Xu Hướng 12/2022 # Thơ Về Hoa Cải, Chùm Thơ Ngắn Viết Về Mùa Hoa Cải Nở Bên Sông / 2023 # Top 12 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Thơ Về Hoa Cải, Chùm Thơ Ngắn Viết Về Mùa Hoa Cải Nở Bên Sông / 2023 # Top 12 View

Bạn đang xem bài viết Thơ Về Hoa Cải, Chùm Thơ Ngắn Viết Về Mùa Hoa Cải Nở Bên Sông / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Mùa Hoa Cải Ven Sông – Tác Giả: Qui Phi Hoang

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: ‎Trần Đức‎

Bài Thơ Hay Viết Về Loài Hoa Cải Vàng Ven Sông

Mùa hoa cải là không gian của những cảm xúc phiêu bồng, mộc mạc như một câu chuyện tình giữa cô thiếu nữ đương tuổi xuân với người thương vậy, một người lính đã ra đi mãi không về. Tuổi xuân cũng chỉ như mùa hoa cải, thoắt trải thảm vàng, thoắt đổi sắc thay màu, chỉ rộ lên thoáng chốc, chỉ một chiếc ” cầm tay bối rối“, người con gái ấy ôm lời ước hẹn đợi chờ người yêu ” bao mùa vàng rực nắng ” nhưng “anh mãi không về”.

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: Nhài Lê

Sao Tôi Không Là Chùm Hoa Cải – Tác Giả: Qui Phi Hoang

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: LưuLy Hoa

Ơi mùa hoa nhắc chuyện tình của biển Bông cải vàng nhớ lắm mối tình quê.

Mùa Hoa Cải Hai Ta – Tác Giả: Dương Hải

Nỗi Buồn Hoa Cải – Tác Giả: Nguyễn Văn Hào

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: Sinh Hoang

Trên Đồi Hoa Cải Trắng – Tác Giả: Sang Nguyen Duc

Mùa Hoa Cải Vũ Thư – Tác Giả: TO Ny Trần

Cải giữa mùa bông thật ngỡ ngàng Vũ Thư mảnh đất Thái bình đang Ngập tràn những nụ đan màu nắng Bát ngát toàn hoa nhuộm sắc vàng.. Lữ khách quay hình lưu niệm nghĩa Bao người chụp ảnh níu tình mang Hồn quê phảng phất mùi thơm thảo Nhắc đến sao mình dạ xốn sang !

Hương Hoa Cải – Tác Giả: Nguyen Chung

Mùa Hoa Cải Tháng Ba – Tác Giả: Tran Vinh

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: Vân Mây

Mùa Hoa Cải – Tác Giả: Hai Do Dong

Hoa vàng rực rỡ trải ven sông Mẹ hỏi vì sao chẳng lấy chồng Phận gái mười phương mòn mỏi đợi Đời trai tám hướng thẫn thờ trông Người đi hẹn ước khô dòng lệ Kẻ ở chờ mong nhạt má hồng Héo hắt đêm ngày nuôi khát vọng Lời thề đọng mãi chốn thinh không.

Mùa Cải Nở – Tác Giả: Ngoc Anh

Các Bạn Đang Xem Bài Thơ Về Hoa Cải – Chùm Thơ Ngắn Viết Về Mùa Hoa Cải Nở Bên Sông Tại Danh Mục Câu Thơ Ngắn Về Tình Yêu của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Tản Mạn Về Hoa Cải / 2023

“Có…một mùa hoa cải… nở vàng, bên bến sông… em, đang thì con gái… đợi anh, chưa lấy chồng…” Mỗi lần nghe những giai điệu của “Mùa hoa cải” lòng ta lại tơ vương một nỗi buồn man mác…nhớ xa xôi Dường như hoa cải gắn với bến sông và phải chăng chỉ bên bến sông loài hoa này mới thực sự là nó. Nếu ta chỉ ngắm riêng một bông thôi có lẽ không mấy ấn tượng nhưng khi đứng giữa một vạt mênh mông hoa cải trong ta là bao cung bậc cảm xúc. Một sức sống tràn trề, hy vọng, niềm tin hắt lên từ màu vàng rực sáng của cánh hoa. Gió đông se lạnh, mùa rau đã tàn nhường chỗ cho bạt ngàn hoa cải khoe sắc. Hoa cải gắn với hình ảnh của người con gái đương độ xuân thì. Những nét đẹp thuần khiết, trong sáng, những nỗi niềm thầm kín của người con gái đượm trong sắc vàng hoa cải. Hoa cải nhắc ta nghĩ tới cái quy luật vốn có của cuộc đời. Loài hoa ấy đâu có nở suốt bốn mùa, đâu có dành trọn vẹn cho một mùa nào trong năm; đâu phải là hoa của mùa xuân như cành mai, nhánh đào, đâu phải là mùa hạ như bông sen, hoa phượng, đâu phải là mùa thu như nồng nàn hoa sữa, như bông cúc vàng… Nó chỉ dành cho mình những ngày ngắn ngủi của mùa đông để sưởi chút nắng vàng bên sông và rồi tàn tụi. Tuổi trăng tròn đầy mộng mơ, tuổi căng trào nhựa sống của người con gái cũng ngắn ngủi như hoa cải mùa đông. Còn ta, hoa cải còn gắn bó với những kỷ niệm êm đẹp của tuổi thơ. Xa rồi, xa lắc xa lơ cái quãng đời chơi trò trốn tìm trong những luống hoa. Đám bạn thuở nào giờ tan tác nơi đâu. Mấy kẻ đã “Theo chồng bỏ cuộc chơi”, còn ta lang thang giữa quê người mong tìm lại mùa hoa năm ấy. Có người thi sỹ nào đó đã viết rằng: “Ôi có đôi khi thèm như lúc tuổi thơ Sáng sáng tung tăng, đùa vui hát vang lừng Chẳng biết suy tư đời kia vấn vương gì Rồi chiều tới mơ màng Đợi chờ sáng tưng bừng” Ta mượn ý Người để phiêu du bồng bềnh, để như “gió đi hoang…dạo chơi khắp núi rừng”, để lang thang trong quãng đời đầy kỷ niệm đã qua đi. Hoa cải từ muôn đời đã không còn xa lạ với bao người. Đi tìm những nguyên xơ, mộc mạc, những chân xác của một loài hoa đồng nội, ta tìm thấy những nét đẹp ẩn mình trong đó…

Vốn không phải dành cho người chơi hoa, không mang cái nét “Sắc nước hương trời” của bao loài hoa kiêu sa khác nhưng hoa cải – loài hoa đồng nội vẫn đi vào lòng người, vào thơ nhạc, vào những sâu lắng, êm đềm của biết bao tâm hồn. Sinh ra từ ruộng đồng, triền cát ven sông, mang mùi hương dung dị của đất trời quê hương, hoa cải mang nét đẹp của người con gái thôn quê. Từ sâu thẳm là nỗi hoài mong mòn mỏi, là chờ đợi, là khát vọng cháy bỏng của thiếu nữ chờ ai…chờ ai mãi không về:“Có…một mùa hoa cải…nở vàng, bên bến sông…em, đang thì con gái…đợi anh, chưa lấy chồng…”Mỗi lần nghe những giai điệu của “Mùa hoa cải” lòng ta lại tơ vương một nỗi buồn man mác…nhớ xa xôiDường như hoa cải gắn với bến sông và phải chăng chỉ bên bến sông loài hoa này mới thực sự là nó. Nếu ta chỉ ngắm riêng một bông thôi có lẽ không mấy ấn tượng nhưng khi đứng giữa một vạt mênh mông hoa cải trong ta là bao cung bậc cảm xúc. Một sức sống tràn trề, hy vọng, niềm tin hắt lên từ màu vàng rực sáng của cánh hoa.Gió đông se lạnh, mùa rau đã tàn nhường chỗ cho bạt ngàn hoa cải khoe sắc. Hoa cải gắn với hình ảnh của người con gái đương độ xuân thì. Những nét đẹp thuần khiết, trong sáng, những nỗi niềm thầm kín của người con gái đượm trong sắc vàng hoa cải. Hoa cải nhắc ta nghĩ tới cái quy luật vốn có của cuộc đời. Loài hoa ấy đâu có nở suốt bốn mùa, đâu có dành trọn vẹn cho một mùa nào trong năm; đâu phải là hoa của mùa xuân như cành mai, nhánh đào, đâu phải là mùa hạ như bông sen, hoa phượng, đâu phải là mùa thu như nồng nàn hoa sữa, như bông cúc vàng… Nó chỉ dành cho mình những ngày ngắn ngủi của mùa đông để sưởi chút nắng vàng bên sông và rồi tàn tụi. Tuổi trăng tròn đầy mộng mơ, tuổi căng trào nhựa sống của người con gái cũng ngắn ngủi như hoa cải mùa đông.Còn ta, hoa cải còn gắn bó với những kỷ niệm êm đẹp của tuổi thơ. Xa rồi, xa lắc xa lơ cái quãng đời chơi trò trốn tìm trong những luống hoa. Đám bạn thuở nào giờ tan tác nơi đâu. Mấy kẻ đã “Theo chồng bỏ cuộc chơi”, còn ta lang thang giữa quê người mong tìm lại mùa hoa năm ấy. Có người thi sỹ nào đó đã viết rằng:“Ôi có đôi khi thèm như lúc tuổi thơSáng sáng tung tăng, đùa vui hát vang lừngChẳng biết suy tư đời kia vấn vương gìRồi chiều tới mơ màngĐợi chờ sáng tưng bừng”Ta mượn ý Người để phiêu du bồng bềnh, để như “gió đi hoang…dạo chơi khắp núi rừng”, để lang thang trong quãng đời đầy kỷ niệm đã qua đi.Hoa cải từ muôn đời đã không còn xa lạ với bao người. Đi tìm những nguyên xơ, mộc mạc, những chân xác của một loài hoa đồng nội, ta tìm thấy những nét đẹp ẩn mình trong đó…

Chùm Thơ Về Hoa Sữa / 2023

Gửi bạn đọc chùm thơ về hoa sữa hay kèm theo những stt hay về hoa sữa rất ngọt ngào và sâu lắng. Từ lâu hoa sữa đã trở thành điểm nhấn trong thơ ca Việt Nam. Một cách nhìn khách quan, hoa sữa không hẳn là đẹp kiêu sa như hoa hồng, hoa ly. Cũng không mong manh nhẹ nhàng như hoa dại. Vậy tại sao nó lại được các thi nhân thi sĩ cưng chiều như vậy?

Nếu bạn một lần được đặt chân lên mảnh đất Hà Nội vào thu, thì có lẽ bạn sẽ ấn tượng mãi loài hoa vi diệu này. Đó là thứ hương thơm ngào ngạt men theo từng ngọn gió len vào tâm can. Đó là cánh hoa ly ty rơi rụng lấm tấm xuống nền đất khiến ta day dứt vô cùng. Hình tượng hoa sữa rơi và mùi hương nồng nàn ấy đã chiếm trọn trái tim bao tâm hồn đa cảm. Chính vậy mà nhạc sĩ Nguyễn Đức Cường đặt tên cho ” con đẻ” nghệ thuật của mình là ” nồng nàn Hà Nội” hay chăng?

Hà Nội, mùa hoa Sữa 2015

Tác giả: Thái Thăng Long

Tặng Phú Quang

Hoa sữa trinh bạch thơm trong đêm Đêm mùa thu mênh mang Không cầm lòng được nữa Ta bỗng nhớ Hà Nội và tuổi thơ của ta Hà Nội để tình yêu đi xa Hà Nội để một hồn thơ ngơ ngác Hà Nội để một đời yên lặng Ngắm tình yêu ô cửa sổ đêm đêm Hoa sữa mùa thu

Cô liêu hiên thềm Cô liêu tiếng chuông chùa tịch mịch Cô liêu chiếc lá thu tiền kiếp Cô liêu đời em Đời anh… Hoa sữa mùa thu ta không cầm lòng được nữa Thứ hương thơm day dứt một đời người Hoa sữa mùa thu ta không cầm lòng được nữa…

hương hoa sữa vào thu Hà Nội chiều gió rung hoa trắng rơi rơi vào thu sương âm thanh diều dịu hoa ngát mùi kỉ niệm yêu thương (HàNội) hoa sữa nghiêng nghiêng niềm tha thiết

Sunday 23-2016

Tác giả: Đinh Kim Chung

Tác giả: Phạm Văn Động

Thưở còn thơ giữa phố phường Hà Nội Đêm học khuya hương thơm một loài hoa Tôi bần thần nghĩ mãi không ra Về hỏi mẹ, mẹ bảo: Hương hoa sữa Hương hoa ấy tôi gặp thêm lần nữa Đêm chia tay cô bạn gái cùng trường Để ngày mai tiếp bước lên đường Mang sức trẻ đi dựng xây Tổ quốc Là trai trẻ với bao điều mơ ước Cùng bao nhiêu hương hoa các vùng quê Hương hoa lạ với bao nhiêu kỷ niệm Nhưng lòng tôi vẫn bộn bề xao xuyến Nhớ bao nhiêu hương hoa sữa quê nhà Hoa dịu dàng vẫn sống mãi trong ta Vẫn giản dị, vẫn chan hoà biết mấy Đêm buông xuống và hương hoa thức dậy Nồng nàn thơm trong trái tim ta Để suốt đời tôi nhớ một loài hoa Thật giản dị đó là Hương Hoa Sữa.

Hoa sữa vẫn thầm rơi trong bước đời đơn lẻ ngọn gió nào quạnh quẽ thổi nghiêng xác hoa rơi. nỗi nhớ nào xa xôi về khung trời mơ mộng tình yêu nào mãi sống nhuộm sắc hồng tim tôi. trong bước đời muôn nẻo anh nhớ riêng khoảng trời ngát thơm mùi hoa sữa ngào ngạt trong gió rơi… con mắt mình nhấp nháy trong ngàn ánh sao vui mái tóc ai che đậy một mùi hương của đời. một đêm mơ trao gửi những mộng mơ xa vời một lời thề âu yếm buộc tim mãi chung đôi. bây giờ đã chia đôi một khoảng trời kỷ niệm anh thấy lòng luyến nhớ khoảng trời hoa sữa rơi….

Tác giả: Hải Như Mùa này Hà Nội mùa hoa sữa Anh đợi em góc đường Nguyễn Du Hoa sữa thơm mùi thơm chờ đợi Trăng đầu đông gợi trăng mùa thu Hai đứa đi trong mùi hoa sữa Hồ Thiền Quang mờ trăng và sương Hoa sữa ngát căng đôi lồng ngực Tình yêu nào không xây bằng hương?

Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời, Nên giật mình trước mùi thơm hoa sữa! Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở, Đến vô tri như cũng tỏa hương trời. Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi, Hoa hoá vàng và tàn đi rất vội. Không biết yêu thương mình đấy cũng là tội lỗi, Yêu thương kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình.

Tác giả: Nguyễn Phan Hách

Nói thêm về hoa sữa em ơi Hoa thắp sáng trong mắt người lúng liếng Đã bao lần nhìn về Hà nội Lại nhớ hàng cây hoa sữa Đứng nghiêng nghiêng xoã tóc gội đầu

Có một lần…lần ấy cũng đã xa Tôi vẫn nhớ và chắc em vẫn nhớ Ngày ấy cũng vào mùa hoa nở Trên chiếc thuyền con mình cùng ngắm Hồ Tây Trong hoàng hôn man mác đỏ Gió heo may se cả dáng em gầy Lần đầu tiên tôi dám nắm bàn tay Lần đầu tiên em để mình run rẩy Và con đường Thanh Niên chiều ấy Hương sữa về thơm ngát môi em

Nói thêm về hoa sữa nữa đi em Ngày tôi về những cánh hoa mỏng bay như chuồn chuồn bay thấp Mắt em dấu những cơn dông mọng nước Cặp môi xinh tắc nghẽn tiếng ru hời Và bàn tay chợt tuột khỏi vành nôi Mình nhìn nhau một lời không dám hỏi

Tôi đã đi qua mười mùa hoa đào, hoa xoan, hoa bưởi Tôi đã đi qua trăm loài hoa có tên và không tên Chỉ có hoa sữa là hoa của tôi và em Giờ hoa đã rụng đầy vai áo Lúc thơm thảo hoa đậu cùng thơm thảo Lúc phù du hoa dứt áo phù du Trên vai tôi là một nửa mùa thu…

Tác giả: Nguyễn Phan Hách

Thơ: Cầm Đỗ

Thơ: Doãn Minh

Chùm Thơ Hay Viết Về Những Loài Hoa Dại Không Tên &Amp; Không Tuổi / 2023

Ánh mắt ai đã từng thâu gọn cả bầu trời bao la, trong ấy có nắng; có mưa; có gió; có những vầng mây; có cỏ cây, có tất cả những thứ khiến ta phải ngả lòng và đắm chìm vào những dòng sông nơi đó. Duy một điều, cả một khoảng trời bao la đó lại thiếu đi một loài hoa, khoảng trời ấy, đôi mắt ấy đã từng mơ về một loài hoa mang tên dã quỳ, loài hoa dại không hương, không tay ai nâng niu… ( Ta cõng bầu trời trên đôi vai…)

Những bông hoa dại không người hái Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi Không có người mong và kẻ đợi Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, Ai biết lòng anh có đổi thay?

3, Tình Yêu Hoa Dại

Nếu một lần được nói tiếng yêu anh Cho em mượn tình yêu hoa cúc dại Từng cánh trắng xếp mong manh run rẩy Ngại ngần len qua rẻo đá sạn khô

4, Hoa Dại

Anh đem hoa dại của tình thương Rải kín hoàng hôn lẫn con đường Để khi mặt trời rơi qua núi Em đỡ lạnh lòng giữa gió sương

5, Hoa Muống Biển

Có một loài hoa dại cuối trời Ngày ngày chờ ngọn sóng ngoài khơi Chẳng ngại gió mưa hay bão tố Hoa sống hoài mơ một bóng hình Có một loài hoa trên lối về Một màu tím biếc nhuộm chiều quê Tháng ngày hoa vẫn luôn trông đợi Đón bước người thương… biết có về?!

Có một loài hoa tím thuỷ chung Hoàng hôn gửi nỗi nhớ muôn trùng Lặng thầm qua tháng năm sương gió Muống biển tím biếc nỗi chờ mong(Chân Tình)

Sao tĩnh mịch sao mà yên lặng quá Chiều chói chang con nắng hạ đưa về Gió đi đâu không thấy đùa cánh lá Cả không gian buồn bã đến tái tê Bên vệ đường chơ vơ chòm hoa dại Nở lẻ loi tim tím sắc u buồn Chiều lang thang một mình ta đếm bước Dưới hạ chiều nơi xứ lạ tha hương Hạ nơi đây không ve sầu phượng đỏ Chỉ khô khan con nắng cháy da người Vài chú sóc trên cành nhìn ngơ ngác Hàng thông buồn đứng lặng đón chiều rơi Nghe nhớ quá bên kia khung trời hạ Nhớ phượng buồn nhớ cả tiếng ve ru Nhớ vườn sau khoan nhặt tiếng chim cu Nghe len nhẹ một nỗi buồn êm ái Mùa hạ ơi ! khi nào ta quay lại Sẽ nhặt từng mảnh vụn tuổi đời thơ Đem vá víu một tâm hồn tan vỡ Ép vào lòng ru giấc ngủ say mơ(Phượng Tím)

Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm… Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm, Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng. Đất thêu nắng, bóng tre, rồi bóng phượng Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu: Lên bề cao hay đi xuống bề sâu? Không biết nữa – Có chút gì làm ngợp Trong không khí… hương với màu hoà hợp…

Một buổi trưa không biết ở nơi nào, Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao, Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự. Buổi trưa này xưa kia ta đã đi, Phải cùng chăng? Lòng nhớ rõ làm chi! Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng, Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng, Trí vô tư cho da thở hương tình, Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình. Như sắp nói, nhưng mà không – khóm trúc Vừa động lá, ta nhận vào một lúc Cả không gian hồn hậu rất thơm tho; Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ… Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng… Tri bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều: “Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu”. Chân đang bước bỗng e dè dừng lại – Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại….

8, Cúc Dại

Trái đời lắc giữa nhịp chuông Biết đâu địa ngục thiên đường mà rơi

Gáo nước cặn chứa mặt trời Ai đem tạt cả tiếng cười vào ai

Ta về một sớm đầu đông Thầm nghe cúc thắp lửa nồng trong mưa.(Hoàng Phụng Cầm)

9, Hoa Lòng

Trách lòng sao vội nhớ thương . Trách trời sao để hoa nương lối này !(Dung Nguyên)

10, Hoa Dại

12, Hương Hoa Dại

13, Nào Đâu Chim Khách

Một ngày đường từ miền đất trung du Tôi chỉ gặp bụi bay và nắng gắt Sang thu rồi gió vẫn nồng da mặt Tiếng ve nào còn sót trong lùm cây Nghe nhói lòng nỗi nhớ cuối tình yêu Chợt thấy lạc giữa bốn bề vắng ngắt Lên cao… lên cao nắng như dần nhạt Bỗng vui mừng bắt gặp một nhành hoa Khắp Hoàng Liên trên một ngàn thước núi Hoa nép mong manh trước tầm gió thổi Hoa diếp vàng cô độc giữa thâm u Và bên đường hoa nghệ dại ngẩn ngơ Hoa sim tím một nỗi buồn hoang dã Hoa lay ơn góc vườn xưa còn nhớ Mà thấy người cành lá khẽ lung lay Hoa mọc dưới chân người, hoa mọc đến chân mây (Có nhiều thứ hoa còn chưa biết rõ…)

Anh đừng hỏi tên hoa làm chi nữa Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi! Không phải hoa được ở cùng người Được chăm sóc những mảnh vườn sạch cỏ Được khoe đến muôn màu sắc lạ Và được đời chiêm ngưỡng mùi hương Không phải hoa được cắm trên bàn Trong ngày hội của những niềm vui mới Những hoa này lại nở cho triền núi Lại nở cho vẻ đẹp của rừng chung Nên ít ai để ý sắc từng bông Chỉ thấy núi muôn màu rực rỡ Đôi khi giẫm lên hoa mà chẳng nhớ…

Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi.(Xuân Quỳnh)

15, Chùm Hoa Dại Bất Chợt Gặp Bên Đường

Buổi trưa hạ nào bất chợt một chùm hoa Gặp ta nở ven đường cầu thực Né bánh xe lấn vòng nhật nguyệt Chùm hoa lách mình lung linh. Lung linh

Chùm hoa dại khờ nhuộm nắng hạ vàng ong Đánh động nơi ta một nỗi buồn huyễn hoặc Nỗi buồn cõi đi về. Ai nhặt? Ta đánh rớt nơi đâu? Và rớt tự bao giờ?

Cám ơn đời còn lại chùm hoa Sót vọng trong ta bao điều hẫng hụt Buổi theo em lết mòn đôi dép đứt Chân nhón chưa qua nổi một bờ rào Để đêm về chép miệng thèm một giấc mơ Sáng thức dậy vàng thêm chiếc lá

Cám ơn đời. Cám ơn chùm hoa trưa hạ Nhắc nhở ta thuở thống khổ lao cùng Vò bài thơ mài rách tuổi thanh xuân Nuốt cầm hơi em trong niềm u uất Cám ơn em. Cám ơn chùm hoa đã mọc Nâng đất cao hơn níu một khoảng trời

Trưa lạc bầy. Lòng ta chơi vơi(Quan Dương)

Xem Thêm: Thơ Tình Buồn hoặc Thơ Về Các Loài Hoa và Chùm Thơ Hay

Cập nhật thông tin chi tiết về Thơ Về Hoa Cải, Chùm Thơ Ngắn Viết Về Mùa Hoa Cải Nở Bên Sông / 2023 trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!