Xu Hướng 2/2023 # Thâm Cung Nội Chiến # Top 3 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Thâm Cung Nội Chiến # Top 3 View

Bạn đang xem bài viết Thâm Cung Nội Chiến được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

ilike.com.vn – Mùa hè năm nay thể loại phim được quan tâm nhiều nhất chính là phim cung đấu, bởi độ nóng của Diên Hi Công Lược và Như Ý Truyện. Nhưng Thâm Cung Nội Chiến mới là đỉnh cao của dòng phim này.

Diên Hi Công Lược hay Hậu Cung Như Ý Truyện chính là những từ khoá “hot” nhất mùa hè năm nay với cộng đồng yêu phim Hoa ngữ. Cũng nhờ hai bộ phim này mà thể loại “phim cung đấu” được đại chúng quan tâm hơn. Những tượng đài trong dòng phim cung đấu cũng được nhắc đến liên tục như Chân Hoàn Truyện, Cung Tâm Kế, Vạn Phụng Chi Vương, Mỹ Nhân Tâm Kế, Bộ Bộ Kinh Tâm… Và nếu bỏ qua Thâm Cung Nội Chiến thì thật thiếu sót, bởi đây chính là bộ phim đã khởi đầu cho thời kì hưng thịnh của dòng phim cung đấu, với đỉnh cao từ diễn xuất đến nội dung.

Tác phẩm duy nhất của TVB có sự tham gia của 4 ảnh hậu

Thâm Cung Nội Chiến có tên gốc là Kim Chi Dục Nghiệt, chơi chữ từ thành ngữ “kim chi ngọc diệp/lá ngọc cành vàng”. Tựa phim ám chỉ những người phụ nữ cao quý bị trói chặt giữa âm mưu và dục vọng, mà ở đây chính là những bức tường đỏ của Tử Cấm Thành, nơi mà tất cả những nữ nhân đều muốn bước vào để leo lên cao rồi vô tình đánh mất bản thân giữa những âm mưu tàn độc. Tử Cấm Thành với đàn quạ đen lúc nào cũng chực gào lên những tiếng kêu đáng sợ đã trở thành một Tử Cấm Thành lạ lẫm nhưng cũng đau thương bậc nhất trong lịch sử phim cung đấu.

Đây cũng là tác phẩm duy nhất đến thời điểm này của TVB có sự tham gia của 4 ảnh hậu của đài: Đặng Tuỵ Văn, Lê Tư, Trương Khả Di và Xa Thi Mạn, khiến tên tuổi của họ càng được khẳng định không chỉ ở Hong Kong mà cả khu vực.

Thành công về chất lượng, hiệu ứng, tỉ suất xem đài của Thâm Cung Nội Chiến đã khiến giám chế Thích Kỳ Nghĩa thực hiện Hoả Vũ Hoàng Sa (Bão Cát), cũng được đánh giá rất cao hai năm sau đó. Công bằng mà nói, những Hoa Phi, Chân Hoàn, Nghi Tu Hoàng hậu hay Như Ý, Lệnh phi, Cao quý phi sau này đều không thể nào qua được Ngọc Dinh, Nhĩ Thuần, An Xuyến hay Như phi của Thâm Cung Nội Chiến. Và, cũng không phim cung đấu nào có hai nhân vật nam hay ho như Tôn Bạch Dương (Lâm Bảo Di) và Khổng Võ (Trần Hào).

Phim cung đấu đỉnh cao không thể thay thế

Thâm Cung Nội Chiến có gì khác biệt so với những phim hậu cung tranh sủng khác mà lại được gọi là đỉnh cao? Tất nhiên là vì những chiêu trò, mưu lược của những người đàn bà trong cung với một mong muốn duy nhất là chiếm được ngôi cao. Tuy nhiên, điều tạo nên giá trị ở Thâm Cung Nội Chiến và xây dựng được sự chiêm nghiệm của khán giả lại nằm ở câu hỏi “tranh giành, đoạt lấy để làm gì?”. Câu hỏi này được vẽ ra một cách chậm rãi, từ tốn trong suốt 30 tập, để đến cuối phim, khi mà dấu chấm hỏi được viết ra xong xuôi cũng là lúc người xem hiểu rõ câu trả lời khó giải bày như thế nào. Rồi một cái tặc lưỡi tiếc rẽ, hoặc thương cảm, thế thôi.

Xa Thi Mạn trong vai Nhĩ Thuần

Chắc chắn một khi đã thẩm thấu trọn vẹn những tình tiết và nhân vật trong phi thì cứ bất giác nhắc đến là bạn sẽ thấy đăng đắng trong cuống họng, bởi chữ “nhân” và chữ “tình”. “Nhân” và “tình” trong Thâm Cung Nội Chiến hoá ra lại dày và nhiều hơn những gì khán giả tưởng tượng. Nó bị vùi trong những u mê và tính toán bên ngoài. Như Tử Cấm Thành trắng xóa giữa mùa đông, đến khi tuyết tan rồi cũng là lúc “nhân”, “tình” ló diện, chỉ tiếc rằng lúc này nó chẳng còn được bao nhiêu bởi đã ngấm vào tuyết, tan vào đất quá nhiều.

Những đoạn đường mà Như Phi đã đi qua khó biết bao nhiêu, suy tư bà mang trong mình nhiều biết bao nhiêu, sự đấu tranh bà phải đối mặt cay đến thế nào ắt hẳn chỉ một mình bà hiểu. Bởi đến cuối cùng, bà vẫn là một người đàn bà ôm xác đứa con trách hận ông trời, là một người phụ nữ cam lòng buông tay với tình yêu, vì số mệnh của bà là ở đây – Tử Cấm Thành. Đây là một nhân vật rất hay và khó diễn, Đặng Tụy Văn đã có màn thể hiện quá sức tuyệt vời.

Như Phi của Đặng Tuỵ Văn chính là đỉnh cao diễn xuất

Bên cạnh đó, thứ mà khán giả thích thú nhất trong phim là những lần đấu đá giữa Ngọc Dinh và Nhĩ Thuần. Tranh giành quyết liệt bằng mọi mưu kế nhưng hoá ra họ đấu không chỉ vì cùng là tú nữ muốn Hoàng Thượng để mắt, không chỉ vì cùng là quý nhân muốn độc chiếm Thiên Nhan mà còn vì phải mang trên mình món nợ gọi là “gia đình”, vì những cảm xúc tình yêu đeo mang ngoài ý muốn. Chẳng người nào trong hai người có thể biết trước được một Tôn Bạch Dương sẽ xuất hiện và lay động hai trái tim có nhiều gai nhọn.

Nếu Nhĩ Thuần có thể lạnh lùng bất chấp thủ đoạn thì Ngọc Dinh cũng biết dối trá chờ đợi thời cơ. Đôi vai Nhĩ Thuần một bên hy sinh vì nghĩa phụ, thái giám Từ Vạn Điền, một bên âm thầm hứng chịu những suy tư. Ngọc Dinh thân cô thế cô chỉ một lòng mong ngặt nương nở mày nở mặt nhưng lúc nào cũng phải trong tư thế hiên ngang để không ai thấy sự yếu đuối của mình. Nhưng rốt cuộc, họ cũng chỉ là những cô gái đôi mươi, che giấu bao nhiêu con người thật của mình đi nữa thì cũng vô tình lạc bước trong tình yêu mà thôi.

Ngọc Dinh của Lê Tư cực kì được yêu mến dù rất hiểm ác, mưu mô

Phân đoạn cả hai “không hẹn mà gặp” cùng đến nhận tội trước Hoàng Hậu cốt để xin tha cho Tôn Bạch Dương khỏi chết là một chi tiết đắt giá. Có lẽ bản thân hai người họ đến lúc đó mới hiểu mình yêu nhiều đến thế nào. Hay như cảnh Tôn Bạch Dương chấp nhận ăn bánh bao có độc của chính người mình yêu “ban cho” cũng vậy, cay lắm, đắng lắm cho những kiếp người khi yêu không thể quay đầu.

Nhĩ Thuần và Ngọc Dinh (Lê Tư) đối đầu kịch liệt

Nhân vật thú vị nhất, lạ nhất trong phim có lẽ là An Xuyến, một cung nữ thông minh lần đầu được khai thác trong cuộc chiến của những phi tần. An Xuyến sống bao nhiêu năm trong Tử Cấm Thành rất được lòng các quý nhân, tiểu chủ, ai nấy đều ra sức lôi kéo cô về phía mình. Nhưng An Xuyến không ham quyền vị, cô chỉ muốn làm tròn bổn phận để được xuất cung đoàn tụ với bà ngoại ở quê nhà. Tiếc là lòng người hiểm độc đã khiến An Xuyến không thể thực hiện được ước mơ đơn sơ kia.

Mất đi mục tiêu để phấn đấu cả đời, An Xuyến còn gì trong tay ngoài hai chữ “trả thù” ? Cô không tiếc lòng hy sinh cả Hoa quý nhân mà mình từng xem là bạn tốt để đạt được mục đích tiến thân. Đừng đấu với một người thông minh nếu mình không thông minh bằng họ, An Xuyến chính là hiện thân của câu nói đó. Một nhân vật mà cả Diêu Kim Linh hay Nguỵ Anh Lạc, Vệ Yến Uyển đều không thể sánh bằng.

An Xuyến của Trương Khả Di là một nhân vật thông minh bậc nhất trong lịch sử phim cung đấu

Nếu kể hết các nhân vật trong Thâm Cung Nội Chiến có lẽ mỗi người sẽ mất cả nghìn chữ, bởi ai cũng được xây dựng quá chắc và thuyết phục. Nói về tuyến nhân vật nam thì Khổng Võ là một tượng đài trong dòng phim này. Khổng Võ là một võ phu chở cống phẩm cho triều đình mang đầy tham vọng đổi đời. Khi anh đặt chân đến đến Tử Cấm Thành, cuộc đời anh bắt đầu thay đổi. Khổng Võ không tiếc hy sinh bản thân, không ngại làm ra những chuyện trái đạo để có cơ hội làm người phải đạo. Từ một võ phu chuyển hàng, anh lên đến hàng thị vệ tứ phẩm. Anh ôm một giấc mộng đơn sơ là cưới An Xuyến và đỡ đần cho người anh em Trần Sảng. Nhưng tiếc thay, trên con đường vinh quang mà anh đi trên, đã có không ít những hy sinh và mất mát cũng như thù hận mà chỉ cần một lúc không khéo léo, biến cố sẽ ập đến.

Ngoài ra thì còn rất nhiều những nhân vật khác đáng ghi nhớ, dù chỉ là nhân vật phụ. Chẳng hạn như Nạp La Phúc Nhã, một quý nhân thất sủng nhưng chưa bao giờ cạn kiệt khao khát yêu thương, hằng ngày uống thuốc độc để được gặp người mình yêu; một Tôn Thanh Hoa cả đời nhẫn nhịn nhưng cũng sẽ đến lúc khuất phục trước uy quyền; một Trần Sảng lầm đường lạc lối đến vô nhân đạo; một Hạo Tuyết chờ đợi hết kiếp người mà vẫn bao dung… Họ là những nét tô điểm thêm màu cho bức tranh vốn chỉ đậm đặc 3 sắc đỏ-đen-trắng ở Tử Cấm Thành.

Không như bất kì phim cung đấu nào, đoạn kết của Thâm Cung Nội Chiến thật sự chua xót và nặng nề. Nếu những bộ phim khác vẽ ra con đường tranh sủng làm trọng tâm thì ở Thâm Cung Nội Chiến, càng xem đến cuối, khán giả càng cảm nhận được ai cũng muốn thoát ra khỏi Tử Cấm Thành. Biến loạn Thiên Lý giáo ở cuối phim đã khiến cổng Thần Võ được mở ra, binh biến và tháo chạy đầy náo loạn. Những tưởng đã được giải thoát nhưng mà rốt cục thì có ai rời khỏi được những bức tường đỏ kia đâu?

Rất nhiều những cái chết ở cuối phim nhưng cũng không ít những cái chết mang ý nghĩa của sự giải thoát. Người duy nhất bình an ra ngoài lại không có người thân, bơ vơ cô độc, mang những hy vọng yếu ớt lầm lũi giữa tuyết trắng kinh kì. Đường nào mới về đến hạnh phúc cho những đoá hoa đã nở rộ rồi tàn lụi giữa những bước tường thành đỏ chói?

Phúc Du / TTVN

Stt Hà Nội, Status Thu Hà Nội Cảm Xúc Hà Nội Xưa Cũ Giao Mùa

Hà Nội! Cái tên đã nghe là liên tưởng ngay đến với một cái gì đó xưa củ, Hà Nội đến những con ngỏ thôi cũng lên rêu cũ xưa. Hà Nội là thế, những thứ củ xưa ở đây vẫn còn len lỏi ở ngóc ngách nào đó ở giữa lòng thủ đô. Những độ giao mùa luôn có những cảm xúc đặc biệt của mùa tại Hà Nội, dạo này Hà Nội đã vào Thu sẽ có rất nhiều cảm xúc và hình ảnh đẹp về Hà Nội mà blog muốn chia sẻ đến các bạn, cùng xem dòng STT Hà Nội mùa thu cực hay dưới đây nhé.

Với tôi Hà Nội mùa nào cũng đẹp. Hà Nội đẹp ngay cả trong cái nắng gắt mùa hạ, đẹp trong cái lạnh thấu xương mùa đông, Hà Nội đẹp trong từng góc phố.Người ta vẫn thường nói Hà Nội đẹp nhất về đêm. Quả thực rất đẹp. Tôi yêu Hà Nội bởi với tôi Hà Nội đã là một mối tình. Dù là ở đâu, cũng thích mùa thu lắm, nhưng mùa Thu ở Hà Nội lại mang đến cảm xúc rõ ràng nhất.

STT Hà Nội, Status Thu Hà Nội Cảm Xúc Hà Nội Xưa Cũ Giao Mùa

1. Tôi thường đọc đâu đó đôi ba lời tâm sự về mùa thu Hà Nội. Về những tương tư, nhớ nhung cho thứ mùa được mong chờ nhất trong năm. Người ta thường nói Hà Nội đẹp, bình yên và dịu dàng nhất khi thu về. Bao nhiêu màu sắc, hương vị, khung cảnh cứ thế hòa quyện cứ làm ngây ngất say đắm lòng người thôi. Đôi khi cũng chỉ ước được một lần trong năm, về thăm Hà Nội, đắm mình thưởng thức thứ tiết trời si mê này…

2. Sớm thức dậy sau một trận mưa dài, Hà Nội của ta lại lạnh thêm chút nữa… Một chiếc áo mỏng, một ly sữa ấm, hãy bắt đầu một ngày làm việc mới nhẹ nhàng như chính mùa thu Hà Nội vậy ..

3. Chỉ có những kẻ trót đem lòng si mê Hà Nội, mới hiểu và yêu những thứ cũ kĩ, lụp xụp, lúc gần đôi khi còn hờn dỗi, chê bôi, nhưng chỉ nghĩ đến việc xa thôi mà nôn nao quá…

4. “Quà” là 1 từ rất Hà Nội, ăn ít thôi nhưng ngon và nhất là không đắt,người lao động bình thường chắt chiu đôi chút cũng có thể có xuất “quà” cho tất cả các khung thời gian trong một ngày,từ quà sáng đến tận tối khuya. Quà cũng là 1 cách chống đói của dân lao động bên cạnh cái sang chảnh của những người có nhiều tiền.chắc là vì thế mà quà sẽ sống mãi với người Hà Nội.

5. Thời tiết này mà được ngồi trong một góc quán, tay khẽ ôm tách trà nóng, nhâm nhi từng giọt, từng giọt… Lặng yên tận hưởng những giọt mưa tạt vào tận chỗ ngồi. Vẫn ngồi yên ngắm mưa. Người ướt không sợ bằng mắt ướt…

6. Hương đêm Hà Nội Hà Nội mùa nào cũng có riêng một “màu” hương đêm. Chẳng rõ mùa tạo ra hương, hay hương gọi mùa về? Đi trong đêm, nhất là khi đã về khuya, màu đêm đã lọc đi sự ồn ào tấp nập của phố xá, để lại cho ta một khoảng hồn thanh tịnh. Đó là chút thời gian hiếm hoi ta cảm nhận được nhịp thở của từng nhành cây, chiếc lá, và của cả thành phố này… Yêu biết bao những làn hương đêm Hà Nội ấy. Sẽ chẳng uổng phí nếu như ta lỡ ngẫu hứng một lần thức đêm dài đi dạo trên những con đường ngan ngát của Hà Nội.

7. Chợt nhận ra, có những thứ chẳng bao giờ quay trở lại, chỉ có thu Hà Nội vẫn ở đó. Giá như không có những ngày mùa Thu quá đỗi bình yên ấy, có lẽ chúng ta đã không từng đi trên cùng một con đường, phải không ?

8. Hà Nội, mùa nào cũng vậy, cứ phải thật chậm, thật khẽ mới có thể từng phút, từng giây, từng khoảnh khắc cảm nhận hết những mùi hương si mê, những thanh âm trầm mặc hay những nét cổ kính rêu phong…

9. Chúng ta cứ thường trách móc “Hà Nội ngày nay xô bồ và lắm bon chen…” Rồi lại cứ than thở “Hà Nôi cứ khiến ta cảm thấy ngột ngạt bức bách…” Vậy đã bao giờ ta ngẫm mình tự hỏi bản thân: “Ta đã đối xử với Hà Nội như thế nào…?” Sâu thẳm mỗi người nơi đây đều mang trong mình một thứ tình cảm đặc biệt với Hà Nội, nhưng rồi lại chẳng nhớ mình đã thể hiện tình cảm ấy như thế nào…

10. Chiều chủ nhật, thật là uổng phí nếu không đi dạo và thưởng thức ánh nắng thu Hà Nội đẹp đến nao lòng thế này.

11. Có những ngày cuối tuần tôi chỉ muốn một mình, dạo quanh phố phường Hà Nội, những nơi đã từng qua, ngồi vào những nơi quen thuộc, nhấm nháp hương vị của một trái dừa thơm nồng. Rồi chợt tự hỏi, bản thân đã có thói quen này từ lúc nào, mà thật ra chính tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa. Một mình nơi góc phố, chiều dần buông, bên góc đường làn gió nhè nhẹ êm dịu thoáng qua!

12. Có người hỏi tôi nên làm gì không biết đi đâu trong tiết thu đẹp thế này. Tôi bảo họ: “Làm gì thì làm, cứ ra ngoài ngõ làm ly trà đá cái đã…”

13. Người ta chỉ có thể biết mình cần ai đó tới mức nào khi phải rời xa họ. Chỉ tiếc là lúc ấy đã quá muộn… Thật may, nếu bạn yêu một thành phố, cho dù bạn quay lại vào lúc nào, nó vẫn đẹp và một mực bao dung chờ đợi không chút phiền lòng nào cả…

14. Mấy hôm ròng trời thu Hà Nội trong xanh dịu nhẹ, không còn những ánh nắng chói chang ban chiều, cũng chẳng còn vài cơn mưa vội vã. Hà Nội lặng yên đón nhận những hương vị đầu tiên của gió thu…

15. Sáng sớm hôm nay se se lạnh cứ ngỡ như đông đã về. Tỉnh dậy mà nghĩ ngay đến một tô phở bò ở Bát Đàn cùng rổ quẩy giòn thơm ngon, rồi vòng xe qua chợ Đồng Xuân mua vài thứ đồ cho ngày mới…

16. Em hỏi thành phố này có gì đẹp mà sao người ta lại yêu thế? Tôi chỉ mỉm cười. “Vì ta yêu, nên Hà Nội mới đẹp là vậy…”

17. Thu đã về, tiết trời dịu dàng, cây cỏ cũng thay màu. Bao nhiêu hương vị, màu sắc, khung cảnh đều đẹp ở mùa thu. Nếu chọn đi đâu đó, hãy đi vào mùa Thu, ta sẽ chẳng phải suy nghĩ thêm điều gì.

18. Những cuộc gặp gỡ rồi chia ly khiến nỗi nhớ về Hà Nội sẽ chỉ còn trong ký ức. Mùa và Hà Nội cũng sẽ dần trôi vào miền xưa cũ ấy. “”Để rồi nếu được yêu cầu, sẽ vẽ lại cho mình một cái loa phường, một khung cửa sổ và một thằng điên người Hà Nội đang ngồi khóc…”” – Trích từ lời tâm sự của một người Hà Nội tha phương .”

19. Sớm cuối tuần, nhẹ nhàng tỉnh giấc, báo thức reo. Không còn vội vã lo đến giờ làm, nhẹ nhàng lật tấm chăn mỏng, hé mở cánh cửa gỗ bên hiên nhà. Làn gió thu se lạnh, qua khe cửa, len lỏi vào từng góc phòng. Đâu đó từng thớ da thịt rộn ràng cảm nhận những hương vị nồng nàn mà se lạnh tinh khôi đặc trưng đầu tiên của gió thu..

20. Hôm trước vòng vòng Hồ Tây, bỗng đâu đó cây sữa trong Công viên nước ra bông, mùi dìu dịu, man mát… chợt nghĩ: À, thì ra thu cũng đến rồi. Chớp mắt một cái thu sang, đông về, tết lại đến, cái vị quê nhà xộc lên sống mũi cay cay.. những giây phút như thế, có dịp gia đình đoàn tụ thì vui biết bao, vậy mà, ở thành phố này có biết bao nhiêu bạn trẻ cũng ôm đam mê, hoài bão, giấc mơ để rồi phải rời xa gia đình như mình nhỉ?

21. Thì những kẻ xa nhau sẽ vẫn bất chợt nhớ đến nhau mặc cho bộn bề công việc. Nhớ đến Hà Nội ngày xưa có nhau, mặc cho khoảnh cách địa lý, nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ ở khoảng trời ấy mặc cho thời gian chẳng đợi một ai. Và chúng tôi sẽ vẫn đợi nhau, có lẽ vậy, đợi cơn mưa của tuổi thanh xuân, đợi ngày trở lại Hà Nội – vùng đất của những giấc mơ – những giấc mơ chẳng thể lớn…

22. Ngày gió mùa về, Hà Nội trầm mình tĩnh lặng dưới cơn mưa đầu mùa. Mưa như trút hết bao tâm tư của kẻ lỡ yêu những cơn gió thu nồng sau cả mùa hè oi bức, chói chang mà gai góc… Thu thật rồi, em chợt nhớ đến ai…?

23. Những ngày ngồi nghe tiếng mưa rơi bên khung cửa sổ quán cà phê quen nơi ngã tư đường, bất chợt tôi thấy yêu thu Hà Nội đến lạ. Mùa thu tràn về trên phố, nhẹ bẫng nhưng lắng sâu, tựa như ngày hôm qua vẫn nằm yên ở đó, đợi chờ một người xoay trở trái tim để yêu thêm lần nữa…

24. Người lúc nào cũng ướt nhem vì mưa tìm mọi cách len lỏi qua từng ngóc ngách trên cơ thể làm da thịt ta lạnh giá. Con đường hằng ngày ta đi bây giờ trắng xóa, trơn trượt có thể làm ta ngã bất cứ lúc nào. Người đi đường, kẻ bán người mua thẫn thờ đứng trú bên hiên nhà, mỗi người một suy nghĩ. Chỉ có lũ trẻ con là vui vẻ hứng thú cởi truồng chạy nhong nhong trên những con hẻm nhỏ chào đón cơn mưa đến bất chợt….

25. Đâu đó trong những góc khuất nằm trên những con phố cổ vẫn còn xót lại những hàng quán cổ như thế này đây. Ai cũng biết đặc sản của Hà Nội là phở. Người Hà Nội ai cũng biết đặc sản của Hà Nội là phở Thìn. Nhưng chỉ có người Hà Nội sống mấy đời ở đây mới biết được địa chỉ của quán phở Thìn “xịn”. Đứng nhìn mà cứ ngỡ quay trở về thời đổi mới, quán phở dù nhỏ bé nhưng vẫn luôn tấp nập khách ra vào, có cả những tiếng cười thoả mãn và tiếng giục giã của cô bán hàng. Người ta nhâm nhi, thẩm thức mùi vị tinh tế ngạt ngào của từng ngụm nước phở kèm với sợi bánh phở mềm mại, chứ không như bây giờ, khi mà con người hoà mình vào công cuộc đổi mới của đất nước, bận rộn thậm chí không có thời gian để ăn sáng. Nếu như những người Hà Nội, ai còn giữ được thói quen này thì quả thật là may mắn…

26. Giữa ngược xuôi xe cộ, giữa bộn bề những lo toan ngày thường, chỉ cần ngước mắt lên, thấy màu tím thủy chung bung nở, người ta quên đi giọt mồ hôi đang lăn dài, quên đi khói bụi, tiếng còi xe chát chúa… Hãy ra đường vào một sáng sớm tháng 5, xuống phố bắt gặp thành phố tràn ngập trong sắc màu của những loài hoa, bỗng thấy Hà Nội bình yên lắm…

27. Hà Nội không chỉ đặc trưng bởi mùi hoa sữa nồng nàn mà mỗi sớm mai còn nhẹ nhàng hấp dẫn bởi hương thơm dịu nhẹ, thanh mát của những bông hoa dâu da xoan. Một hương thơm thật tuyệt mà bạn sẽ được cảm nhận vào mỗi sáng khi trời chưa rạng, những cơn mưa bất chợt làm bao người đi đường xao xuyến.

28. Hà Nội không chỉ đặc trưng bởi mùi hoa sữa nồng nàn mà mỗi sớm mai còn nhẹ nhàng hấp dẫn bởi hương thơm dịu nhẹ, thanh mát của những bông hoa dâu da xoan. Một hương thơm thật tuyệt mà bạn sẽ được cảm nhận vào mỗi sáng khi trời chưa rạng, những cơn mưa bất chợt làm bao người đi đường xao xuyến.

29. Có người từng bảo: “Mùa mưa là lúc con người ta lãng mạn nhất. Bản thân mưa đã mang trên mình cái không khí ảm đạm rồi nên họ chẳng muốn buồn thêm nữa, phải làm gì đó sưởi ấm lòng nhau qua những ngày mưa rét buốt này.” Ừ cũng đúng, con người ta sống vội vàng quá, đôi khi cũng cần đến những hạt mưa để tìm về với cảm xúc lâu nay vẫn bỏ quên, để còn có dịp đứng lại ngắm nghía những thứ bao lâu nay mình vẫn lướt qua chẳng thèm chú ý….

30. Người ta bảo, cúc họa mi gõ cửa mùa đông tới. Người ta bảo, đông Hà Nội đẹp và “tình” bởi những chiếc xe chở đầy cúc họa mi len lỏi khắp phố phường. Thu qua đông tới, mùa cúc họa mi Hà Nội dệt nên một “bản tình ca trắng tinh khôi” làm nao lòng bao người!

31. Yên bình, cổ kính và đẹp đến nao lòng là ấn tượng của nhiều người khi lần đầu tiên đặt chân đến những ngôi làng cổ ở Hà Nội…. Bạn đã có dịp khám phá những nơi đây!

32. Đã bao lâu rồi, bạn không bước chân ra khỏi nhà từ 5h sáng, để thấy một Hà Nội còn nhập nhọang trong màu ghi, những con phố không bóng người qua lại…

33. Mùa thu Hà Nội khiến người ta nao nao mong nhớ bởi có những cơn mưa mang không khí mát lành, mang tiết trời dịu dàng về với Hà Nội sau những ngày oi bức. Và người ta nhớ tới mùa thu Hà Nội càng không thể nào quên được những thức quà đặc trưng như hương cốm non, sấu chín. Hơn thế nữa, Hà Nội vào thu càng trở nên xao xuyến, có một vị trí đặc biệt trong tâm hồn mỗi người, ấy là qua những ca khúc bất hủ về Thủ đô khi vào mùa thu.

34. Mùa thu, nếu nhìn thấy một cánh đồng bạt ngàn nắng gió và có rất nhiều cây cải ra hoa thì bạn mới thấy hết vẻ đẹp của loài hoa “trời cho” này. Một cánh đồng đầy hoa, mộc mạc, khiêm nhường, không chói chang nhưng vẫn phát sáng. Tuổi trẻ, tôi đã từng ngồi hàng giờ trước cánh đồng hoa ấy và ước gì mình là họa sĩ để có thể tạc vẻ đẹp dung dị hiền lành ấy bằng một kiệt tác, tôi ước mình là một thi sĩ để viết một bản tình ca về hoa cải…

35. Hà Nội chẳng đẹp như những khúc ca của nhạc sĩ Phú Quang, hay trong những câu chữ của Thạch Lam, hay Nguyễn Tuân…Hà Nội đổi thay nhiều từ thành phố của vài chục nghìn người, và giờ là 10 triệu người. Ai cũng hoài niệm về một Hà Nội xưa thanh bình, trong vắt với tiềng leng keeng của tầu điện, những Hồ rộng trong xanh, những thảm cây như ở rừng…

36. Hà Nội những ngày chớm thu. Tiết trời mát mẻ như muốn ru người ta vào cơn buồn ngủ. Ngoảnh lại hóa ra mình đã sống ở đây cũng được năm năm. Năm năm trôi qua chỉ như một cái chớp mắt. Mấy ngày này luôn nghĩ về việc làm. Tương lai sẽ làm gì sẽ đi về đâu. Luôn muốn rướn mình vươn đến những chân trời mới lạ. Muốn được thử sức với những thứ mình đam mê. Vậy mà…

37. Dù đường có tắc thì mình vẫn cảm thấy ổn hơn là đi ra đường lúc vắng người. Vì mùa này Hà Nội đẹp mà buồn quá. Có những hôm chạy xe một mình ngang qua đường Trần Phú, ngang qua Villa Des Fleur, lại thêm mấy chiếc lá sấu rụng nữa, tự dưng cứ thấy tủi tủi buồn buồn. Năm nay đã là mùa thu thứ 5 mình ở đất Hà Nội, nhưng chưa có một mùa thu nào có bạn đồng hành.

38. Không chạy trốn khỏi Hà Nội mãi được, rồi cũng đến ngày phải mặt đối mặt với nó. Hà Nội là biển người, Hà Nội cũng rất nhỏ bé, thậm chí còn duyên là còn gặp lại người. Chỉ là tôi đứng bên này, anh đứng bên kia, giữa 2 người chẳng phải tư cách đặc biệt năm xưa mà thôi…

Mùa thu sang mang theo một chút gió nhẹ nhàng, một chút nắng hanh vàng, và một chút mưa… tạo nên một chút nhớ, một chút buồn, không ồn ào mà thâm trầm lặng lẽ. Có ai đó nói rằng, nếu đã yêu rồi mà có muốn chia tay, đừng dại gì chọn chia tay vào mùa thu rụng lá. Bởi vào thời điểm đó, người buồn mà cảnh cũng buồn. Nhưng em vẫn nghĩ, một khi đã không thể cùng nhau nắm tay đi trọn đường tình thì mùa nào, ngày nào chia ly cũng khiến lòng xót xa, tiếc nuối.

Thu Hà Nội mang đến chúng ta nhiều cảm xúc, mỗi người một cảm xúc, một góc phố là những hình ảnh quen thuộc xưa củ, những cô gánh hàng rông, những chiếc lá vàng rơi nhẹ khiến cho cả một con đường như chậm lại với thời gian. Hi vọng với những status thu hà nội ở trên sẽ giúp các bạn tìm thấy cho trong bạn một Hà Nội thật riêng nhé.

99 Cap Về Hà Nội, Những Stt Hay Về Hà Nội “Gây Thương Nhớ”

Bốn mùa lặng lẽ trôi qua, đất trời Hà Nội luôn chuyển mình với những đổi thay từ xuân lung linh sắc thắm đến hạ rực rỡ kiêu sa, thu lãng đãng thơ tình rồi đông trầm mặc tĩnh lặng. Hà Nội lúc nào cũng đẹp, lúc nào cũng khiến xao xuyến, bồi hồi và nhớ thương. Tuổi trẻ này, cuộc đời này hãy dành thật nhiều thời gian của mình để khám phá hết những nét riêng “rất Hà Nội” với những cap về Hà Nội trong tôi.

STT về Hà Nội hay ý nghĩa

Hà Nội thành phố cổ kính với bề dày văn hóa và lịch sử. Với Hà Nội có những nét rất riêng mà không nơi nào có được, nét độc đáo khiến những ai từng sống ở đây quyến luyến khi rời xa. Cùng lắng nghe những stt hay về Hà Nội ý nghĩa được chọn lọc.

Hà Nội trong tôi với mối tình dang dở, bất chợt thích cậu vào mùa hè, đau buồn vào ngày thu và dang dở khi đông đến.

Hà Nội cuối tuần đẹp trời

Du lịch tại gia hay la cà phố xá

Hà Nội là khi bạn ở Cầu Giấy, đợi bạn của mình đi qua Xuân Thủy mà mất cả thanh xuân, lại suốt ngày bị chốt bắt.

Trời Hà Nội, mưa đông giá lạnh thì đúng dịp này hàng năm sẽ đến

Còn cậu qua mấy mùa rồi vẫn chưa thấy đâu cả.

Hà Nội: Mùa của những cơn mưa

Đi làm về mà cứ ngỡ như đi phượt, thức giấc ở một nơi xa, tôi thì cứ như đi thật xa để trở về.

Hồ Tây có 3 mùa hoa chính: mùa hoa sen nở, mùa muồng hoàng yến vàng ươm, mùa lộc vừng thay lá và mùa của tình yêu là bất diệt.

Hồ Tây có Từ Hoa, dù nổi tiếng nhưng hiếm ai được chạm mặt.

Giữa phố xá thủ đô nhộn nhịp

Tôi chẳng sợ cái gọi là chênh vênh

Bởi buồn vui và đau khổ đều đến và trôi đi rất nhanh.

Em đã đến Hà Nội vào ngày đông giá rét để lang thang khắp phố xá, đi qua Cầu Long Biên lộng gió, hồ gươm điềm tĩnh lơ thơ và những góc phố cổ yên ả dưới ánh đèn điện xa?

Hà Nội, ấy à, mùa nào cũng thật đẹp:

Mùa xuân với chồi non mơn mởn, với không khí nhộn nhịp;

Mùa hè với cái dáng vẻ mạnh mẽ, kiêu sa

Còn khi thu đến lại bình yên, dịu dàng

Đông về với cái tĩnh lặng, trầm mặc.

Ba mươi sáu phố phường của Hà Nội thật khiến con người ta trầm trồ. Nó vừa mang cái dung dị và trầm mặc của một thủ đô ngàn năm văn hiến vừa trẻ trung hiện đại của nơi đô thị phát triển bậc nhất Việt Nam, ấy thế nhưng lại luôn yêu bình, lặng lẽ vào cuối ngày hoàng hôn.

Đến Hà Nội tôi bắt gặp những góc phố cũ thân thương, được đắm mình trong chút gió heo may, được sống chậm lại với những văn hóa trường tồn, những trái tìm nồng nàn thủy chung. Và được gặp em – người con gái của Hà Thành duyên dáng, yêu kiều.

Ngày chuyển mùa đầu tiên, Hà Nội ồn ào dưới những cơn mưa đầu mùa xối xả. Mưa như trút hết bao tâm sự trong lòng, mưa khiến con người ta thấy trống vắng, cô đơn hơn nhưng cũng mạnh mẽ và kiên cường hơn.

Hà Nội đông người lắm

Nếu không giữ chặt tay là sẽ lạc mất nhau.

Hà Nội đỏng đảnh sợi nhớ thương

Hà Nội du dương vào bản tình ca

Hà Nội khao khát sưởi ấm bờ vai.

Tôi sinh ra giữa lòng Hà Nội

Được ấp ôm bởi hơi thở của mùa Thu

Thu Hà Nội với cái buồn yên ả

Như cõi lòng của gã suy tư.

Có những ngày bản thân chênh vênh đáng sợ, la cà khắp các chống cà phê, gọi một ly cà phê thật đắng, ngắm nhìn dòng người qua lại tấp nập chỉ để kiếm tìm một cảm giác an yên.

Hà Nội thật đông đúc nhưng lúc nào cũng có thể khiến bản thân con người ta cảm thấy cô đơn đáng sợ.

Bạn đã bao giờ thử phượt Hà Nội trong đêm chưa? Hà Nội về đêm như trở lại với Hà Nội xưa củ với dáng vẻ yên tĩnh, trầm tư với những tiếng rao hàng quen thuộc. Hà Nội về đêm khiến con người ta như ngưng đọng, đầy xuyến xao.

Có những Hà Nội như thế trong tôi với những tháng ngày cô đơn tựa vai bạn khóc, những tháng ngày đong đầy yêu thương suốt bốn năm đại học. Đã xa ròi đành nghẹn ngào gói lại cất sâu vào trong tim.

Hà Nội ướt mưa còn tôi đã ướt cả tâm hồn

Yên bình, cổ kính và đẹp đến nao lòng là ấn tượng không thể thiếu của nhiều người khi lần đầu tiên được đặt chân đến những ngôi làng cổ ở Hà Nội. Bạn đã có dịp khám phá những nơi đây?

Tôi yêu Hà Nội bốn mùa như mối tình thủy chung, son sắt với cô gái Hà Thành.

Tôi thích yêu trai Hà Nội, họ có cái lãng tử, hào hoa nhưng lại dịu dàng ấm áp trong từng giọng nói, cử chỉ và luôn khiến người con gái của họ cảm thấy bất ngờ hạnh phúc.

Hà Nội đổ mưa rồi sao anh chưa đổ em.

Em yêu bầu trời xanh, yêu Hà Nội thân thuộc

Nhưng không quên một thứ, đó chính là yêu anh.

Hà Nội với tôi là mối tình đầu nồng nàn, nó đẹp ngay trong cái nắng gắt của mùa hạ, lạnh thấu xương của mùa đông, đẹp qua từng góc phố, con đường và bao trọn bởi cái tình người Hà Thành ấm áp.

Hà Nội ngày nay xô bồ và lắm bon chen

Hà Nội khiến ta cảm thấy ngột ngạt và bức bách

Nhưng Hà Nội lại khiến ta chẳng thể rời xa

Vì hơn tất cả đó là tình yêu nồng nàn, trân thực.

Thành phố này có gì đẹp mà sao người ta lại yêu đến thế

Vì người ta yêu nên nó mới trở nên đẹp là vật …

Hà Nội hỡi tình riêng còn đó

Bao ân tình mở ngõ nhỏ yêu thương

Người đi tình ta vấn vương

Bên kia ngõ vắng đêm trường quạnh hiu

Hà Nội – mùa của sự cô đơn.

🌟🌟 Những câu nói hay về Đà Lạt

Cap về Hà Nội

Hà Nội như là mối tình của tôi từ kiếp nào, người tình không bao giờ chết, không ghét không phản bội và là một nơi để nhớ về mỗi khi cô đơn. Với tôi Hà Nội còn là nhà của những con người cô đơn. Những câu nói hay về Hà Nội sẽ là những lời nói chân thực, sâu sắc về một thành phố cổ kính.

Chẳng biết tự bao giờ, bản thân chằng còn háo hức Trung thu, chẳng còn mong ước đi Hàng Mã như trước nữa.

Bạn đã bao giờ thử cảm giác bắt một chuyến xe bus đi vòng quanh Hà Nội hay chưa?

Hà Nội đã bước vào đông rồi

Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh còn vương lại trên cành cây khô…

34. Chuyện của Hà Nội

– Con gái phố “tròn trịa” nhất: Con gái phố Hàng Chĩnh.

– Con gái phố “ục ịch” nhất: Con gái phố Hàng Thùng.

– Con gái phố “nhẹ nhàng” nhất: Con gái phố Hàng Bông.

– Con gái phố “nặng nề” nhất: Con gái phố Hàng Đồng.

– Con gái phố “mềm mỏng” nhất: Con gái phố Hàng Bún.

Hà Nội – chiều thu gửi chút nắng ấm áp đến miền trung bão lũ.

Nếu chúng ta rời xa

Hà Nội vẫn đẹp theo cách riêng của nó, khi mà cả hai người chia tay rồi thì sẽ có 4 người được hạnh phúc.

Bản thân tôi vẫn chưa mường tượng ra rằng nếu một ngày mình rời xa Hà Nội, cảm xúc sẽ thế nào?

Một góc hoàng hôn Hồ Tây

Trong trẻo và bình lặng ….

Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu

Nhìn cái gì cũng thấy nhẹ nhàng. Ngắm cái gì cũng thấy dịu dàng nên thơ.

Muốn Giải Phóng thì đi hết Trường Chinh rồi rẽ phải

Muốn về Thanh Xuân thì đi hết Trường Chinh rồi rẽ trái

Hình như Thanh Xuân đều phải đi qua những sai trái.

Hồ Tây mang trong mình một cái rất riêng để khiến người ta say đắm,

đó là bởi cô đơn, bởi có tâm sự và muộn phiền.

Mùa thu lá rụng

Thu Hà Nội với những yêu thương nồng nàn, cháy bỏng

Tại sao cậu lại chọn Hà Nội để yêu?

Hà Nội đông đúc và xô bồ lắm…

Vì Hà Nội có cậu – đó là tất cả.

Có một Hà Nội thật dễ thương trong nắng thu trong vắt.

Cảm giác phê ríu với cái lạnh 22 độ lên cầu Nhật Tân hẹn hò.

Thích cảm giác được đạp xe thong dong ở Hồ Tây

Mình hẹn hò nhau chiều cuối tuần được không em?

Trời Hà Nội đổ mưa

Cây lá đung đưa

Em có ai chưa

Để anh còn tán.

Em ơi Hà Nội phố!

Có bao giờ lang thang trên phố, bạn gặp lại những khoảng khắc xưa đâu đó chậm rãi bước về, làm gợi lại đôi điều về những khoảng xa xôi khó mà định hình, cũng khó mà gọi tên – một cảm giác hoang hoải, man mác chẳng biết vì đâu mà thành chưa?

Giao mùa ở Hà Nội – là cái thời điểm rất rất thú vị, đặc trưng nó mang nhiều cảm xúc khó tả. Có người mong chờ, nhưng cũng có những kẻ tiếc nuối…

Những câu cap hay về Hà Nội

Hà Nội đẹp và yên bình lắm, đặc biệt là đêm Hà Nội lung linh sắc màu, từng đôi tình nhân tay trong tay dạo bước trên phố đủ khiến lòng ta xuyến xao. Nếu chưa từng đến với Hà Nội hãy nghe tus về Hà Nội để có thêm sự trải nghiệm.

Hà Nội không vội được đâu.

Hà Nội hôm nay sương mù bao phủ

Nhớ anh nhiều em chẳng ngủ được đâu.

Gái Hà Nội như vàng lên giá

Trai Hà Nội như đá lót đường đi

Đêm Hà Nội buông xuống khiến con người ta tìm về với thực tại của cuộc sống, đối diện với những thứ bẽ bàng nhất, với những góc khuất mà hàng ngày họ phải cố che đậy đi một cách kiên cường và mạnh mẽ.

Âu cơ và Lạc Long quân cũng đã gặp nhau ở Hồ Tây rồi

Sao anh và em vẫn cứ mãi chia xa…

Rủ nhau chơi khắp long thành

Ba mươi sáu phố rành rành chẳng sai.

Phải chăng Hà Nội đẹp nhất vào khoảnh khắc giao mùa?

Có những nơi chỉ cần nghĩ đến thôi người ta cũng cảm thấy vui, chỉ cần nhắc đến người ta cũng cảm thấy dưng dưng, nơi gắn bó với ta biết bao kỉ niệm, cho ta viết bao hồi ức. Nơi ấy được gọi tắt với cái tên Hà Nội yêu dấu.

Hy vọng em sẽ không bỏ lỡ mùa hoa ấy

Hy vọng chúng ta sẽ không lạc nhau giữa chốn Hà Thành tấp nập

Hà Nội với 36 phố phường – xứng danh nét đẹp ngàn năm giữa lòng thủ đô hoa lệ.

Vê thăm Hà Nội nghìn năm

Sông Hồng chở nặng phù sa ân tình

Tháp rùa vẫn đẹp lung linh

Cầu cong Thê Húc – in hình tháng năm.

Dịu đi nắng lửa thủ đô

Đón chào du khách đến Hồ Gươm thăm

Đài nghiên tháp bút trăm năm

Cầu cong ThêHúc vẫn nằm hiên ngang.

Khi bắt đầu một tình yêu ở Hà Nội là bạn sẽ biết yêu một thành phố với 4 mùa thay đổi, đủ mưa đủ nắng, không thiếu những đêm gió mùa nao nao và bất kỳ quán cà phê nào cũng biết đến những câu chuyện tình ….

Vì một người thích cúc họa mi

Ta đem lòng yêu cả bầu trời Hà Nội

Hà Nội ngày giao mùa thật luôn khiến con người ta tìm về với những hoang mang, trơ trọi: Đau lòng có, mệt mỏi có, bất lực lại càng có. Bao nhiêu băn khoăn, bao nhiêu bạc bẽo chỉ gói trọn trong thân xác hao gầy.

Hà Nội vào đông chưa em?

Sao anh chẳng thấy vấn vương hương hoa sữa

Có phải chăng tâm hồn ta chẳng trẻ?

Giấc ngủ vội trong những đêm mưa.

Hà Nội đẹp ở từng khoảnh khắc: sáng sớm yên bình, trưa hối hả và chiều tấp nập.

Nghe nói thời gian chờ đèn đỏ ở Hà Nội cũng kịp đến bạn ăn vội một bữa bánh trà chiều.

Hà Nội trở lạnh rồi đấy? Bạn đã có ai để đón lạnh cùng chưa?

Hà Nội hôm nay trời xanh cao vút, không mưa

Cho anh hỏi nhỏ em đã có hẹn với ai chưa?

Cuối tuần mát mẻ, thảnh thơi

Đừng quên lên phố Tạ Hiện nhậu chơi.

Mùa Đông Hà Nội thổn thức những hơi lạnh, để người với người sưởi ấm cho nhau.

Nghe nói, Hà Nội đẹp nhất về đêm

Bình yên, nhẹ nhàng nhưng không kém phần hoa lệ.

Rồi Hà Nội cũng chầm chậm vào Đông

Hoa sữa rụng đau cả từng viên sỏi

Hồ gươm biếc vì điều chưa ai nói

Hình như là câu chia tay muộn màng.

Hà Nội có Hồ Gươm

Nước xanh như pha mực

Bên hồ ngọn Tháp Bút

Viết thơ lên trời cao.

Thu Hà Nội nhuộm màu vàng của cây cơm xen lẫn màu đỏ của hồng bàng, nồng nàn hương hoa sữa làm ngây ngất trái tìm người tha hương.

Mùa đông của Hà Nội, mùa đông vắng những cơn mưa ta lang thang phố xá. Em có đi ngang qua cầu long biên lộng gió, hồ gươm điềm tĩnh gió lơ thơ hay góc phố cổ vàng vọt những ánh đường hắt xuống?

Tôi gặp em vào một chiều thu hối hả. Trong ánh mắt em ánh lên cái nỗi buồn với trời cao rộng của Hà Thành. Em đang gửi tâm tư bay theo làn gió hay chạm khẽ trái tim nồng nhiệt của 1 kẻ tình si?

STT về đêm Hà Nội

Đêm Đà Nẵng hay Sài Gòn đều khiến người ta mê mệt, còn đêm đông Hà Nội lạnh giá và cô đơn. Lang thang đâu đó từng góc phố để cảm nhận vẻ đẹp Hà Nội là trải nghiệm quý giá. STT Hà Nội về đêm hôm nay không dành cho những ai đang cô đơn.

Hà Nội đỏng đảnh sợi nhớ thương

Hà Nội du dương lạc vào lời hát

Hà Nội khao khát sưởi ấm bờ vai giữa đêm lạnh.

Đêm đông Hà Nội, tìm một vòng tay để sưởi ấm cũng khó lắm. Những cái nắm tay cứ trượt dài, rơi đều vào dĩ vãng và quên lãng.

Ánh đèn đêm buông xuống cũng là lúc con người ta tìm về với thực tại của cuộc sống

Ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ thấy một mảnh hoang vu giữa đất trời Hà Thành.

Hà Nội mùa này được đi lượn đường phố về đêm rồi ăn một que kem đón gió cùng với người mình thương thì còn còn gì tuyệt vời hơn?

Tôi yêu phố đêm Hà Nội những khi trời trở lạnh, thích cảm giác một mình dưới ánh đèn vàng, chạy xe chầm chậm trên con đường quen thuộc, ngắm nhìn đường phố sau một ngày dài mệt mỏi bon chen.

Hà Nội về đêm đẹp lắm nhưng cũng cô đơn lắm, biêt bao giờ mới tìm được người chia sẻ những lo toan trong lòng.

Em có trong tay của tuổi trẻ. Có một list các việc cần làm trước tuổi 25 hay 30. Và yêu một ai đó, nắm tay giữa trời đêm Hà Nội, nhất quyết là điều đáng để thử.

Hà Nội ngày cuối tháng 10

Hà Nội rộng lắm em ơi, chỉ cần ngoảnh mặt đi là lạc mất nhau

Kẻ ở người đi lối vô tình.

Đến với Hà Nội là lúc bạn nhận ra Đêm là một nửa kia của cuộc đời và là một nửa tốt đẹp hơn.

Đêm bao phủ khắp phố phường Hà Nội những buồn thương và hoài niệm. Chẳng còn những ồn ào, vội vã chỉ có mình em, cô đơn và trống trải.

Tắm thỏa mình với đông Hà Nội, trong bạn sẽ đong đầy nhiều hơn những cảm xúc, sống chậm lại,trọn vẹncuộc sống còn bộn bề xung quanh.

Bạn có bao giờ khám phá được nét đẹp bao dung của Hà Nội. Đó là khi ánh đèn đường buông xuống, Hà Nội ôm trọn vào lòng những mảnh sống mưu sinh vào lòng, chở che cho những người con vất vả tha hương

Hà Nội của những ngày đêm là Hà Nội lãng mạn dưới ánh đèn đường vàng rọi, của phố xá yên ả và của những tình yêu bình dị

Khi chìm sâu vào giấc mộng đêm, một cánh cửa Hà Nội mới thực sự bắt đầu – một Hà Nội rất khác.

Khi mặt trời dần tắt, một Hà Nội ồn ã, tấp nập ban ngày nhường chỗ cho một Hà Nội sôi động và không kém phần bí ẩn về đêm.

Ánh mặt trời tắt dần,một Hà Nội ồ ã tấp nập ban ngày dần thu lại,nhường chỗ cho một Hà Nội tĩnh mịch và đầy những bí ẩn, nhẹ nhàng.

Bố cục trong cảnh đêm Hà Nội có lúc rất chặt, có lúc lại buông lơi vô tình và đặc biệt là luôn khiến con người ta cảm thấy xốn xang.

Đối với những người dân Hà Thành, hình ảnh phố xá xuống đèn vàng, dòng người thưa thớt vào một buổi tối Chủ Nhật quả thực là một điều hết sức lạ lẫm.

Hà Nội vẫn thế, luôn ồn ào và náo nhiệt. Một cuộc sống đầy năng động, rộn rã bắt đầu từ bình minh cho tới khi phố đã lên đèn.

Stt, Quotes &Amp; Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung

Theo như tìm hiểu thì truyện Đông Cung của Phỉ Ngã Tư Tồn rất hay, theo lời kể: “Tôi nói thật nhà, truyện này rất hay luôn mà đọc thì hơi khó hiểu tại vì nói về cung nên phải tập trung cực kì. Tôi chưa bao giờ phải khóc vì đọc truyện hết vậy mà tôi đã hải khóc vì truyện này. Truyện đọc 2 trong ngày là xong, khơi trào cảm xúc, đọc xong một lần là nhớ cả đời”. Nghe thôi đã thấy hay rồi đúng không nào, đó là lý do mà blog chia sẻ các bạn trích dẫn hay trong truyện Đông Cung.

Sự trả thù đau đớn nhất dành cho Lý Thừa Ngân chính là chứng kiến cảnh người mình yêu thương nhất chết trước mặt mình. Yêu nhưng hận thù quá sâu, hại chết gia đình, đất nước của người ta, nên kết thúc buồn là không thể nào hợp lý hơn được nữa. Bạn nào còn chưa ưng với kết dành cho nam chính thì tìm đọc phần kết mới được Phỉ Nhã Tư Tồn đăng ở phần ngoại truyện chương 43, tuy cũng bị chính tác giả cắt trước khi xuất bản: Lý Thừa Ngân sống nhưng dằn vặt trong suốt 30 năm, không chấp nhận việc Tiểu Phong đã chết, luôn nghĩ Tiểu Phong đã về Tây Lương, luôn coi Triêu Dương là con gái của Tiểu Phong cho đến khi Bùi Chiếu nói Tiểu Phong đã chết cách đây 30 năm rồi, thì Lý Thừa Ngân mới chịu thừa nhận sự thật nàng đã chết, giọt nước mắt cũng rơi và chàng khóc như một đứa trẻ. Để rồi sau đó Lý Thừa Ngân đã lao mình từ trên cổng lầu xuống và chết.

1. Người vô tình vẽ hoa,vẽ lá. Tôi đa tình tưởng đấy là mùa xuân..

2. Nước sông Quên, đặng quên tình…” tôi chậm rãi quay người, miệng mãi ngân nga bài ca dao quen thuộc, “Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng. Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua… Tôi biết, Cố Tiểu Ngũ trong lòng tôi đã chết thật rồi.

3. Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát ngắm nhìn ánh trăng. Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng,à đang đợi cô nương chăn cừu trở về. Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát sưởi nắng. Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua”. Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo vẫn không đợi được người nó muốn.

4. Nước sông Quên, đặng quên tình… Sông Quên thần kỳ cho ta ba năm quên lãng, vậy mà không để cho ta một đời được quên

5. Sư phụ nói ấy à, những kẻ cưỡi ngựa trắng chưa chắc đã phải hoàng tử, mà có khi là Đường Tăng từ Đông thổ đại Đường đến Tây vực thỉnh kinh cũng nên.

6. Đào hoa sở dĩ tịch mịch, là vì động lòng thế gian mà sinh ra, và cũng vì thiên hạ đau thương mà nở rộ.

7. Cho đến khi nhớ lại chuyện ba năm xưa kia, tôi vẫn không tài nào nhớ ra, tiếng gió vờn bên tai cùng lời chàng nói. Thì ra chỉ một câu này: “Ta và nàng cùng quên” Trên thế gian này, lãng quên so với việc ghi nhớ xem chừng luôn là một điều hạnh phúc…

7. Nước sông Quên, đặng quên tình. Muôn đời muôn kiếp, mãi mãi về sau ta sẽ quên được chàng. Tiểu Phong, chúng ta cùng quên.

8. Tỷ cứ nhìn lũ hoa này mà xem, chúng mọc lên từ đất, đang yên đang lành lại bị người ta nhổ cả rễ, rồi bị bán tới đây, vậy mà vẫn sống được, rồi nở bông hoa xinh tươi. Trước nay chúng không hề lo cho cái thân mình, con người sống ở đời, sao cứ phải lo quẩn lo quanh, NÊN THẾ NÀO THÌ CỨ THẾ ẤY, lo bò trắng răng chứ báu gì.

9. Nếu chàng bắt đủ 100 con đom đóm cho ta, ta mới bằng lòng lấy chàng” “Chỉ cần chàng bắt cho ta 100 con đom đóm, ta sẽ tình nguyện theo chàng về.

10. “Muôn đời muôn kiếp rồi mãi mãi về sau, ta sẽ quên được chàng”. “Ta và nàng cùng quên.”

11. Nếu như ngươi dám làm tổn thương thê tử của ta, dù chỉ một mảy may thôi, cả đời ta – Lý Thừa Ngân này thế nào cũng phải nghiền bằng được ngươi ra thành từng thành mảnh, khiến ngươi chết không toàn thây mới thôi!

12. Nàng theo ta về, ta sẽ bỏ qua tất cả, chẳng những thế, ta sẽ yêu thương nàng nhiều hơn. Dù nàng còn nhớ nhung gã Cố Tiểu Ngũ kia hay không, chỉ cần nàng theo ta về, ta hứa sẽ không bao giờ nói đến chuyện này nữa.

13. Thái tử phi qua đời đã 30 năm nay. Mười mấy năm trước, thần có đi viếng, cỏ đã xanh um phủ màu trên mộ rồi…

14. Giữa chúng tôi đã tồn tại một quá khứ đớn đau, dòng sông Quên thần kỳ cho tôi quên đi tất cả, mà cũng lấy đi trí nhớ của chàng, chúng tôi ngây ngô dại dột, chẳng hiểu sự nào run rủi cho chúng tôi lấy nhau thế này. Và tôi ngây ngô dại dột thế nào mà đã ở bên chàng suốt 3 năm…

15. Tôi và chàng, giữa đôi ta là ân oán, là đôi bờ cách trở bởi biển máu hận thù. Thì ra lãng quên không hẳn là bất hạnh, có khi may mắn đích thực lại là nó. Ước gì tôi có thể quên như chàng thì tốt biết mấy.

16. Chính chàng đã chia lìa đôi ta, chính chàng đã chia lìa ta… và Cố Tiểu Ngũ. Chàng đã giết Cố Tiểu Ngũ mất rồi. Cố Tiểu Ngũ của tôi, chàng đã giết chàng trai duy nhất tôi từng yêu. Tôi đã quên tất cả những chuyện trước kia, để rồi đến nơi này, để rồi lấy Lý Thừa Ngân… Chúng tôi đều quên hết quá khứ, thậm chí tôi còn không biết Cố Tiểu Ngũ đã chết…

17. “Tiểu Phong, sau này ta sẽ chăm sóc và yêu thương nàng, nàng quên gã Cố Tiểu Ngũ kia đi, được không? Ta… thật ra ta thực lòng… thực lòng…” “Ta mãi mãi không bao giờ quên Cố Tiểu Ngũ.”

18. Nước sông Quên, đặng quên tình. Hễ ai dầm mình trong dòng nước thánh thần, kể từ đó về sau đều quên sạch tất cả những chuyện đau khổ từng trải. Tôi quên chàng, chàng cũng quên tôi, đôi ta không còn vướng bận tiền duyên. Thế nhưng, tại sao sau khi đã quên được rồi, mà trái tim tôi lại vẫn yêu chàng? Trước kia chàng đối xử với tôi tệ bạc, song tôi không ngăn được mình thích chàng. Ba năm chúng tôi không chỉ một lần đẩy nhau ra thật xa, cớ gì lại đến bước đường ngày hôm nay? Thánh thần đã từng nghe lời khẩn cầu của tôi, để tôi được quên đi những khổ đau những sầu muộn chàng chất chồng trên thân mình. Thế mà ngày hôm nay Thánh thần lại đang trừng phạt tôi chăng? Người khiến tôi nhớ lại tất cả, con tạo trớ trêu xoay vần đưa đẩy tôi lại lần nữa yêu chàng.

19. Lý Thừa Ngân và Đông Cung là thứ gông cùm nặng nề nhất trên đời này, nàng không cõng nổi nó nữa.

20. Có điều, chàng mãi mãi sẽ chẳng nhớ ra tôi đâu. Cũng may, thà rằng chàng mãi mãi đừng nhớ.

21. Biết đâu sự quên quên lãng đối với chàng mà nói lại là sự trừng phạt nghiêm khắc hữu ích hơn cả, chàng vĩnh viễn không bao giờ hay, tôi từng yêu chàng đến mấy.

22. Nhưng muộn rồi, chúng ta cãi vã đã ba năm, vậy mà vẫn phải lòng nhau. Đây là sự trừng phạt của thánh thần dành cho những kẻ đã từng uống nước con sông Quên, đáng lẽ ra đôi ta nên mãi mãi chia xa, mãi mãi không được phép nhớ về nhau.

23. Chúng tôi như cô hồn dã quỷ, chúng tôi chưa từng sống dậy. Tôi bám víu lấy ba năm lãng quên, sống tạm bợ qua ngày. Còn chàng, ba năm lãng quên vừa qua, chàng đã gạt văng tất thảy quá khứ. Trên thế gian này, ai sống khổ hơn ai? Trên thế gian này, lãng quên so với ghi nhớ xem chừng luôn là một điều hạnh phúc.

Thực ra truyện hơi ngắn, đọc đến chap 41 thấy khá chóng vánh, cảm thấy kết vội vàng quá. Ngược thì ngược thật nhưng chap cuối mình thấy bình thường đến phiên ngoại mới rơi nước mắt, phiên ngoại buồn thực sự! Nhưng mà kể ra truyện tả cảnh quá nhiều và có thể vì ngắn nên bản thân mình chưa thấy được sự sâu đậm, sâu tận tâm can trong tình yêu giữa hai người, bởi vậy chỉ đến cuối phiên ngoại mới chính thức đau buồn.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn Tại Danh Mục Quotes & Trích Dẫn Trong Ngôn Tình của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Bài Viết Liên Quan:

90+ STT, Quotes & Câu Nói Hay Trong Đam Mỹ Tiểu Thuyết, Ngôn Tình

80+ Quotes Hay Tiếng Việt Tâm Trạng, Ngôn Tình Buồn & Nhập Tâm

STT, Quotes & Trích Dẫn Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Lâm Địch Nhi

50+ STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Năm Tháng Vội Vã – Cửu Dạ Hồi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Đồng Hoa

STT, Quotes & Trích Dẫn Ngôn Tình Hẹn Đẹp Như Mơ – Phỉ Ngã Tư Tồn

STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Ngôn Tình, Lãng Mạn – Cố Mạn

35+ STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Tiểu Thuyết, Ngôn Tình Ngủ Cùng Sói

Cập nhật thông tin chi tiết về Thâm Cung Nội Chiến trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!