Trích Dẫn Hay Gác Sách / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Dtdecopark.edu.vn

Những Trích Dẫn Hay Từ Sách

1. “Một số nhà văn tin rằng kể cốt truyện ra trước khi viết sẽ làm nó cũ xì đi. Họ sẽ thấy nó mệt mỏi, nhàm chán trước khi kịp viết ra giấy.”

Bản năng gốc ( Richard Osborne).

2. Một lá thư không chỉ được truyền đạt bằng các con chữ. Một lá thư, giống như một cuốn sách, có thể đọc được bằng cách ngửi, sờ mó, vuốt ve. Vì thế người thông minh sẽ nói, “Vậy tiếp tục đi, đọc coi thư nói gì với bạn!” trong khi kẻ chậm hiểu sẽ nói, “Vậy tiếp đi, đọc coi hắn viết gì trong đó!”

Tên tôi là Đỏ ( Orhan Pamuk).

3. “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

Thép đã tôi thế đấy ( Nikolai Alexeevich Ostrovsky)

4. “Tôi là ai trong thế giới này?”

Người tình Sputnik ( Haruki Murakami)

5. “Châu Âu là một cái hang chuột, chưa bao giờ ở châu âu có những đế quốc vĩ đại và những cuộc cách mạng vĩ đại như ở phương đông”.

Một cuộc đời ( Napoleon Bonaparte )

6. “Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó.”

Chuyện một con mèo dạy hải âu bay (Luis Sepúlveda)

7. “Quá trẻ thì không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điệu người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời mình. … Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.”

Tôi là Bêtô (Nguyễn Nhật Ánh)

8. “Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”

Kitchen (Banana Yoshimoto)

9. “Tại đất nước này người ta không tôn trọng buổi sáng. Họ tỉnh giấc rất đột ngột bằng cách đặt chuông báo thức, nó cắt ngang giấc ngủ của họ như một nhát chém và rồi sau đó thì cứ cuống cuồng lên. Anh có thể nói cho tôi một ngày bắt đầu bằng một hành động bạo lực như thế sẽ đi đến đâu? Điều gì sẽ xảy đến với những người có đồng hồ báo thức đều đặn hàng ngày giống như một cú điện giật như thế? Hàng ngày họ sẽ quen với bạo lực và hàng ngày họ sẽ chối bỏ niềm vui.”

Điệu Valse giã từ (Milan Kundera)

10. “Sao lại không nhỉ? – Tôi trả lời. Tạm quên đi nỗi buồn mãi tiếp diễn chừng nào ta còn đang sống, quên đi rằng nó sẽ chẳng bao giờ chấm dứt…”

Máu và nước ( Banana Yoshimoto)

11. “Ngươi không phải là một thợ săn. Dân chúng làng El Idilio thường nói tới ngươi như là thợ săn, nhưng ngươi luôn nói đó không phải là sự thực, bởi vì thợ săn giết thú để chiến thắng nỗi lo sợ.”

Một ông già đọc tiểu thuyết tình yêu (Luis Sepúlveda)

12. “Xé một cuốn sách như vậy thật đáng tiếc. Bác là một con người khôn ngoan và thực tế, nhưng đối với thơ ca, bác cũng chỉ hiểu biết đại khái như cái sọt này mà thôi ! Nói như thế cũng khá vô lễ, nhất là đối với cái sọt,…- Con quỷ sứ của ông hàng tạp hóa”

( tuyển tập truyện cổ Andersen – Hans Christian Andersen )

Nguồn: Sưu tầm trên Internet

Những Câu Trích Dẫn Hay Trong Sách

1. ” Đừng quá tin vào những món lợi trước mắt, rất có thể một cái bẫy đang chờ bạn đó. Vì vậy, trước khi quyết định làm gì, hãy cẩn thận suy xét và lắng nghe kinh nghiệm từ những người đi trước.” 2. Một câu chuyện chưa có bắt đầu sao có thể gọi tên bằng hai từ kết thúc.

3. “Hạnh phúc không phải lời nói vội vã nơi đầu môi mà là những quan tâm đơn giản, chân thành và thậm chí là ngờ ngệch, ngốc ngếch.”

4. “Đừng quên nói lên tình yêu thương của mình dành cho ai đó, nhất là bố mẹ. Chỉ một câu nói thôi, bạn sẽ làm bố mẹ hạnh phúc biết bao.”

5. Nỗi buồn trong veo hạt mưa đêm thổn thức Chạm vào em chạm cả nỗi âu lo Người em yêu về đường xa mưa ướt Mang cả tim em theo suốt quãng đường về.

6. Em muốn ôm anh Bằng hai cánh tay quàng qua cổ Và từ phía sau Em hát Bên vành tai anh Bài hát khiến em đỏ mặt Rằng vừa có một vì sao rơi vào đáy tim em. 7. “Khi mọi chuyện qua đi, chúng ta nhìn lại, chợt nhận thấy bản thân mình trong giai đoạn ấy, thật dại khờ, xuẩn ngốc đến bao nhiêu.”

8. “Yêu một người trưởng thành, cũng giống như chuyện bạn bắt đầu học cách thưởng thức sự tinh tế của một tách café pha phin. Mọi thứ sẽ thật chậm rãi, từng giọt một, từng giọt một, nhưng đó là chắt chiu của sự đậm đà, cũng như là phần thưởng cho những người biết kiên nhẫn.”

9. Một chuyện tình muốn bắt đầu thì cần cả hai vun sức, nhưng để chấm dứt thì chỉ cần một – đâu lại có thói ích kỷ, vô trách nhiệm đến thế? 10. Thời nay, không có chuyện “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Đó chẳng qua là lời lấp liếm của mấy kẻ ngại khó ngại khổ, chẳng dám bảo vệ tình yêu, hoặc của người yêu đơn phương.

11. Tình yêu, cơ bản cần được xây dựng bằng niềm tin cả hai dành cho nhau.

12. Hai chiếc kim một ngắn một dài lại đuổi nhau thành một cuộc hành trình không có điểm dừng. Con người ta rồi cũng như hai cái kim đồng hồ, vội vã, chạm vào nhau rồi tách biệt, lướt qua nhau như chưa từng quen…

13. Đàn bà là giống loài nhạy cảm. Một chút vô tâm, một chút bất thường, hay quá nhiều những bình thường cũng khiến họ băn khoăn. Nhưng một khi họ cho rằng mối quan hệ có vấn đề, dứt khoát nó có vấn đề.

14. “Nếu có quyết tâm, khó khăn chẳng là gì. Hãy biến ước mơ thành động lực để phấn đấu.”

15. “Dù bạn là ai, bạn đang ở vị trí nào cũng đừng bao giờ quên tình yêu thương mà bố mẹ dành cho bạn. Đừng làm bố mẹ lo lắng vì tính trẻ con, hiếu thắng của mình.”

Những câu trích dẫn hay trong sách

16. Đôi mắt của người yêu luôn là một đôi mắt đặc biệt. Không phải vì nó đẹp, nó to hay bé, lông mi dài hay ngắn, một mí hay hai mí mà bởi nó chứa đựng ánh nhìn yêu thương. Cái nhìn dành riêng, chỉ để dành riêng.

17. “Con người ta là vậy, khi thật sự cảm nhận được sự cô đơn đè nén lên cảm xúc, bỗng dưng cần được nói chuyện cùng ai đó, hoàn toàn xa lạ.”

18. “Hãy dũng cảm đối diện với chính mình để hiểu bản thân thật sự muốn gì và đừng bao giờ ngần ngại thay đổi.”

19. “Những ngón tay đan giữa đời, có khi tưởng chặt lắm, vậy mà, lơ một chút nhìn lại, thấy lạc nhau lúc nào cũng không hay… ừ thì, đời mà, tay ai mà không cần tay ai khác ghép vô, chỉ mỗi tay mình, có lúc bơ vơ đến lạ.”

20. Cô đơn, không phải là khi ở một mình, cô đơn là khi ở cùng rất nhiều người mà mình vẫn cảm thấy như không có ai. Càng kinh khủng hơn, là khi nằm trong vòng tay của một người mà mình chẳng thể biết họ là ai.

21. Người con trai có thể giấu đi điều họ đang suy nghĩ, che đậy đi vấn đề họ đang phải đối đầu, nhưng có hai điều, tuyệt đối họ không thể giấu kín: Khi say và người con gái họ yêu nhất trong đời. 22. Chúng ta vẫn luôn chạy theo vòng tròn quẩn quanh: Tìm kiếm nhau, tìm thấy nhau, tìm hiểu nhau và rốt cuộc lại chẳng hiểu gì về nhau.

23. Đàn bà là vậy, thường muốn cưới một người đàn ông mang cho mình cảm giác an toàn, nhưng lại đem lòng yêu những gã làm mình thấy bất an. Đàn bà phức tạp.

24. Đừng tự dồn đẩy mình vào thế khó. Cuộc sống, luôn có nhiều hơn một chọn lựa. Quan trọng là con có đủ kiên nhẫn tìm kiếm hay không.

25. Quên cũng là tự tha thứ… Thay vì con cố gắng tẩy rửa trí nhớ, xoá sạch cả mảng quá khứ. Thì học cách thứ tha vẫn đơn giản hơn nhiều.

26. Người thứ ba là người:Mắc kẹt trong một chuyện tình đã thực sự chật chỗ.Mắc kẹt giữa chuyện tình riêng của người ta, chỉ vì trái tim đi xa nên là lầm đường lạc lối.Mắc kẹt giữa trọn vẹn để kết thúc bên nào cũng trở nên dang dở.Mắc kẹt đến ngạt thở giữa: vô vàn nhớ và cần cố quên.Mắc kẹt đến cùng quẫn, trái tim quỳ gối níu chân mặc lý trí đớn đau dứt khoát quay lưng cất bước.Đã mắc kẹt, có dễ để loay hoay?Chật chỗ nhưng vẫn hun hút khoảng cách.Đâu thể chạm nổi vào yêu thương? 27. Đừng hoang hoải đi lạc trong một trái tim lạ.

Đừng quên hết lối về bởi những cơn mê.

Đừng để tình uống cạn ly, say mèm.

Đừng tìm khi hạnh phúc bỏ trốn.

Đừng khóc khi buồn chưa lâu.

Đừng yêu khi nồng chưa đủ.

Đừng trói cuộc đời nhau.

Đừng gim đớn đau

Đến ngày sau

Còn lại gì?

Thật giả.

Ra cả.

Thôi.

Mà!

28. Tình yêu thật luẩn quẩn. Những trái tim đuổi theo nhau cho kịp. Đuổi mải miết mà không nhận ra tất cả đang chạy trên một vòng tròn. Nỗi đau của kẻ này là hạnh phúc của người kia. Mất mát của kẻ này là trọn vẹn của người khác. Tình yêu là thứ vừa rộng lượng vừa chật hẹp, nhỏ nhen. Đời cũng vậy.

30. Tình yêu có lúc là thứ mà ta đã dặn kĩ tim mình là chỉ nên hiểu một ít thôi, vậy mà vẫn cố tình muốn yêu, thật nhiều.

Những Trích Dẫn Sách Hay Nhất Mọi Thời Đại (Phần 1)

Những câu trích dẫn hay từ sách luôn có sức hút khó cưỡng đối với người yêu thích đọc sách, đôi khi có sức mạnh lan tỏa làm thay đổi cuộc đời người đọc. Dưới đây là những trích dẫn sách hay nhất mà Vnwriter tổng hợp từ những tựa sách nổi bật nhất:

Xem tiếp phần 2 : Những trích dẫn sách hay nhất mọi thời đại (phần 2)

Tôi là Bêtô

Con người ta có thể sống bằng nhiều cách Và cũng có thể chết bằng nhiều cách Có những người chết ngay lúc còn đang sống. Tôi không thấy có lý do gì để nghĩ đến lão dù là nghĩ đến để căm giận hay ghét bỏ. Nếu ai đó còn xứng đáng để bạn nuôi nấng sự căm ghét, người đó vẫn còn giá trị trong mắt bạn. Nói cách khác, lão đã trượt khỏi cuộc sống của tôi.

Chân Dung Dorian Gray

Mọi bức chân dung được vẽ bằng cảm xúc thực nhất sẽ trở thành chân dung của người họa sĩ chứ không phải của người mẫu. Người mẫu chỉ là một sự xuất hiện tình cờ không hơn không kém, chỉ là sự hiện diện trong một khoảnh khắc. Anh ta không phải đã được người họa sĩ thể hiện. Ngược lại, bằng nét cọ trên nền vải canvas, người nghệ sĩ đã thể hiện chính tâm hồn của mình. Lý do khiến tôi quyết định không triển lãm bức tranh này vì tôi sợ tôi đã thổ lộ quá nhiều tâm tư thầm kín đời sống nội tâm của tôi trong bức chân dung này!

Suối Nguồn

Người sáng tạo sống với lao động của mình. Anh ta không cần ai khác. Mục đích cơ bản của anh ta là chính bản thân anh. Kẻ ăn bám sống cuộc đời thứ cấp. Anh ta cần những người khác. Những người khác trở thành động lực chính của anh ta.

Bắt Trẻ Đồng Xanh

Tôi nghĩ sẽ kiếm việc đổ xăng ở trạm xăng nào đó, bơm xăng dầu vào xe mọi người. Tuy nhiên ấy là loại công việc gì thì tôi cũng cóc cần. Chỉ cần người ta không biết tôi và tôi cũng không biết ai cả. Tôi nghĩ điều tôi sẽ làm là, tôi sẽ giả làm một thằng câm và điếc. Với cách đó tôi sẽ khỏi phải nói chuyện vớ vẩn ngu ngốc với người nào. Nếu người nào muốn nói với tôi điều gì, họ phải viết lên một mảnh giấy ném cho tôi. Họ sẽ chán thấy mồ sau một thời gian làm như vậy, và suốt đời về sau tôi sẽ thoát cái nạn phải nói chuyện với mọi người. Mọi người sẽ nghĩ rằng tôi chỉ là một thằng phải gió vừa câm vừa điếc đáng thương hại, và sẽ để tôi yên. Họ sẽ để tôi đổ xăng và dầu vào trong những chiếc xe điên khùng của họ, và sẽ trả lương cho tôi các thứ, và tôi sẽ làm một cái chòi nhỏ đâu đó với tiền kiếm được và sống nốt cuộc đời của tôi ở đấy. Tôi sẽ dựng cái chòi cạnh rừng, nhưng không ở trong rừng hẳn, vì tôi muốn luôn luôn có nắng thật nhiều vào. Tôi sẽ tự nấu ăn lấy, và về sau, nếu tôi muốn, cưới vợ hay gì ấy, tôi sẽ gặp một cô gái đẹp cũng câm và điếc như tôi, và chúng tôi cưới nhau. Nàng sẽ đến sống trong chòi với tôi, và nếu muốn nói với tôi điều gì, nàng cũng phải viết nó lên một mảnh giấy như mọi người. Nếu chúng tôi có đứa con nào, chúng tôi sẽ giấu một nơi nào đó. Chúng tôi có thể mua cho chúng một lô sách rồi tự dạy chúng đọc và viết lấy.

5 Centimet Trên Giây

Cuộc đời sẽ đặt ra muôn vàn thử thách, muôn vàn điều chúng ta không hề mong muốn, và là thứ chỉ là một mắt xích nhỏ, rất nhỏ trong số đó thôi. Rốt cuộc, tình cảm dù tình cảm mạnh mẽ nồng nhiệt đến đâu đi nữa thì cũng sẽ phai mờ theo thời gian, từng chút một.

Totto-Chan Bên Cửa Sổ

– Hằng ngày, các bạn ở Tomoe có thể bắt đầu từ môn mình thích, vì vậy các bạn phải rèn luyện sao cho có thể tập trung học ngay dù xung quanh có ồn ào thế nào, chứ chỉ vì các bạn khác ồn quá, mình không học được thì ngượng lắm. Thế nên, khi bạn kia hát bài “vòng tròn và dấu chấm”, trừ một bạn hát theo còn tất cả các bạn khác vẫn chúi mũi vào quyển sách của mình.

– “Totto-chan là người Nhật, còn Masao-chan là người của một nước có tên là Triều Tiên. Nhưng cả con và Masao-chan đều là trẻ con như nhau cả, đừng có phân biệt người Nhật hay Triều Tiên gì nhé. Con hãy tỏ ra thân thiện với Masao-chan. Thật tội nghiệp cho bạn ấy khi bị người khác miệt thị chỉ vì là người Triều Tiên.”

– Còn nhớ ngày đầu tiên đến Tomoe, khi đứng ở cổng trường, Totto-chan đã hỏi mẹ “Tomoe nghĩa là gì?” Tomoe là một loại gia huy có hai màu, thông qua biểu tượng của tấm gia huy này, thầy hiệu trưởng muốn bày tỏ mong muốn các em học sinh sẽ phát triển hài hòa cả thể chất lẫn tinh thần.

– Còn lý do tại sao thầy lại để cho không mặc gì ư? Đó là vì thầy nghĩ: “Thật không tốt nếu để các bạn tự tìm hiểu sự khác nhau của cơ thể bạn nam và nữ một cách không lành mạnh,” đồng thời thầy cũng nghĩ “Thật không tự nhiên nếu cứ phải khổ sở che giấu cơ thể mình với người khác.” “Cơ thể nào cũng đẹp cả,” tjaauf hiệu trưởng muốn dạy cho các bạn học sinh điều đó.

– Khi giờ học bắt đầu, cô giáo viết bài tập của tất cả các môn học ngày hôm đó lên bảng và bảo cả lớp: “Nào, hãy bắt đầu từ bài mà các em thích.” Thế là học sinh có thể bắt đầu từ bất cứ môn nào mình thích, dù đó là tập viết hay tập tính. […] Với cách học này, càng lên lớp trên, giáo viên sẽ càng hiểu rõ các em học sinh thích gì, thích như thế nào, hiểu được cách nghĩ cũng như cá tính các em, thật đúng là cách làm lý tưởng để hiểu về học sinh của mình. Về phía học sinh, việc có thể bắt đầu giờ học với môn yêu thích thật không còn gì bằng, còn nhưng môn không thích, có thể để đến cuối buổi rồi xoay xở cũng chẳng sao. Chính vì vậy mà hình thức học trở nên đa dạng hơn, chỗ nào không hiểu, các bạn đem lên hỏi thầy cô giáo, hoặc thầy cô giáo đến chỗ mình, giạng cho mình đến khi nào hiểu mới thôi. Sau đó thầy cô sẽ cho thêm ví dụ để mình ngồi tự học. Đấy mới gọi là học. Thế nên hoàn toàn không có chuyện nghe giảng mà tâm hồn bay lơ lửng trên may đâu.

– Đúng thật là xe điện, cả một đoàn gồm sáu toa giờ không còn chạy nữa đang được xếp trong sân trường để làm lớp học. Totto-chan thấy như mình đang nằm mơ. Lớp học xe điện… Các cửa sổ trên xe điện đón ánh nắng sớm mai, sáng lấp lánh. Đôi mắt đang nhìn qua lá cây của Totto-chan cũng sáng lấp lánh hai bên gò má ửng hồng.

Chiến Binh Cầu Vồng

– Cách không xa những bức tường sừng sững ấy, một cảnh tượng trái ngược đến xót xa đập vào mắt, giống như một con gà quê ngồi bên một con công sặc sỡ. Đó chính là nơi cộng đồng Belitong- Mã Lai sinh sống, và giả thử không có tám đứa con nheo nhóc, thì có lẽ không phải lúc nào họ cũng quần quật vắt kiệt sức ra như thế. Họ đổ lỗi cho chính quyền không có đủ các hoạt động giải trí dành cho họ, vậy nên ban đêm, họ chẳng có gì làm ngoài việc cho ra đời những em bé.

– Một trong những phẩm chất phi thường của người Mã Lai là dù trong bất kỳ hoàn cảnh bi đát nào họ vẫn luôn xem mình thế vẫn còn may. Đó chính là cái lợi từ tôn giáo.

Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào

– Bước đi mà cứ nhìn về đằng sau thì chỉ có thể trông thấy những thứ đã đi qua. Phải đặt chân lên con đường bên trái thì mới biết được rằng bên phải cũng có đường

– Mùa đông năm nay không hiểu sao lạnh khác thường. Điều này chắc liên quan đến tuổi tác hay sao… Sống một mình ở tuổi này có lẽ là nguyên nhân lớn nhất của mùa đông lạnh

– Cả hai im lặng một lúc, tôi nghe được cả tiếng ro ro của máy nén khí khi thổi ô xi vào bể thủy sinh. Xung quanh phảng phất thứ mùi như mùi của khu rừng vừa tạnh mưa. “Này, Satoshi.” Karin gọi tên tôi. Tôi có cảm giác như chỗ mỏng nhất của lớp da bao bọc trái tim bị rách toác, một thứ gì đó vừa được giải phóng ra. “Gì vậy?” Giọng tôi run run. “Gặp được cậu tớ vui lắm. Tớ chỉ muốn nói như vậy thôi.”

– “chờ đợi là quyền của tớ. Cho tớ được thích cậu.”

Con Hủi

– Thế gian chẳng hề thay đổi gì cả. Lúc nào trẻ trung và tràn đầy sức sống…Chỉ con người sống trên thế gian là héo tàn, biến thành tro bụi, thay vào chỗ của họ là những người mới, trẻ trung, để rồi với thời gian cũng sẽ hoá thành bụi đất. Và cháu biết không, điều lạ lùng là chính chúng ta đây, những người già nua tuổi tác đã mệt mỏi với cuộc đời, chỉ muốn được yên nghỉ – không hề kêu ca gì về thế gian này cả. Chính những người trẻ tuổi kêu ca. Một triệu chứng xấu!… Không rõ đó là ảnh hưởng của chứng nóng ruột chung, là sự sùng một lý trí cao hơn, hay ngược lại, đó là sự teo tóp dần đi của não bộ? Thanh niên khinh thường tất cả những gì đang vây quanh chúng, chỉ hướng tới một thứ gì đó siêu phàm. Nhưng có lẽ chính là ảnh hưởng của năng lực phân tích. Có nghĩa là tiến bộ.[…]

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

– Thằng con trai thời trẻ trâu có thể làm chuyện mất hết mặt mũi trước mặt một trăm người mà vẫn nhơn nhơn đắc ý.. Chỉ cần trong số đó không có đứa con gái mà nó thầm cảm mến. Thằng con trai thời trẻ trâu có thể bị úp rổ một trăm lần, vẫn cảm thấy chơi bóng rổ cực kỳ thích thú.. Chỉ cần quanh đấy không có cô bé mà nó thầm cảm mến. Thằng con trai thời trẻ trâu có thể biến thành một kiểu anh hùng nổi loạn vì học hành dốt nát, quậy phá trong giờ, nói chuyện với bức tường.. Chỉ cần nó không ngồi trước mặt cô bé mà nó thầm cảm mến…

– Đêm đó, tôi hai mươi mốt tuổi, trong lòng cũng xoay vần đảo lộn. Tình yêu giữa tôi và cô, rốt cuộc cũng có một dấu chấm hết không viên mãn, nhưng lại rất ấm lòng. Trong đĩa mới phát hành của nhóm nhạc underground Sodagreen, có bài ” Cá bay”, lời bài hát nghe rất sướng: ” Đơm hoa không kết quả thì sao chứ? Là cá thì nhất định phải bơi ư?” Tình yêu không kết quả, chỉ cần nở hoa, màu sắc đã rực rỡ rồi. Được trông thấy màu rực rỡ đó, tuổi trẻ của tôi, không còn gì để hối tiếc.

Ngồi Khóc Trên Cây

– Ở trong xa cách Một đôi vai gầy Ở trong tan vỡ Nụ cười thơ ngây Ở trong mờ tối Em ơi sáng đầy.

– Bầy châu chấu khiêu vũ Bọ chét ơi, bọ chét à Con kiến trong hang đã ngủ Đố mày tìm cho ra…

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ!

– Người mà cái gì cũng không hiểu thì thật hạnh phúc.

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh

– Trong thời gian này, một mình tôi phải đóng cả hai vai trong cuộc đời: vừa làm công tố viên kịch liệt lên án thằng Tường và con Mận vừa làm luật sư hùng hồn bào chữa cho tụi nó. Tâm trí tôi vì thế luôn dao động, còn trái tim tôi đã rất giống một quả lắc đồng hồ, luôn nhảy qua nhảy lại giữa hai thái cực, hậu quả rốt cuộc còn tệ hại hơn một người nhảy qua nhảy lại giữa bồn nước nóng và bồn nước lạnh. Vì như bạn cũng biết đó (vì có khi bạn cũng trải qua rồi), trái tim bị cảm sốt thì không có loại thuốc nào chữa được.

– Hai bàn tay của ta giống như những người bạn thân, luôn chia sẻ với ta mọi vui buồn trong cuộc sống. Bạn cứ ngẫm mà xem, có phải khi bạn mừng rỡ hay phấn khích, hai bàn tay hăng hái vỗ vào nhau để nhân đôi niềm vui trong lòng bạn. Khi bạn khóc, hai bàn tay lại thai phiên nhau kiên trì lau khô những giọt lệ lăn tròn trên gò má bạn. Hai bàn tay lúc đó giống như những chú chim vàng anh trong cổ tích, cần mẫn tha từng hạt cườm long lanh trên mặt bạn đem gởi vào nắng, vào gió, vào mưa để một chốc sau sự tươi tỉnh lại nhộm hồng gương mặt mới đây còn tái xanh của bạn.

Trà Hoa Nữ

– Macgơrit đứng dậy: – Xin chào bá tước thân mến, ông đã vội đi? – Vâng, tôi sợ làm phiền cô. – Hôm nay, ông cũng không làm phiền tôi hơn mấy hôm trước đâu. Bao giờ gặp lại ông? – Khi nào cô cho phép. – Thế thì vĩnh biệt.

– Đàn bà thật tàn nhẫn với những kẻ họ không yêu

Bồ Câu Không Đưa Thư

– Gởi bé Phong Khê, Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức “Câu lạc bộ làm quen” hay “Tìm bạn bốn phương” mà bé biên thư đòi “kết bạn tâm tình” ! Hơn nữa, bé trẻ người non dạ, tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn, kẻo trèo cao té nặng. Nghĩ tình chị em, chị tặng bé một cây kẹo ăn cho mau lớn và nhớ đừng có dại dột trêu vào chị nữa! Good-bye bé!

Luật Im Lặng

– Có những người đáng kính dành cả đời mình chuẩn bị cho một hành vi phản bội lớn nhất.

– Đừng có tin vào lòng biết ơn về những gì đã làm cho con người trong quá khứ […] cháu phải bắt họ mang ơn vì những gì cháu sẽ làm cho họ trong tương lai..

Sương Khói Quê Nhà

– Nhớ hồi lần đầu tôi đến Mỹ, 8 giờ sáng ngồi ngoài hiên nhìn mưa bay lất phất, tự nhiên thấy nhớ nhà kinh khủng. Cũng lạ, ba mẹ tôi, tất cả anh em ruột thịt của tôi đều ở bên cạnh, thế mà tôi lại nhớ nhà. Hóa ra nhà trong tâm khảm người Việt không chỉ là gia đình ruột thịt mà còn là không gian cảnh vật gắn bó với ta từ thuở ấu thơ, thậm chí từ nhiều đời, là tiếng mưa rơi trên mái tranh trên tàu lá chuối, là tiếng cuốc trưa hè, là những hình ảnh thấm vào kí ức và tình cảm ta một cách hữu hình lẫn vô hình…

– Sau này tôi đi lập nghiệp phương Nam, mùa thị chín chỉ theo về trong những giấc mơ sầu xứ. Cho nên chiều hôm qua, rổ thị bày bất chợt bên chợ ven đường đã buộc tôi dừng chân, ‘ngoái đầu thương dĩ vãng’. Dĩ nhiên tôi đã mua hết rổ thị đó, không ngập ngừng, không trả giá. Bởi tôi không mua một món hàng. Tôi mua kỉ niệm. Từ một bà già đến từ ngoại ô và hẳn trong khu vườn của chủ nhân có một cây thị hiếm hoi ở đất Sài Gòn.

Người Quảng Đi Ăn Mì Quảng

– Đường phố dần dần mất sức hấp dẫn. Tiếng thở của nó không còn vọng lên từ các mặt đường mà phát ra đằng sau các ô cửa.

– Lãnh đạm với nơi ta ở, xét ra cũng bạc tình khác nào hờ hững với người ta yêu. Và nếu cứ tiếp tục vô tâm với người ta chung sống để đến kỳ nghỉ phép hằng năm lại khăn gói đến ở dăm ba ngày với một người xa lạ, liệu ta có thực sự yên lòng…

Có Hai Con Mèo Ngồi Bên Cửa Sổ

– Nắng lọc không khí, lọc những chiếc lá và lọc cả những ưu phiền trong tâm trí chú.

– Tiếng mưa mỗi lúc một tỉ tê, vây bọc chú, giam chú trong nỗi sầu muộn và biến tim chú thành đầm lầy. Chú ngọ ngoạy đầu, giơ tay lay nhẹ một cọng ria và âu sầu tự hỏi: “Bàn tay em vẫy ngoài xa vắng Có phải lòng anh đang có mưa?”

Hãy Chăm Sóc Mẹ

– Chị. Chị có nghĩ chúng ta sẽ lại được ở bên mẹ dù chỉ một ngày thôi không? Chị có nghĩ em sẽ lại có thời gian để hiểu mẹ nữa không, để lắng nghe những câu chuyện của mẹ, để an ủi ước mơ xưa mẹ đã chôn vùi ở đâu đó trong dòng thời gian? Không cần một ngày, chỉ cần cho em vài giờ đồng hồ thôi cũng được, em sẽ nói với mẹ rằng em yêu tất cả những gì mẹ đã làm, em yêu người mẹ đã hoàn thành được tất cả những công việc đó, em yêu cuộc sống của mẹ, một cuộc sống mà không còn ai nhớ nữa. Rằng em tôn thờ mẹ…

– Chị… Em đã muốn vục mặt vào cái hố em đào để trồng cây hồng. Em không thể sống giống như mẹ, vậy thì có lẽ nào mẹ lại muốn sống như thế? Sao em chưa một lần nghĩ được như vậy khi mẹ còn ở bên chúng ta? Là con gái của mẹ mà em còn chẳng hay biết gì như thế thì chắc mẹ phải cảm thấy cô đơn biết chừng nào khi ở trước những người khác. Thật bất công khi mẹ đã phải hy sinh tất cả cho chúng ta nhưng chẳng có một ai hiểu được mẹ cả.

Thiếu nữ đánh cờ vây

– Tôi chết đi được vì thèm khát được ôm em vào lòng! Nếu như không được, vòng tay quanh vai em, kéo đầu em ngả xuống ngực mình, tôi cũng sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc nếu được chạm vào các ngón tay em. Tôi đưa mắt nhìn em, sẵn sàng lao như thiêu thân vào lửa…

Chàng Su Mô Không Thể Béo

– Người tôi gầy, lẻo khoẻo, thẳng đuột, ấy thếmà mỗi lần đi ngang qua, lão Shomintsu lại hào hứng nói: -Ta thấy một con người to lớn trong cậu. Bực cả mình! Nhìn thẳng, trông tôi như một bộ da cá trích phơi khô trên một que diêm; nhìn nghiêng… không thể nhìn thấy tôi theo chiều nghiêng, tôi được sinh ra theo không gian hai chiều chứ không phải ba chiều; giống như một hình vẽ, trông tôi cứ phẳng tuột. -Ta thấy một con người to lớn trong cậu.” Làm sao việc lặp đi lặp lại một câu thần chú đơn giản lại có thể biến một chàng trai u ám và cay nghiệt, dị ứng với hết thảy mọi thứ trên đời – kể cả bản thân mình, thành một chàng su mô lạc quan và đầy sinh lực đến vậy nhỉ?

Kafka Bên Bờ Biển

– “Không thể nhìn quá xa về phía trước. Nếu nhìn quá xa, anh sẽ bỏ ãng cái trước mắt và sẽ vấp. Phải nhìn xa hơn một chút, kẻo sẽ đâm sầm vào một cái gì. Phải theo đúng trình tự đồng thời để mắt tới những gì ở phía trước.”

Người Tình Sputnik

– Như vậy là cả hai chúng tôi cùng nhìn mảnh trăng này, cùng ở trong thế giới này. Chúng tôi nối với thực tại bằng cùng một sợi chỉ. Bây giờ tôi chỉ việc lặng lẽ kéo sợi chỉ đó về phía mình.

– Có lẽ ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi. Hay ít ra là có một nơi yên tĩnh, ở đó mọi vật có thể biến mất khi hòa lẫn vào nhau thành một hình thú đơn lẻ, chồng chéo. Và khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi nhắm mắt cố nhớ lại xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua.

– Vậy đó chính là cách sống của chúng ta. Bất kể sự mất mát tàn khốc và sâu sắc đến thế nào, bất kể những thứ bị cướp khỏi chúng ta – những thứ bị giật khỏi tay chúng ta – quan trọng đến thế nào, ngay cả khi chúng ta đã hoàn toàn thay đổi tới mức chỉ còn là một lớp da của chính mình trước đây, chúng ta vẫn tiếp tục sống cuộc sống của mình theo cách này, trong im lặng. Chúng ta kéo lại gần hết mức khoảng thời gian được dành cho chúng ta, rồi rời xa nó khi nó lùi lại phía sau. Cứ lặp đi lặp lại hàng ngày tới mức điêu luyện cái động tác liên tục đó. Để lại đằng sau một cảm giác trống rỗng vô biên.

– Cô độc là cảm giác như khi đứng ở cửa một con sông lớn vào một chiều mưa, nhìn dòng nước trôi ra biển

– Mỗi người chúng ta được số phận ban cho một điều đặc biệt trong đời. Giống như một ngọn lửa nhỏ. Những người may mắn, thận trọng thì biết cách giữ gìn nó, khơi nó thành đống lửa to và lấy nó làm bó đuốc soi đường cho mình. Nhưng một khi để ngọn lửa tắt thì sẽ không bao giờ có lại được nữa .

– Và khi ấy tôi hiểu ra, hiểu rằng chúng tôi là những người bạn đồng hành tuyệt vời, nhưng rốt cuộc chỉ là hai khối kim loại đơn độc bay theo quỹ đạo riêng của mình. Trông xa chúng như những ngôi sao băng đẹp đẽ, nhưng thực tế chúng chẳng là gì ngoài những nhà tù, nơi mỗi người chúng tôi bị nhốt đơn độc, đi đến nơi vô định. Khi quỹ đạo hai vệ tinh của chúng tôi ngẫy nhiên ngang qua nhau thì chúng tôi có thể ở cùng nhau. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc hết sức ngắn ngủi mà thôi. Sang khoảnh khắc sau chúng tôi lại rơi vào sự đơn độc tuyệt đối. Cho đến khi chúng tôi cháy bùng lên và trở thành hư vô

Hãy Tìm Tôi Giữa Cánh Đồng

– Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.

…Để bây giờ, rất nhiều khi thấy chán chường những con đường chen chúc người xe và khói bụi, mệt mỏi với cuộc sống vội vã đua tranh, tôi lại thèm quá những ngày huy hoàng cũ, khi tôi còn là một cô bé chăn bò. Bởi thế, nếu một ngày nào đó không tìm thấy tôi trong chốn đô thị bon chen, bạn hãy đến tìm tôi giữa một cánh đồng…

Hạnh Phúc Tại Tâm

– Có một người đã hỏi: “OSHO, tại sao TÌNH YÊU HÒA HỢP lại buồn tẻ đến thế?”. Lý do rất đơn giản, OSHO trả lời: Vì đó là sự hòa hợp. Nó đánh mất mọi sự quyến rũ của cái tôi. Có vẻ như vậy đó. Khi đạt tới sự hòa hợp tuyệt đối trong tình yêu, bạn sẽ quên đi cái tôi của mình, khi đó một chút mâu thuẫn, một chút tranh chấp, một chút bạo lực, một chút căm ghét… cũng không còn nữa. Như vậy, tình yêu – theo cách gọi của bạn – không phải là một tình cảm sâu sắc, nó chỉ là thứ tình cảm hời hợt bề ngoài. Nhưng sự căm ghét của bạn thì rất sâu sắc, nó sâu thăm thẳm như bản ngã của bạn vậy.

Chiến Thắng Con Quỷ Trong Bạn

– Hỏi: Liệu mỗi cá nhân có nhịp điệu suy nghĩ riêng của mình không? Đáp: Có chứ. Đó chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa các cá nhân. Người nghĩ về sức mạnh, thành công, giàu sang sẽ tạo nên một nhịp điệu thu hút những thứ đáng mơ ước đó. Còn người chỉ nghĩ về đau khổ, thất bại, sai lầm, hủy hoại và nghèo đói sẽ thu hút những ảnh hưởng không mong muốn đó. Điều này giải thích tại sao thành công và thất bại đều là kết quả của thói quen. Thói quen tạo nên nhịp điệu suy nghĩ của một người và nhịp điệu đó thu hút những mục tiêu trong những suy nghĩ vượt trội của người đó. Hỏi: Nhịp điệu thôi miên là thứ giống như một thỏi nam châm thu hút những thứ giống nó. Có đúng như vậy không? Đáp: Đúng vậy. Đó là lý do tại sao những người nghèo xơ nghèo xác thường thay tự tập hợp với nhau thành một cộng đồng. Điều đó giải thích cho câu thành ngữ “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Nó cũng giải thích tại sao những người bắt đầu thành công trong bất cứ công việc nào sẽ nhận thấy thành công ấy ngày được nhân rộng trong khi mình không cần bỏ ra quá nhiều nỗ lực. Tất cả những người thành công đều sử dụng nhịp điệu thôi miên, hoặc có ý thức hoặc hoàn toàn vô thức, bằng cách kỳ vọng và đòi hỏi thành công. Đòi hỏi đó trở thành thói quen, nhịp điệu thôi miên tiếp quản thói quen ấy và quy luật hấp dẫn đồng điệu nó trở thành vật tương đương trong thực tế.

Cuốn Theo Chiều Gió

– Tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó.

Rừng Nauy

– Cậu không thấy là sẽ rất tuyệt nếu vứt bỏ hết mọi thứ và mọi người để đến một nơi mà mình không biết một ma nào cả ư? Nhiều lúc mình chỉ thích làm như thế. Thực sự là nhiều lúc mình đã muốn, rất muốn làm như thế. Đấy, giả dụ như tự nhiên cậu tốc tớ đến một nơi thật xa, thật xa, và tớ sẽ sản xuất cho cậu một lũ con khỏe như trâu, và từ ấy chúng mình sẽ mãi sống hạnh phúc, cứ việc lăn lộn dưới sàn nhà.

Xem tiếp phần 2 : Những trích dẫn sách hay nhất mọi thời đại (phần 2)

John Vu – Vnwriter

Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Về Tâm Lý

Tâm lý học là một lĩnh vực nghiên cứu nội tâm của con người, nó giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống của con người. Những trích dẫn trong sách tâm lý sẽ cho chúng ta góc nhìn đa dạng về thế giới nội tâm của con người!

1. Đọc vị bất kỳ ai

Mỗi khi bạn thăm dò sự quan tâm của một người cho một điều gì đó, hãy xem xét hành động của người đó, chứ không nhất thiết phải bận tâm những gì họ nói.

Nếu bạn hiểu những màu sắc cơ bản của trí tuệ, tất cả những gì bạn cần là xác định xem lượng sử dụng của mỗi “màu” để miêu tả “bức tranh” về những suy nghĩ của con người trong một hoàn cảnh nhất định.

Khi càng gắn bó với cuộc sống, các trải nghiệm của bạn càng có ý nghĩa và tuyệt vời hơn. Ngược lại, khi bạn càng chìm đắm vào các thú vui thoáng qua hay theo đuổi những mộng tưởng được thêu dệt bởi những ham muốn ích kỷ nhất thời, cuộc sống sẽ càng ít ý nghĩa đi.

Trong mỗi người chúng ta có ba nhân tố cùng tồn tại, bình thường tách biệt nhau, đôi khi chồng chéo, trái ngược nhau, đó là tâm hồn (lương tâm), bản ngã (cái tôi) và cơ thể. Tâm hồn tìm cách làm điều đúng đắn, bản ngã thì muốn trở nên đúng, còn cơ thể chỉ muốn thoát khỏi tất cả những lý luận lằng nhằng này.

Con người là sinh vật luôn tìm kiếm cảm giác hài lòng. Trên thực tế, cảm giác hài lòng gắn chặt với ý nghĩa mà nó mang lại cho chúng ta. Chính vì vậy, khi ta làm điều đúng đắn – và tìm được ý nghĩa của hành động đó mà không màng tới những niềm vui nhất thời – thì chúng ta đã có được cảm giác hài lòng. Khi không làm được điều đó, chúng ta dễ dàng chìm vào cảm giác buồn chán, lo lắng và bất an về mối liên hệ lỏng lẻo đó.

2. Vượt qua bản ngã

Để công việc gắn liền với thực tiễn thì nó phải xuất phát từ thực tiễn. Nếu không muốn chỉ phất lên nhất thời, bạn phải tập trung chuẩn bị tư tưởng trong dài hạn.

Bạn sẽ không thể học nếu bạn nghĩ rằng mình đã biết rồi. Bạn sẽ không tìm thấy câu trả lời nếu bạn quá tự phụ và tự đắc khi đặt câu hỏi. Bạn không thể tiến bộ nếu bạn quả quyết mình là người giỏi nhất.

Với sự hung hăng, nóng nảy, cứng đầu, ích kỷ, chỉ biết bản thân, khoác lác và bốc đồng, những đối thủ cạnh tranh của chúng ta không nhận ra rằng họ đang hủy hoại những nỗ lực (không đề cập tới sự tỉnh táo) của chính mình như thế nào.

Đại đa số chúng ta đều không phải là “người ích kỷ”, nhưng bản ngã luôn có mặt trong gốc rễ của hầu hết mọi khó khăn và chướng ngại tiềm ẩn, từ lý do tại sao chúng ta không thể thắng đến lý do tại sao chúng ta luôn thắng và thắng bằng mọi giá. Từ lý do chúng ta không có thứ mình muốn cho tới lý do tại sao việc sở hữu nó chẳng khiến chúng ta vui hơn.

Nghệ thuật tiếp nhận phản hồi là một kỹ năng tiên quyết trong cuộc sống, đặc biệt là với những phản hồi gay gắt và quan trọng. Chúng ta không những phải tiếp nhận mà còn phải tích cực khẩn khoản cầu xin những phản hồi khó chịu đó – gắng sức tìm ra điểm tiêu cực một cách cẩn thận khi bạn bè, gia đình và bộ não nói với chúng ta rằng mình đang làm rất tốt. Tuy nhiên, bản ngã lại cố tránh những phản hồi đó bằng mọi giá.

Có thể bạn còn trẻ và tràn đầy hoài bão. Có thể bạn còn trẻ và đang đấu tranh. Có thể bạn vừa kiếm được vài triệu đô đầu tiên, ký kết thành công hợp đồng đầu tiên, gia nhập một tập đoàn hàng đầu nào đó, hoặc có thể bạn đã kiếm đủ tiền để sống dư dả đến cuối đời. Có thể bạn thấy choáng ngợp trước cảm giác trống trải khi đứng trên đỉnh vinh quang. Có thể bạn phải gánh vác nhiệm vụ giúp đỡ những người khác qua cơn khủng hoảng. Có thể bạn vừa bị đuổi việc. Có thể bạn vừa rơi tuột xuống đáy. Dù bạn đang ở đâu và làm gì thì kẻ thù tồi tệ nhất vẫn đang tồn tại trong bạn: cái tôi của bạn.

3. Tôi không thích ồn ào

Biết ơn không chỉ đơn thuần là một trạng thái cảm xúc – nó thực ra là một thói quen. Và như bất kỳ thói quen nào, nó cũng cần được luyện tập. Khi thường xuyên tập cho trí não đắm mình trong sự biết ơn, chúng ta sẽ được đắm mình trong an bình.

Hãy nhớ, sự bình an trong tâm hồn chính là trạng thái tự do, không còn bị xiềng xích bởi ngoại cảnh. Kháng cự bất cứ điều gì đang diễn ra ở thời điểm hiện tại đều sẽ chỉ mang tới khổ đau. Chấp nhận, hay để hiện tại tiếp tục chảy trôi, sẽ mang về bình yên.

Nhận thức vạn sự dưới góc nhìn toàn cảnh có thể là liều thuốc bổ dưỡng trấn an tâm hồn. Và dù ta nhìn nhận vũ trụ qua lăng kính tâm linh hay khoa học (hay thậm chí là cả hai), thì biết rằng bản thân là một phần có ý nghĩa trong hệ thống lớn hơn là một sự thật vô cùng dễ chịu.

Con người là những sinh vật sống bầy đàn, có bản năng gắn bó với đồng loại trên đường đời. Chúng ta không được sinh ra để sống cô độc, tách biệt hay trốn tránh những người bạn đồng hành. Mối liên hệ giữa người với người cho ta cảm giác an toàn và chắc chắn. Và nhờ có khả năng hình dung, bất cứ khi nào chúng ta cũng có thể hàn gắn lại những sợi dây liên kết và tìm về giữa vòng tay của những người ta biết và thương yêu, nối dài từ quá khứ tới hiện tại.

Cảm thông với chính mình là nghệ thuật hành xử tử tế, yêu thương, dịu dàng và chấp nhận bản thân. Đây là tiền thân thiết yếu của hạnh phúc và kỹ năng tối quan trọng để có một cuộc sống an bình. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều vô cùng khó tính với chính mình, cả ở trong suy nghĩ (tự phê bình và phán xét) cũng như trong hành động (tự hủy hoại hay gây thương tích cho cơ thể). Chúng ta cảm thấy rất khó đối xử tử tế với bản thân. Thực ra trong xã hội ngày nay, ta thường nhầm lẫn cảm thông với chính mình là ích kỷ và yếu đuối. Không chỉ thế, chúng ta còn coi trọng cách sống khắc kỷ và hy sinh hơn tự nuôi dưỡng bản thân.

4.Dám bị ghét

Thế giới không phải là nơi ai đó thay đổi cho tôi mà chỉ có thể thay đổi do “tôi”.

Chẳng có lý do gì khiến mình không được sống cuộc đời theo ý thích của mình.

Điều duy nhất cậu có thể làm cho cuộc đời mình là lựa chọn con đường tốt nhất mà mình tin tưởng, chỉ vậy thôi. Người ta đánh giá thế nào về lựa chọn đó lại là việc của họ, cậu chẳng làm gì được.

Nếu thực sự tự tin thì không cần phô trương. Chính vì lòng tự ti quá lớn nên mới phô trương, cố ý khoe mình tài giỏi, sợ rằng nếu không như thế, sẽ không được những người xung quanh công nhận “cái bản thân như thế này”.

Nhưng càng lớn, thế giới lại càng hiện rõ bản chất, nó nhắc đi nhắc lại với chúng ta cái thực tế “Mày chẳng qua chỉ có thế mà thôi”, nó biến mọi khả năng được mong đợi trong cuộc đời trở thành bất khả thi. Những ngày tháng hạnh phúc, lãng mạn kết thúc, nhường chỗ cho thời kỳ chủ nghĩa hiện thực tàn khốc.

5. Dám hạnh phúc

Chỉ dâng hiến thời gian cho công việc, chúng ta sẽ không có hạnh phúc.

Khi cậu quyết tâm yêu ai đó, cậu mới đạt được sự tự lập thật sự. Bởi vì chúng ta trở thành người lớn nhờ yêu thương người khác.

Chúng ta cần giữ cho tâm hồn phong phú và trao cho người khác những tích lũy đó. Không phải đợi người khác tôn trọng mà bản thân phải tôn trọng, tin tưởng trước,… Không được trở thành người có tâm hồn nghèo nàn.

Sự ra đời của xã hội, cũng là sự ra đời của “phiền muộn”. Trong xã hội, chúng ta bị đẩy vào nhiều phiền muộn như xung đột, cạnh tranh, ghen tị, cô độc, rồi cả phức cảm tự ti. Tiếng chuông bất hòa vang lên giữa “tôi” và người khác. Không thể trở lại những ngày bình yên, được bao bọc trong nước ối ấm áp nữa. Chỉ còn cách sống trong xã hội con người phiền nhiễu.

Con người có lẽ là sinh vật duy nhất trưởng thành về mặt thể chất chậm hơn trưởng thành về mặt tâm hồn. Những sinh vật khác, tốc độ trưởng thành của thể chất và tâm hồn là ngang nhau, chỉ riêng con người tâm hồn phát triển trước, còn cơ thể lại phát triển sau. Về một nghĩa nào đó, đây giống như sống trong cảnh bị trói chân trói tay. Bởi vì tâm hồn tự do nhưng cơ thể thì lại không.