kết xây dừng trong suốt một thời gian dài. Đừng vì những sức mẻ không đán mà đánh mất cả một gia đình, một mái ấm mà biết bao nhiêu người muốn mà cũng không được.

7. Dù thế nào đi nữa thì hãy luôn yêu thương gia đình mình hơn nữa, đừng để đến lúc không kịp nữa rồi thì mọi chuyện không thể cứu vãn. Gia đình nào không cãi vã, gia đình nào không có chia cắt và sau đó sẽ là một mái ấm nếu mọi người hướng vào nhau.

8. Hạnh phúc của một gia đình là trách nhiệm không của riêng ai. Và trách nhiệm của mỗi thành viên trong gia đình luôn là quan trọng, sự trân trọng…sẽ là liều thuốc thần kỳ để giữ mái ấm gia đình và tạo nên một tình cảm thiêng liêng.

9. Nếu không có nhà, không có gia đình thì con người ta làm gì có hạnh phúc? Vậy nên trên thực tế thì gia đình là một điều kiện cần của mỗi người và sẽ là điều kiện đủ là bước đệm là một chỗ dựa vững chắc cho mỗi người.

10. Dù cuộc sống gia đình có bao sóng gió, bao lần phải rơi lệ và dẫn đến sự chia tay…nhưng nếu gia đình đó nếu kéo lại dù chỉ là một niềm tin nhỏ thôi cũng đủ là keo dính giúp các thành viện trong gia đình trở nên hạnh phúc hơn.

11. Dù rằng cuộc đời tôi chưa dài, nhưng tôi có cảm giác mình đã sống cô đơn quá lâu rồi, cô đơn đến mức tôi hầu như cảm thấy quen thuộc và thích thú với việc được làm mọi thứ một mình mà không cần đến ai khác.

12. Một gia đình hạnh phúc chưa chắc nằm ở chỗ ai ai cũng phải cười vui. Mà đối với tôi, một gia đình hạnh phúc trước hết phaỉ luôn mạnh khỏe, hiểu biết và thông cảm lẫn nhau, có kế hoạch để kinh tế gia đình đủ sống…

13. Mỗi cây mỗi hoa – mỗi nhà mỗi cảnh. Ai rồi cũng có cuộc sống gia đình của mình riêng, cho dù là trải qua bao nhiêu chuyện buồn đau trong gia đình, nhưng gia đình chính là nơi tìm về của các bạn.

14. Cứ đêm đến. Không hiểu sao thấy đời mình, cuộc sống của mình buồn đến thế. Ngồi trong 1 góc u quạnh và nghĩ về những chuyện đã xảy ra với gia đình, bạn bè và tình yêu mới thấy bản thân có quá nhiều những khiếm khuyết.

15. Dù ngoài kia có bao sóng gió, cám dỗ thì gia đình mãi là trốn quay về an toàn và hạnh phúc nhất. Đừng bao giờ bạn đánh mất gia đình của mình bởi vì ai đó. Bởi gia đình luôn là thứ quan trọng nhất của cuộc đời.

16. Gia đình không phải là việc bạn đang mang dòng máu của ai. Mà điều quan trọng là bạn cần quan tâm và yêu thương ai trong gia đình. Bởi gia đình luôn là nguồn động lực giúp bạn vượt qua bao sóng gió của cuộc đời.

17. Trong cuộc đời, bạn không bao giờ tiếc nuối nếu không qua một kỳ thi hay thắng lời trong cuộc tranh cãi. Điều tiếc nuối nhất của bạn chính là khi bạn đánh mất gia đình của mình. Bởi bạn không có quá nhiều thời gian để bên cạnh quan tâm, chăm sóc gia đình.

18. Gia đình là nơi tốt nhất mà bạn tìm về với bình yên, là nơi có thể giúp bạn nghĩ ngơi khi vấp ngã, là nơi yêu thương mà không cần điều kiện, là nơi có cuộc sống tốt nhất để tạo nên vỏ bọc bảo vệ.

19. Mọi người có thể đi bất cứ nơi đâu và đến nơi nào cần đến, nhưng chỉ có một gia đình để tìm về, là những lúc mà cuộc sống quay lưng với bạn, là nơi tình yêu luôn đông đầy và chờ ta trỡ về. Gia đình chính là nơi ta tìm về khi mệt nhoài trên con đường đời đầy rẫy chông gai.

20. Các bạn có thể đi bắt cứ nơi đâu, làm bất cứ điều gì…nhưng các bạn duy nhất chỉ có một gia đình…Nhưng đó là những người may mắn hoặc những người xem mọi người xung quanh mình là gia đình. Còn với tôi, một gia đình có đầy dủ Ba và Mẹ và đủ điều kiện nhưng chưa bao giờ tôi được cảm nhận được hơi ấm từ gia đình.

# Stt Hay Về Gia Đình Nghèo

1. Có tiền, ta có thể mua được một ngôi nhà nhưng không mua được một tổ ấm.

2. Những ai nói tiền không thể mua được hạnh phúc đơn giản bởi họ không biết mua nó ở đâu.

3. Tiền không mua được hạnh phúc chẳng phải vì tiền không có đủ sức mạnh mà là vì không ai bán hạnh phúc.

4. Tiền mang lại hạnh phúc với những người biết sử dụng chúng, biết dùng nó để đem đến niềm vui cho những con người bất hạnh.

5. Người nghèo nhất trong tất cả mọi người không phải là người không có một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ.

6.Tôi tin rằng khoảng một nửa những gì khác biệt giữa doanh nhân thành đạt và không thành đạt là sự kiên trì tuyệt đối.

7. Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải là lỗi của bạn. Nhưng nếu bạn chết trong nghèo khó, thì đó là lỗi của bạn

8. Người đáng thương hại là người không biết cuộc sống đi về đâu, không biết tại sao mình phải đau khổ và phải đau khổ như thế nào.

9. Tiền là thứ không thể mua được hạnh phúc gia đình. Nhưng có tiền thì cuộc sống gia đình sẽ trở nên thoải mái và sung túc hơn.

10. Dù bạn sinh ra trong một gia đình nghèo khổ thì đây cũng không phải là lý do để từ chối một gia đình hạnh phúc. Hạnh phúc được xây dựng từ nhiều yếu tố, giàu nghèo chỉ là vật chất bên ngoài không đánh giá chính xác về một gia đình hạnh phúc.

# Stt Hay Về Gia Đình Không Hạnh Phúc

1. Thỉnh thoảng bạn cần đi xa, không phải để cho ai đó nhận ra vị trí của bạn trong lòng họ. Mà để chính bạn hiểu và nhận ra giá trị của chính bản thân mình.

2. Hãy dành thời gian cho gia đình ngay cả khi bạn không hề biết điều gì đã và đang xảy đến với cuộc đời của mình.

3. Vết thường nặng bè và khó chạy chữa nhất đó là đổ vỡ lương tâm. Đừng để nỗi buồn chia ly xa cách của gia đình khiến bạn trở nên yếu đuối và gục ngã.

4. Tôi thường xuyên lo lắng sẽ mất đi một ai đó. Thế nhưng đôi khi tôi cũng tự hỏi rằng, liệu sẽ có một ai lo lắng rằng họ sẽ mất đi tôi hay không?

5. Gia đình tràn ngập tiếng cười chưa chắc là một gia đình hạnh phúc. Bởi sau nụ cười ấy là bao sóng gió mà gia đình phải đối diện.

6. Gia đình bao giờ cũng vẫn là gia đình. Dù cho nó không được yên ấm lắm. Bởi hạnh phúc gia đình không do mình lựa chọn. Bạn chỉ cần xây dựng tổ ấm gia đình với tình yêu thương chân thật nhất.

7. Dù gia đình không được hạnh phúc trọn vẹn nhưng bạn nên cảm ơn họ đã cho bạn khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất. Đừng vì nỗi đau hiện tại mà bạn có những suy nghĩ tiêu cực làm hại đến bản thân và gia đình.

8. Sống là phải biết mình là ai. Đừng vì lòng sĩ diện mà làm khổ cha mẹ. Đừng vì giàu sang mà khinh kẻ nghèo hèn. Đừng vì tiền mà bán rẻ lương tâm. Đừng coi mình khôn ngoan mà lừa lọc dối trá.

9. Dù gia đình có tan vỡ hay xa cách thì tổ ấm này đã từng có khoảng thời gian khá hạnh phúc và vui vẻ. Đừng vì nỗi buồn của hiện tại mà bạn đánh mất đi tình cảm yêu thương của gia đình dành cho bạn.

10. Những tổn thương phải gánh chịu từ thế giới bên ngoài khi bước ra khỏi cửa nhà, thậm chí là vết thương do người nhà gây ra cho chúng ta. Chúng để lại vết sẹo trong cuộc sống của mỗi người. Cuối cùng người sẽ đem đến lời an ủi để xoa dịu đi, xét cho cùng đó vẫn là người nhà.

#Stt Hay Về Gia Đình Hạnh Phúc

1. Tôi củng cố bản thân mình với tình yêu của gia đình. Bởi chỉ có gia đình mới cho bạn tất cả.

2. Gia đình là sự nghiệp cuối cùng. Tất cả mọi sự nghiệp khác đều phục vụ cho một mục đích – đó chính là gia đình.

3. Tất cả những gì bạn nỗ lực tìm kiếm cho đến cuối cuộc đời cũng chỉ là sự đầm ấm và niềm hạnh phúc gia đình.

4. Bạn được sinh ra từ gia đình của mình và gia đình được sinh ra từ trong bạn. Không mưu cầu. Không đổi chác.

5. Mọi thứ thay đổi chúng ta, nhưng chúng ta luôn bắt đầu và kết thúc mọi thứ với sự quan tâm của gia đình.

6. Hãy dành thời gian cho gia đình ngay cả khi bạn không hề biết điều gì đã và đang xảy đến với cuộc đời của mình.

7. Chúng ta thường hay coi trọng những thứ xung quanh, và thường mơ ước đến những thứ không thể với tới được nhưng lại không quan tâm đến những điều gần gũi nhất.

8. Bạn có thể có nhiều bạn bè nhưng bạn chỉ có duy nhất một gia đình. Hãy trân trọng và dành nhiều thời gian để quan tâm và chăm sóc gia đình của mình nhiều hơn. Đừng nên đánh mất rồi phải hối hận.

9. Gia đình là điều quan trọng nhất trên thế giới này. Bởi gia đình sẽ cho ta tất cả mà không có sự tính toán, so đo.

10. Không gì có thể bằng niềm vui gia đình. Dù có mệt mỏi, căng thẳng ở ngoài xã hội thì gia đình mãi là trốn quay về bình an và hạnh phúc nhất.

11. Gia đình là duy nhất trên cuộc đời mà không gì có thể thay thế được, và cho dù bạn có đi bất cứ nơi đâu thì đây cũng là nơi duy nhất chờ mong bạn trở về.

12. Ba mẹ là tấm gương để con cái noi theo, và con cái chính là niềm tự hào của cha mẹ, tuy rằng mỗi người sẽ có những hoàn cảnh khác nhau nhưng mà tình cảm gia đình là điều thiêng liêng và tuyệt vời nhất mà không có gì có thể thay thế được.

13. Gia đình là nơi tiếp cho ta sức mạnh và niềm tin để vững bước trên đường đời, là chỗ dựa vững chắc để ta có thể dựa vào khi yếu đuối, và là nơi luôn chào đón mỗi lần ta quay về.

14. Trong tất cả những điều có thể tưởng tượng được, thì gia đình như là một đường kết nối với quá khứ và cây cầu nối với tương lai của mỗi chúng ta.

16. Khi mọi thứ dường như trở nên tồi tệ, chỉ có một vài người luôn đứng bên bạn mà không hề do dự đó chính là gia đình.

17. Gia đình là một cái tên, một ngôn từ mạnh mẽ; mạnh hơn lời của những pháp sư hay tiếng đáp của các linh hồn; đó là lời nguyện cầu hùng mạnh nhất.

18. Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc. Gia đình là nơi sự sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ cạn.

19. Gia đình là trường học bao dung và độ lượng. Dù bạn có mắc phải sai lầm đến mấy thì gia đình luôn tha thứ và đón nhận bạn quay trở về.

20. Gia đình luôn là lớp học đầu tiên dạy bạn biết nói những câu hay, ý nghĩa. Gia đình là lớp học dạy bạn biết được thế nào là tình thương, che chở và bao dung. Dẫu ngoài xã hội có bao sóng gió thì gia đình luôn là chỗ quay về an toàn và ấm áp nhất.

Tuyển Tập Những Tác Phẩm Hay Nhất Của Tác Giả Lục Xu

Tiểu thuyết của tác giả Lục Xu thường mang những tình tiết nhẹ nhàng, có phần bình lặng nhưng vẫn khiến người đọc phải xao xuyến. Ngoài ra, Lục Xu cũng là một tác giả truyện ngôn tình nổi tiếng người Trung Quốc cùng thời với các tên tuổi đình đám khác như: Cố Mạn, Đinh Mặc, Diệp Tử.

Pháo hoa – Lục Xu

Tác phẩm “Pháo hoa” là truyện của Lục Xu kể về nữ chính Nhiếp Sơ Ngữ – một người con gái xinh đẹp và thông minh nhưng có hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Do cha cô vẫn giữ tư tưởng trọng nam khinh nữ, nên Sơ Ngữ không được học hành đầy đù mà phải cùng bạn lên thành phố kiếm tiền để nuôi sống gia đình. Tại đây, cô gặp được Lục Trạm Giang – pháo hoa của cuộc đời mình. Cuộc sống của Sơ Ngữ cũng hoàn toàn thay đổi từ giây phút định mệnh ấy.

Ai hiểu được lòng em – Lục Xu

Nếu thường xuyên đọc truyện của Lục Xu, chắc hẳn độc giả sẽ không lấy làm lạ với nhân vật Nhân Ly trong ” Ai hiểu được lòng em “. Dù cũng được xây dựng với hình tượng một cô gáu xinh đẹp, thông minh nhưng cô lại không thuộc tuýp người hiền lành, cam chịu và để người khác dễ dàng bắt nạt như trong hầu hết những tác phẩm của Lục Xu.

Năm 15 tuổi, cuộc đời của Nhân Ly rẽ sang một bước ngoặt khi cô về sống chung với ba và dì ghẻ cùng cô em gái khác khác mẹ Nhân Đình. Tại nơi ở mới, Nhân Ly dần quen rồi trở nên thân thiết với người anh hàng xóm có vẻ ngoài nhút nhát tên Tu Lăng. Dù họ đều nảy sinh tình cảm với nhau nhưng lại chẳng ai dám thổ lộ, đúng kiểu “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” vì Nhân Ly cứ nghĩ Tu Lăng thích em gái mình, còn Tu Lăng thì chỉ thầm lặng yêu Nhân Ly.

Sau này, khi Nhân Ly bị người yêu bội bạc, Tu Lăng bị cha mẹ ép cưới Nhân Ly thì hai người mới đến với nhau. Họ cũng dần khám phá ra tình cảm mình dành cho nhau trong quá khứ sâu đậm tới nhường nào!

Yêu hận triền miên – Lục Xu

“Yêu hận triền miên” là một tiểu thuyết của Lục Xu được nhiều người yêu ngôn tình săn đón. Câu chuyện được Lục Xu mở màn khi nhân vật “cô” cùng nhân vật “anh” khởi điểm mối quan hệ ở trên giường. Cô đã ký vào khế ước của anh vào năm 18 tuổi vì muốn thay anh trai chuộc lỗi, nội dung như sau: thân thể của cô thuộc về anh, cho đến khi anh cảm thấy chán thì cô mới được tư do.

Trước sự chiếm đoạt mạnh mẽ từ anh, cô không dám chống lại mà cũng không có sức để phản kháng. Bởi vì, cô chỉ là một người chuộc tội mà thôi!Nhưng chẳng biết tại sao, cô càng lùi thì anh lại càng tiến. Anh muốn bức cô đến cực hạn. Anh muốn nhìn xem, cô gái dám mở miệng nói vì anh trai mình mà chuộc tội, chuyện gì cũng có thể nhịn rồi sẽ chịu đưng được đến đâu!

Một viên đạn, cô cho rằng cuối cùng cũng kết thúc quan hệ tình nhân của bọn họ. Nhìn máu từ lồng ngực chảy ra, anh lại cười: “Em thắng, từ nay về sau em được tự do”. Ác mộng tựa hồ miên mải không bao giờ kết thúc.

Cô cho rằng, sau tiếng súng đó, anh và cô sẽ không còn bất cứ quan hệ gì. Nhưng anh lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cô, cười nhẹ nhàng: “Sao vậy? Có can đảm bỏ trốn mà lại không dám đối diện với tôi sao?”.

Cô không còn là một thiếu nữ không biết gì hết: “Thật xin lỗi, tôi không phải loại người như anh”.

“Không phải loại người như tôi? Em có ngại hay không nếu tôi hôn em lần nữa?”

Thật lòng yêu em – Lục Xu

Tác phẩm “Thật lòng yêu em” là tác phẩm ngôn tình Lục Xu viết về một cô gái vì quá kích động trước cái chết của bạn trai mà trở nên điên loạn, lại gặp phải một người đàn ông biến thái. Những biến cố đến với Lăng Diệc Cảnh và Lăng Tích Đồng sẽ khiến cho độc giả không khỏi tò mò.

Liệu còn điều gì thú vị nữa? Liệu tình yêu này có trải qua được trăn trở hay không, có thể vượt qua được tất cả thử thách không? Mọi câu hỏi trên sẽ được giải đáp khi bạn đọc truyện Lục Xu “Thật lòng yêu em”.

Tình yêu quan trọng đến vậy sao – Lục Xu

Nhắc đến truyện ngôn tình Lục Xu, thì không thể không nhắc tới tác phẩm “Tình yêu quan trọng đến vậy sao”. Tác giả Lục Xu đã cho thấy, đàn ông chỉ yêu phụ nữ vào một thời điểm, khi đó bạn làm gì họ cũng thấy đáng yêu, thậm chí bạn có muốn hái sao, lên cung trăng họ cũng không từ chối mà tìm cách làm hài lòng bạn. Thế nhưng một khi tình yêu đã hết thì họ coi mọi việc bạn làm đều sai trái, bạn khóc là sai, bạn cười là sai, bạn kiên cường là sai, yếu đuối là sai, thậm chí thở cũng là sai.

Kỉ Bách Linh vẫn cho rằng, ngày trước Giang Dịch Sâm đã khiến cô thực sự hiểu thế nào là một tình yêu chân thành. Song cô lại chẳng thể ngờ chính anh cũng là người khiến cô tỉnh ngộ hoàn toàn: anh phá hoại mối tình đầu thơ mộng của cô, tiến vào cuộc sống rồi lại nhẫn tâm nói “Tôi chỉ là chơi đùa với cô thôi!”. Sau đó, chính tay anh hủy hoại cuộc hôn nhân của hai người làm cô trở thành người phụ nữ bị bỏ rơi.

Độc tình – Lục Xu

“Độc tình” được đánh giá là một truyện hay của Lục Xu. Trong tác phẩm này, tác giả Lục Xu kể về con đường tình yêu của cô gái mang tên Lê Họa và chàng công tử con nhà gia giáo Lộ Thiếu Hành. Trong suốt quãng thanh xuân tươi đẹp của mình, Lê Họa đã đem lòng thầm thương trộm nhớ Lộ Thiếu Hành mà chẳng cần anh hồi đáp. Cô biết anh có bạn gái rồi nên việc thích anh là không được phép; bởi thế, cô mới dùng từ “ngưỡng mộ” để bày tỏ tình cảm nhằm không muốn cuộc sống của anh bị xáo trộn.

Nhưng cuộc đời thật trớ trêu. Lê Họa từ một thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng, bỗng chốc biến thành nàng Lọ Lem xấu xa trong mắt Lộ Thiếu Hành. Lê Họa đã từng rất suy sụp. Cô mang trong lòng vết thương về gia đình, vết thương của một mối tình đơn phương, vết thương của việc đánh mất giọt máu mà cô vốn yêu thương che chở nhường nào!

Lê Họa không chấp nhận việc bản thân đầu hàng số phận. Dù phải tự tìm cách trang trải cuộc sống bằng việc đi làm ở quán rượu – nơi đầy rẫy kẻ xấu và hiểm nguy rình rập, song cô vẫn như một đóa hoa mang chất kịch độc, tỏa sáng sự quyến rũ của bản thân. Và tác giả Lục Xu đã đưa ra một triết lý, đó là một khi ông trời đóng cánh cửa này của bạn thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra nên cuối cùng nhân vật Lê Họa đã gặp được một người con trai tốt tên Trác Dực Đình. Anh nguyện ý gạt bỏ thành kiến về công việc của cô, nguyện che chở và chữa lành vết thương lòng mà cô từng chịu đựng suốt bấy nhiêu năm.

Lê Họa đã nghĩ rằng, cả đời này cô sẽ sống hạnh phúc bên Trác Dự Đình. Vậy mà duyên phận thật trớ trêu khi lại đưa Lộ Thiếu Hành trở về.

Chưa từng hẹn ước – Lục Xu

Trong số các truyện ngôn tình của Lục Xu, tác phẩm “Chưa từng hẹn ước” được độc giả đón nhận khá đông đảo với nội dung kể về hai nhân vật là Trình Vũ Phỉ và An Diệc Thành. Trình Vũ Phỉ đem lòng yêu An Diệc Thành năm 15 tuổi, và mãi sau này cũng chỉ yêu mình anh. Nhưng cô không dám nói cho anh biết vì sợ cuộc sống của anh sẽ bị xáo trộn.

Người thứ ba – Lục Xu

Tác phẩm “Người thứ ba” là truyện của tác giả Lục Xu. Nội dung truyện xoay quanh Ân Kha – một cô gái từng thầm thương trộm nhớ chàng thiếu niên anh tuấn Chu Tiểu Bân vào thời trung học. Cảm xúc ấy vừa giống như yêu thích, lại vừa giống như thần tượng nhưng trong lòng tự cảm thấy khó mà với tới được. Tình yêu của Ân Kha chính là yêu đến nao lòng, lại có chút hèn mọn nhưng đáng tiếc là Chu Tiểu Bân chưa một lần để ý, lại cũng chẳng hề nhận ra. Cuối cùng, cảm xúc đau lòng tới cùng cực của cô cũng dần chai lì theo năm tháng…

Những Trích Dẫn Hay Trong Các Tác Phẩm Thiếu Nhi

Ẩn dưới những trang sách thiếu nhi là những triết lý sống mà chúng ta có thể học hỏi. Cùng KOMO đọc qua những trích dẫn hay từ một số tác phẩm thiếu nhi nổi tiếng dưới đây nhé!

1. “Hãy mở rộng trái tim”, cô khẽ khàng nói. “Ai đó sẽ tới. Ai đó sẽ tới vì anh. Nhưng trước hết anh phải mở rộng trái tim mình đã.”

(Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane)

2. Susana nói ở Tây Ban Nha khi ai đó đến khám ở chỗ bác sĩ tâm lý thì có nghĩa là người này đã bị khắp mọi nơi đuổi về, nó còn nói nếu là trước đây thì người ta sẽ đưa bạn đến một hòn đảo khá là hoang nhưng bây giờ với số lượng người Trung Quốc trên thế giới như vậy, làm gì còn đảo hoang và chính vì thế mà có các bác sĩ tâm lý.

3. Loài vật không cư xử như con người. Nếu phải đánh nhau chúng sẽ đánh, nếu phải giết chúng sẽ giết. Nhưng chúng không không ngồi lại với nhau, dùng trí khôn của mình để nghĩ ra những cách thức khác nhau hòng huỷ hoại cuộc sống hoặc làm tổn thương những sinh vật khác. Chúng có lòng tự trọng và tính thú.

4. Có lần tôi đã xem một phim tài liệu. Nó nói về loài chó ở Mông Cổ. Nó nói là kiếp sau của một con chó – một con chó đã sẵn sàng bỏ lại bản tính chó của mình – là người.

Tôi đã sẵn sàng.

(Nghệ thuật đua xe trong mưa)

5. Nhưng một buổi chiều tháng Tám, với sương mù xanh nhạt bảng lảng trên những triền đồi mùa gặt, làn gió thì thào tinh nghịch giữa những hàng dương, anh túc đỏ rực rỡ nhảy múa như những ngọn lửa nổi bật trên bãi đất tối trồng cây linh sam non ở góc vườn anh đào, buổi chiều ấy phù hợp với những giấc mơ lãng mạn hơn là thứ ngôn ngữ chết. Quyển Virgil sớm chuồi khỏi tay rơi xuống đất không biết tự lúc nào, và Anne chống cằm lên hai tay đan chéo, dõi mắt theo những cụm mây bồng bềnh mỹ lệ đang vun lại thành một ngọn núi khổng lồ màu trắng phía trên ngôi nhà của ông J. A. Harrison, tâm tưởng của cô đã bay xa đến một thế giới tuyệt vời, nơi một cô giáo đang làm những công việc vĩ đại, định hình vận mệnh của những chính khách tương lai, gieo trồng những ước vọng đáng quý và cao thượng trong tâm hồn và trái tim trẻ thơ.

(Anne Tóc Đỏ Làng Avonlea)

6. Đôi khi mình buồn một chuyện gì, mình không thích kể cho ai khác là mình buồn vì việc đó. Mình thích giữ nó như một bí mật. Hay đôi khi mình buồn nhưng mình không thật sự biết là mình buồn. Vì vậy, mình nói là mình không buồn. Nhưng thật ra là mình rất buồn.

(Bí ẩn về con chó lúc nữa đêm)

7. Mẹ tôi vẫn bảo: có hai điều tồi tệ có thể xảy đến với một đứa trẻ, đó là không bao giờ có được điều mình muốn, hoặc là luôn luôn có được điều mình muốn. Nhưng chính bà cũng không biết cái nào tệ hại hơn.

(Khu vườn bí mật, Frances Hodgson Burnett)

8. Tôi sống độc lập từ thủa bé, ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ thường bảo chúng tôi rằng: “Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm, rồi ra đời không làm nên trò trống gì đâu”.

9. Trên thế giới có hàng nghìn, hàng vạn niềm vui, song về cơ bản tất cả chỉ là một, đó là vui vì có thể thương yêu…

10. Một người đàn ông mơ ước được đi bộ cùng những người khổng lồ. Để tạo thành những dấu ấn lớn của ông ấy trong công trình của cuộc đời.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đánh Giá Tác Phẩm “Không Gia Đình” trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!