Ca Dao Tục Ngữ Về Yêu Thương Con Người / 2023 / Top 15 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Dtdecopark.edu.vn

Những Câu Ca Dao Tục Ngữ Nói Về Tình Yêu Thương Con Người / 2023

Nét đặc trưng của người Việt Nam là sống tập thể, gia đình yêu thương nhau, hàng xóm đùm bọc, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Đó là lòng thương người, người với người cùng sống trong một đất nước, cùng tồn tại trên một quả địa cầu thì phải biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau khi gặp khó khăn, đó mới là con người. Những câu ca dao, tục ngữ nói về yêu thương con người thay cho những lời khuyên, lời dạy của cha ông ta để lại cho con cháu. Chúng ta hãy cùng xem qua nhé.

Những câu tục ngữ nói về yêu thương con người

1. Lá lành đùm lá rách. (Giúp đỡ nhau trong cuộc sống, thấy người khó khăn thì ra tay giúp đỡ, đùm bọc lẫn nhau)

2. Chị ngã, em nâng. (Câu tục ngữ nói về yêu thương con người, thấy người khác gặp hoạn nạn thì nâng đỡ, cứu giúp)

3. Thương người như thể thương thân. (Sống phải có lòng thương người, giúp đỡ người khác, nhiệt tình như yêu thương bản thân của mình)

4. Nhường cơm, sẻ áo. (Câu tục ngữ nói về sự nhường nhịn, hỗ trợ nhau trong cuộc sống, từ miếng ăn đến cái mặc. Giúp đỡ những người cơ hàn, khó khăn)

5. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. (Sự giúp đỡ đúng lúc sẽ có giá trị và ý nghĩa hơn. Giúp đúng người, đỡ đúng chỗ)

6. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. (Câu tục ngữ thể hiện lòng yêu thương và sự đoàn kết, một cá thể gặp khó khăn cả tập thể sẽ cùng nhau giúp đỡ)

7. Máu chảy ruột mềm. (Thương yêu đùm bọc nhau, chia sẻ nhau lúc khốn khó)

8. Chia ngọt sẻ bùi. (Cùng nhau chia sẻ những buồn vui, những miếng ăn, những điều tốt đẹp trong cuộc sống bất luận có ít hay nhiều)

9. Kính già, già để tuổi cho. (Kính trọng, thương yêu người già sẽ mang lại phước đức cho mình, phước càng nhiều, sống càng thọ)

10. Yêu nhau chín bỏ làm mười. (Thương yêu lẫn nhau dù có chuyện gì xảy ra cũng khoan dung bỏ qua, không để ý những chuyện nhỏ nhặt)

11. Cứu một mạng người hơn xây 7 tháp phù đồ. (Xem trọng mạng người hơn tất cả những thứ khác, một mạng người còn quý hơn xây 7 tầng tháp. Đừng làm ngơ trước sinh mạng của người khác, dùng hết sức cứu chữa khi có thể)

Những câu ca dao nói về yêu thương con người

1. Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng.

2. Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.

3. Có anh có chị mới hay

Không anh không chị như cây một mình.

4. Chị em một ruột cắt ra

Chị không em có cũng là như không.

5. Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

Nhớ ai dãi nắng dầm sương

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

6. Người dưng có ngãi thì đãi người dưng

Anh em không ngãi thì đừng anh em.

7. Tuy rằng xứ bắc, xứ đông

Khắp trong bờ cõi cũng dòng anh em.

8. Anh em nào phải người xa

Cùng chung bác mẹ một nhà cùng thân

Yêu nhau như thể tay chân

Anh em hoà thuận hai thân vui vầy.

9. Anh em cốt nhục đồng bào

Kẻ sau người trước phải hào cho vui

Lọ là ăn thịt ăn xôi

Quý hồ ở nết tới lui bằng lòng.

10. Vợ chồng là ruột là rà

Anh em có cửa có nhà anh em

Sao cho trong ấm ngoài êm

Như thuyền có bến như chim có bầy.

11. Đôi ta cùng bạn chăn trâu

Cùng mặc áo vá nhuộm nâu một hàng

Bao giờ cho gạo bén sàng

Cho trăng bén gió cho nàng bén anh.

12. Dẫu xây chín bật phù đồ

Chẳng bằng làm phúc cứu cho một người.

13. Một cây làm chẳng nên non

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

14. Thấy ai đói rách thì thương

Rét thường cho mặc đói thường cho ăn.

15. Gương không có thủy gương mờ

Thuyền không có lái lửng lơ giữa dòng

Mong sao nghĩa thủy tình chung

Cho thuyền cập bến gương trong ngàn đời.

16. Đó nghèo thì đây cũng nghèo

Hai ta như bọt với bèo dưỡng nhau.

Những câu ca dao, tục ngữ nói về yêu thương con người trên đây là những bài học đáng quý mà ông bà ta muốn răn dạy con cháu. Hãy sống là một người tốt, đầy tình thương, luôn giúp đỡ người khác trong cuộc sống. Qua những câu ca dao, tục ngữ này, hy vọng mọi người sẽ thay đổi suy nghĩ theo hướng tích cực và luôn biết yêu thương người khác như người xưa đã dạy.

Ca Dao Tục Ngữ Về Con Cò / 2023

Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao Ông ơi ông vớt tôi nao Tối có lòng nào ông hãy xáo măng Có xáo thì xáo nước trong Đừng xáo nước đục đau lòng cò con!

Cái cò đi đón cơn mưa Tối tăm mù mịt ai đưa, cò về? Cò về đến gốc cây đề, Giương cung anh bắn cò về làm chỉ Cò về thăm bác thăm dì, Thăm cô xứ Bắc thăm dì xứ Đông.

Con cò lấp lé bụi tre Sao cò lại muốn lăm le vợ người Vào đây ta hát đôi lời Để cho cò hiểu sự đời , ở ăn Sự đời cò lấy làm răn Để cho cò khỏi băn khoăn sự đời.

Cái cò bay lả bay la Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng.

Cái cò bay bổng bay lơ Lại đây anh gởi xôi ngô cho nàng. Đem về nàng nấu nàng rang, Nàng ăn có dẻo thì nàng lấy anh.

Cái cò cái vạc cái nông Sao mày giẫm lúa nhà ông hỡi cò, Không, không! Tôi đứng trên bờ Mẹ con nhà vạc đổ ngờ cho tôi Chẳng tin ông đứng ông coi Mẹ con nhà nó còn ngồi đấy kia!

Cái cò cái vạc cái nông Ba con cùng béo, vặt lông con nào Vặt lông con vạc cho tao Mắm muối bỏ vào, xào rán rồi thuôn!

Cái cò cái vạc cái nông Cùng ăn một đồng nói chuyện giăng ca Muối kia đổ ruột con gà Mẹ mình chẳng xót bằng ta xót mình.

Cái cò chết tối hôm qua Có hai hạt gạo với ba đồng tiền Một đồng mua trống mua kèn Một đồng mua mỡ đốt đèn thờ vong Một đồng mua mớ rau răm Đem về thái nhỏ thờ vong con cò.

Cái cò lặn lội bờ ao Phất phơ đôi dải yếm đào gió bay Em về giục mẹ cùng thầy, Cắm sào đợi nước biết ngày nào trong? Cổ yếm em thõng thòng thòng, Tay em đeo vòng như bắp chuối non. Em khoe em đẹp em giòn, Anh trông nhan sắc em còn kém xuân.

Cái cò lặn lội bờ ao Hỡi cô yếm đào lấy chú tôi chăng? Chú tôi hay tửu hay tăm, Hay ngồi một xó, hay ăn thịt gà Ai ra ruộng chú ở nhà Nói thì dở giọng ba hao chích chòe!

Cái cò lặn lội bờ ao Hỡi cô yếm đào lấy chú tôi chăng? Chú tôi hay tửu hay tăm, Hay nước chè đặc hay nằm ngủ trưa Ngày thì ước những ngày mưa! Đêm thì ước những đêm thừa trống canh.

Cái cò lặn lội bờ sông, Muốn lấy vợ đẹp, nhưng không có tiền!

Cái cò lặn lội bờ sông Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non Chàng đi xa vợ xa con Chàng đi đến tận nước non Cao Bằng Chân đi nhưng dạ dùng dằng Nửa nhớ Cao Bằng, nửa nhớ vợ con! Nàng về nuôi cái cùng con Để anh đi trẩy nước non cùng người

Cái cò lặn lội bờ sông Cổ dài mỏ cứng cánh cong lưng gù Bã xa sông rộng sóng to Vì lo cái bụng đi mò cái ăn.

Cái cò là cái cò con Mẹ đi xúc tép, để con ở nhà Mẹ đi lặn lội đồng xa Mẹ sà chân xuống, phải mà con lươn Ông kia có cái thuyền buồm Chở vào rừng rậm xem lươn bắt cò Ông kia chống gậy lò dò Con lươn thụt xuống, con cò bay lên.

Cái cò là cái cò kỳ Ăn cơm nhà dì, uống nước nhà cô Đêm nằm thì ngáy o o Chưa đi đến chợ đã lo ăn quà Hàng bánh hàng bún bầy ra Củ từ khoai sọ, đến bà cháo kê Ăn rồi cắp đít ra về Thấy hàng chả chó, lại lê chân vào Chả này bà bán ra sao Ba đồng một gắp, thì nào tôi mua! Nói dối rằng mua cho chồng Về đến quãng đồng, ngả nón ra ăn Ăn rồi đau quặn đau quăn Chạy về cho kịp, nằm lăn cả ngày Đem tiền đi bói ông thầy Bói ra quẻ này: những chả cùng nem Ông thầy nói dối đã quen Nào ai ăn chả ăn nem bao giờ!

Cái cò là cái cò quăm Mày hay đánh vợ mày nằm với ai? Có đánh thì đánh sớm mai, Chớ đánh chập tối chẳng ai cho nằm!

Cái cò là cái cò vàng Mẹ đi bán hàng, nhà lại vắng cha Vắng cha thì ở với bà Không ở với chú, chú là đàn ông.

Cái cò là cái cò vàng Mẹ đi đắp đàng con ở với ai Con ở với bà, bà không có vú Không ở với chú, chú là đàn ông. Thôi con chết quách cho xong!

Con cò là con cò vàng Muốn đi hát đúm sợ làng cười chê Ai cười lời kẻ thôn quê Mà cò ngần ngại đứng lề đường quan Hay cò vui câu xẩm xoan Thì cò bay đến hân hoan cùng người.

Cái cò mà mổ cái tôm Cái tôm quắp lại mà ôm cái cò.

Cái cò mà mổ cái trai, Cái trai quắp lại mà nhai cái cò.

Cái cò trắng bạch như vôi Cô kia có lấy chú tôi thì về. Chú tôi chẳng mắng chẳng chê, Thím tôi thì mổ lấy mề nấu canh!

Con cò trắng bệch như vôi Đừng nông nổi nữa, đừng lời nguyệt hoa Ví dù muốn đẹp đôi ta Đừng như cánh bướm quanh hoa đầu mùa Đừng vê thuốc, đừng bỏ bùa Đừng như chú tiểu ở chùa Thiều Quang Đừng thắm nhạt, đừng đa đoan Nên duyên thì phượng với loan một lời Giăng kia vằng vặc giữa giời Giăng ai soi tỏ lòng người nầy cho.

Con cò trắng tợ như vôi Tình tôi với bậu xứng đôi quá chừng!

Con cò trắng toát như bông Muốn nghe hát đúm mà không chịu vào Nghĩ gì, cò đậu cành cao Nghiêng nghiêng, nghé nghé nửa chào nửa e Xuống đây cho ta nhắn nhe Đừng đứng trên ấy gãy tre của làng.

Cái trai mày há miệng ra, Cái cò nó mổ muốn tha thịt mày. Cái cò mày mổ cái trai, Cái trai quặp lại muốn nhai thịt cò.

Con cò mà mổ con trai U ơi, U lấy vợ hai cho thầy.

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Tướng Cách Con Người Qua Ca Dao, Tục Ngữ / 2023

– Ăn uống khoan thai là người thanh cao

– Ăn uống nhồm nhoàm là người thô tục

Không người danh tướng cũng con học hành

– Bàn tay ngang lại lắm lông

Là người nhục dục ắt không phải vừa

– Bụng bí rợ ăn như bào làm như khỉ

– Bước chân thình thịch, cúi đầu

Bôn ba đây đó, dãi dầu nắng mưa

– Tóc mai sợi ngắn sợi dài

Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn

– Cái sọ trọc như không có tóc

Kém công danh lao lực về sau

– Chim sa, cá nhảy chớ nuôi

Những người lông bụng chớ chơi bạn cùng

– Chưa nói mà đã thẹn thò

Phải chịu thiệt thòi trong việc làm ăn

– Con lợn mắt trắng thì nuôi

Những người mắt trắng chớ chơi bạn cùng

– Cua thâm càng nàng thâm môi

– Dái tai như hột châu thòng

Có thành, có quách, dày, hồng sắc tươi

Thật người phú quý thảnh thơi

Phong lưu tao nhã trên đời chẳng sai

– Dữ như tê giác, ác như đàn bà một mắt

– Đàn bà thắt đáy lưng ong

Vừa khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con.

– Đàn bà béo trục béo tròn

Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày

– Đàn bà chân thẳng ống đồng

Khó con mà lại sát chồng, nguy nan

– Đàn bà chưa nói đã cười

Lương duyên vất vả, cuộc đời truân chuyên

– Đàn bà lanh lảnh tiếng đồng

Một là sát chồng, hai là hại con

– Đàn bà tốt tóc thì sang

Đàn ông tốt tóc chỉ mang nặng đầu

Đít teo bụng ỏng, cho không chẳng thèm

– Đàn ông gân trán nổi cao

Tính tình nóng nảy, dạt dào ái ân

– Đàn ông ít tóc: an nhàn

Đàn bà ít tóc: dở dang duyên tình

– Đàn ông không râu bất nghì

Đàn bà không vú lấy gì nuôi con

Văn chương cũng dở, công hầu đừng mong

– Đàn ông miệng rộng thì sang

Đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà

– Đàn ông trán dựng có tài

Đàn bà trán dựng lâu đài soi gương

– Giọng nói răm rắp tiếng dư

Trai thì can đảm, gái ư gan lỳ

– Gò má mà chẳng cân phân

Cuộc đời cam chịu lắm phần lao đao

– Hai môi không giữ kín răng

Là người yểu tướng, nói năng hỗn hào

– Hàm rộng, miệng cọp: anh hùng

Hàm rắn, miệng chuột: bất trung vô nghì

– Kẻ nào trống giữa bàn chân

Hổng không đụng đất thì đừng chơi xa

– Khao khao giọng thổ tiếng đồng

Quăn quăn tóc trán là dòng khôn ngoan.

– Lỗ mũi mà hỉnh ngửa lên

Bạc tiền chồng chất một bên chẳng còn

– Lỗ mũi mỏng, đầu cong, nhọn hoắt

Ắt lòng tham, hiểm độc gian phi

Nếu không tu thiện, hậu thì khó toan

– Lưng dài vai mập ba gang,

Ăn nhai nửa miệng: Khô khan trây lười

– Má hồng, trán bóng có duyên

Lương tâm dẫu tốt, đừng hòng tuổi cao

– Mặt dài tai nhỏ: vui chơi

Tai to mặt ngắn: chịu lời đắng cay

– Mắt dài, mày ngắn: bất bình

Mày dài mắt ngắn: đệ huynh vẹn toàn

– Mắt tròn dưới mí láng sưng

Là tên tửu bác, không ngừng chơi đêm

– Mi nhỏ như sợi chỉ mành

Tình trong chưa thắm, ngoại tình đã giao

– Miệng mà môi dưới trề ra

Trai thì chung thủy, gái là đào hoa

– Miệng rộng, môi mỏng, liếc ngang

Con gái như thế chẳng màng làm chi

– Môi dày, miệng rộng cân phân

Nhơn trung sâu rộng, tính nhân khoan hòa

– Môi dày ăn vụng đã xong

Môi mỏng hay hớt, môi cong hay hờn

– Môi mỏng hóng hớt, môi trớt nói thừa

– Môi mỏng nói điều sai ngoa

Mai sau sinh nở con ra hoang đàng

– Móng tay mỏng, nhọn: cơ cầu

Tâm tư hiểm độc, hay xâu của người

– Ngồi khòm đầu gối quá tai

Là người cực khổ chẳng sai chút nào

– Ngón tay bàn móng, kẽ thưa

Dù làm cho cố cũng chưa có giàu

– Ngón tay thon thả búp măng

Tính tình khoan nhã, thơ văn đủ mùi

– Người đen mà ốm lại cao

Tóc quăn, môi lớn, lao đao tháng ngày

– Người khôn con mắt đen sì

Người dại con mắt nửa chì nửa than

– Người khôn con mắt dịu hiền

Người dại con mắt láo liên nhìn trời!

– Người mồ hôi nhờn lại khét

Đời phần nhiều lao lực về sau

– Nhân trung sâu tựa như đào

Thung dung trần thế, ai nào dám đương

– Những người chép miệng thở dài

Chỉ là sầu khổ bằng ai bao giờ

– Những ai có mũi dọc dừa

Đẹp người nhưng lại lẳng lơ cũng nhiều

– Những người râu mép ngoảnh ra

Mép dày môi mỏng, ấy là tinh khôn

– Những người tai mỏng mà mềm

Là phường xấc láo, lại thêm gian tà

– Những người tai ngửa ra sau

Tướng hèn mà lại cứng đầu, chậm nghe

– Những người thành thật môi dày

Lại thêm ít nói lòng đầy nghĩa nhân

– Những người mặt nạc đóm dầy

Mo nang trôi sấp, biết ngày nào khôn.

– Những người ti hí mắt lươn

Trai thì trộm cướp, gái buôn chồng người

– Những người, lẩm bẩm một mình

Giàu sang chẳng được, lại sinh kém tài

– Những người mắt trắng, môi thâm,

Trai thì xảo quyệt gái thì điêu ngoa

– Những người mũi thẳng dâng cao,

Chính nhân quân tử, công hầu có khi.

– Nốt ruồi đen mọc trên vai,

Số này thở vắn, than dài năm canh.

Tiền vào chóng hết tiêu nhanh,

Trăm lo nghìn lắng phận mình gian nan.

– Trên vai có nốt ruồi hồng,

số này đại phú vô cùng vinh quan.

Phước lộc chung hưởng một nhà,

Vợ chồng con cái thuận hòa an vui.

– Ra đi chân bước nhẹ nhàng

Là người hiếu khách, rõ ràng yên vui

– Răng cao, miệng nhỏ: điêu ngoa

Răng thấp môi kín: thương cha nhớ chồng

– Răng đều, kín, tốt, cân phân

Nhỏ, dài, thẳng, chắc, trắng ngần dưới trên

Đủ ba sáu (36) cái nắm quyền tướng khanh

– Răng thưa, da trắng: gái hay

Răng thưa, mặt sẫm: đổi thay chuyện tình

– Râu rìa, lông ngực đôi bên

Chẳng phường phản bạn, cũng tên nịnh thần

– Tai dài như Phật, quả thật sống lâu

– Tai quặp về trước bủm tròn

Không cháu tể tướng cũng con anh tài

– Thông minh, học giỏi, anh tài

Ngón (tay) nhỏ mà dài tựa đọt hành non

– Tiếng nói rít qua kẽ răng

Là người nham hiểm sánh bằng hổ lang

– Tóc đen, thưa, rộng mà dài

Vuông tròn sắc mặt là trai anh hùng

– Tóc mai dài xuống mang tai

Là người khó tính ít ai vừa lòng

– Tóc thưa, dài, mướt, trắng da

Ở hàng lầu các, dung hòa phu nhân

– Thịt đùn không rõ phân 3

Nữ chuyên ãn vụng (trộm tình) dối chồng hại con

– Trai mà có cặp răng nanh

Gan dạ, chịu đựng, khôn lanh đủ điều

– Trai mà nói giọng đàn bà

Tính tình nhu nhược, còn là long đong

– Trai thâm môi gái lồi mắt

– Trán cao có cái đầu vuông

Văn chương, khoa bảng có nhường ai đâu

– Trán cao, mắt sáng phân minh

Là người học rộng, công danh tuyệt vời

– Trán cao, miệng rộng, mũi dài

Có khoa ăn nói, ít ai sánh bằng

– Trung niên tướng phát bề bề (mập )

Thần thanh mắt sáng vượng về điền viên

– Tướng đi chân bước hai hàng

Nàng thì rộng lượng, còn chàng tiểu tâm

– Vai ngang, mặt lớn, tiếng to

Nhiều chồng mà lúc về già vẫn không

– Xoáy trâu: không giàu cũng sướng

– Xoáy ngựa: là tướng điêu ngoa

– Lông mũi cuốn lại bò quanh,

Đó là Ấn tướng gian manh trong đời,

Tướng này thích lấy vợ người,

Khi mà hữu sự chạy dài có khi.

Giáo Dục Con Người Qua Ca Dao, Tục Ngữ / 2023

Ca dao, tục ngữ là sự kết tinh, lắng đọng vốn sống và những kinh nghiệm quý báu trong dân gian. Đây là loại hình văn nghệ truyền miệng từ đời này qua đời khác.

Người Việt lấy chữ hiếu làm trọng. Nhiều câu ca dao, tục ngữ khuyên răn bổn phận làm con phải cho tròn chữ hiếu. Công ơn sinh ra và nuôi dưỡng từ ngày còn ấu thơ:”Ba năm bú mớm con thơ

Kể công cha mẹ biết cơ ngần nào! Dạy rằng chín chữ cù – lao Bể sâu không ví, trời cao không bì”

Trong đời sống sinh hoạt hằng ngày, người Tày ở xã Phúc Thịnh (Chiêm Hóa, Tuyên Quang) vẫn răn dạy con cái qua câu tục ngữ của dân tộc mình

Ca dao về tình cảm gia đình là dòng sữa ngọt ngào, vỗ về an ủi tâm hồn ta. Bài ca dao như được cất lên qua tiếng ru ầu ơ, con lớn dần theo năm tháng thấu hiểu được công lao dưỡng dục to lớn của cha mẹ.

Dù chân thực, giản dị nhưng ca dao, tục ngữ Tày cho thấy người dân nơi đây có những lối suy nghĩ khá sâu sắc. Câu nói vần vè, giản dị góp phần định hướng nhân cách: “Chắc pậu chắc rà, dà tải vả lang lai” (Biết người biết ta, đừng ba hoa làm gì) hay câu tục ngữ: “Hết cần dá pác van thấy thốm, hết cần dá thấy thốm thim chan” (Làm người chớ miệng ngọt ruột đắng, làm người chớ ruột đắng lòng gian).

Cũng như các dân tộc khác, người Tày đặc biệt coi trọng lòng hiếu nghĩa của con cháu với cha mẹ, ông bà. Người Tày Nà Hang, Chiêm Hóa thường răn dạy con cháu: “Cần hâu án đáy bâu mạy trang đông, cần hâu án đáy công pỏ mẻ” (Ai đếm được lá rừng, ai kể được công ơn cha mẹ); “Liệng lục chắng chắc công pỏ mẹ” (Nuôi con mới biết công cha mẹ).

Câu tục ngữ nói về sự gắn bó tình cảm anh chị em trong gia đình được đúc kết tinh tế: “Pi noọng tọng phiăc kheo” (Anh em liền bụng rau xanh); “Tàng bấu pây rộc nhá khà, pi nojoong bấu pây mà pền lác” (Đường không đi cỏ tranh mọc, anh em không đi lại thành người lạ).

Bản chất người dân tộc Tày sống ngay thẳng và thật thà. Chính vì vậy, người Tày không thích những lời nói và cách sống giả dối, hai lòng. Giáo dục con cháu phải sống chân chính, họ dạy con cháu rằng: “Dù chính bấu lao ngày páy, cần đây bấu lao phít xá” (Đứng thẳng không sợ lệch bóng/Người tốt không sợ sai lầm) hay câu: “Dú đây kin bấu lẹo, cột quẹo kin bấu đo” (Ở ngay ăn không hết, cong queo ăn không đủ).

Ca dao, tục ngữ có những lối giáo dục chân thực, hóm hỉnh tạo nên đời sống vật chất và tinh thần phong phú. Trong đời sống hàng ngày, câu ca dao, tục ngữ vẫn được ông bà, cha mẹ truyền tụng khuyên răn con cháu. Loại hình văn hóa truyền miệng này như một nguồn nhựa sống để nuôi dưỡng tâm hồn cho thế hệ hôm nay và mai sau.