Trích Dẫn Hay Trong Truyện Bên Nhau Trọn Đời / Top 9 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 2/2023 # Top View | Dtdecopark.edu.vn

60+ Stt, Quotes &Amp; Trích Dẫn Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời

Thông Tin Cá Nhân Về Tác Giả:

Tên: Cố Mạn Biệt danh: Rùa, Rùa Mạn

Quốc tịch: TQ

Ngày tháng năm sinh: 21/10/1981

Nghề nghiệp: Nhà văn, biên tập viên

Tác phẩm tiêu biểu: Hà Dĩ Sênh Tiêu Mặc, Vi Vi Nhất Tiếu Khuynh Thành, Sam Sam đến đây ăn nào

Giáo dục: Đại học

Chuyên ngành: Kế toán

Chòm sao: Thiên Bình

Nơi ở: Vô Tích Tân Khu, Giang Tô, Trung Quốc

Trích Dẫn & Quotes Hay Bên Nhau Trọn Đời

1. Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long.

2. Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

4. Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.

5. Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!

6. Dĩ Thâm, em rất nhớ anh… Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

7. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết…

8. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ.

9. Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối. Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

10. Đúng là con được chụp ra đấy. Năm ấy, nếu không vì mẹ con chụp trộm bố thì làm gì có con…” Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… bên nhau trọn đời.

Tổng Hợp Trích Dẫn, STT & Quotes Bên Nhau Trọn Đời

Những đoạn trích dẫn hay của Cố Mạn tại bài viết này chỉ là trong truyện Bên Nhau Trọn Đời thôi. Vì những câu trích dẫn trong này khá hay và lãng mạn nhưng ngôn từ lại chứa đựng đầy sát thương. Sau các trích dẫn hay của Bên Nhau Trọn Đời của Cố Mạn, blog sẽ tiếp tục giới thiệu đến các bạn thêm những đoạn trích dẫn hay khác trong nhiều loại truyện của Cố Mạn.

Mặc dù là một tác giả nổi tiếng ở Trung Quốc với những tác phẩm văn học được bạn đọc yêu thích: Bên nhau trọn đời, Yêu em từ cái nhìn đầu tiên… nhưng một điều kỳ lạ là, cho tới nay, chưa một ai được biết Cố Mạn “mày ngang mũi dọc” như thế nào. Và ngoài ra, Cố Mạn còn được biết đến với cái tên là “Rùa Mạn” với một hình avatar rất đáng yêu, cùng đôi dòng về sở thích của tác giả.

Trích Dẫn & STT Hay Trong Truyện Bên Nhau Trọn Đời

11. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.

12. Tôi cảm thấy mình giống loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai thăm hỏi.

13. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

14. Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu.

15. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

16. Có một kiểu nhớ nhung, đó là không ngừng nhập tên anh vào công cụ tìm kiếm.

17. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

18. Vào lúc đó tôi chợt hiểu ý nghĩa thái độ bình thản đó. Bình thản bởi vì đã quyết định. Quyết định là sẽ chờ

19. Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

20. Tình yêu là cốc nước, nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết. – {Bên nhau trọn đời – Cố Mạn}

21. Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại. Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây. Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi.

22. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện thì tất cả những người khác đều là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ. Bên nhau trọn đời – Cố Mạn.

23. Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại. Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây. Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi.

24. Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long

25. Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến bao giờ. – Bên nhau trọn đời – Cố Mạn

Trích Dẫn Hay Trong Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời

26. Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu.

27. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ người trong cuộc mới biết.

28. Sau này em sẽ hiểu ở nơi nào đó trên thế giới có cô ấy xuất hiện, thì tất cả những người khác đều trở thành tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ.

29. Anh cứ nghĩ rằng sự dịu dàng của anh có thể đem đến cho em cả thế giới này. Anh hoàn toàn có thể lấp đầy mọi chỗ trống trong trái tim em và anh có thể chuyên tâm ở bên cạnh em mỗi ngày để bù đắp cho những sai lầm trong quá khứ.

30. … Em nhớ anh. Em từng đứng trên con phố xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ, cuối cùng cũng có thể nói với anh, em rất nhớ anh.

31. Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất, là mọi kỷ niệm vẫn như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

32. Hoá ra thích một người là ngay cả khi chỉ đi trên cùng một con đường với người ấy thôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

33. Anh còn nhớ anh từng nói gì không? Nếu sau này anh nhất định là chồng em vậy tại sao em không sớm sử dụng quyền lợi của mình?

34. Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi.

35. Thì ra thích một người là ngay cả đi con đường người ấy đã đi qua cũng cảm thấy hạnh phúc.

36. Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… Bên Nhau Trọn Đời.

Tổng Hợp Trích Dẫn Bên Nhau Trọn Đời

37. Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi nửa đêm tỉnh giấc không còn thấy nụ cười của em, là sự thất thần vô cớ mỗi khi làm bất cứ việc gì, là nỗi cô đơn trống trải sau niềm vui của mỗi lần thành công…

38. Tại sao em không trở về? Anh đã sắp từ bỏ tất cả rồi, tại sao em vẫn không chịu trở về?

39. Thì ra thích một người là ngay cả đi con đường người ấy đã đi qua cũng cảm thấy hạnh phúc.

40. Tôi chưa bao giờ gây sự với e, tại sao lại gây sự với tôi, đã gây sự rồi, sao lại bỏ dở giữa chừng ?

41. Chậu hoa trên ban công mua về để đấy, không biết đã ra hoa tự lúc nào, vài cành hoa đã tàn phất phơ trước gió, chỉ còn một cánh màu đỏ trên đài hoa nhỏ xíu màu tím nhạt. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.

42. Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian. Còn với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…

43. Giờ đây, cuối cùng tôi đã biết yêu, chỉ tiếc rằng em đã xa, đã mất hút trong biển người mênh mông.

44. Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp ra ngoài, thích hợp chụp trộm, thích hợp nắm tay nhau đi đến cuối con đường…

45. Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!

46. Họ cho tôi mười năm, tôi cần Mặc Sênh cả đời.

47. Khi yêu một người tha thiết, dù có trải qua bao nỗi buồn, bao nỗi đau, bao xa cách nhưng cuối cùng vẫn nắm tay nhau để đi hết cuộc đời thì mới là hạnh phúc trọn vẹn nhất. Tôi vẫn nhớ mãi cảm xúc không diễn tả được bằng lời, chỉ biết đó là sự ấm áp ngập đầy trong trái tim khi nhìn thấy hình ảnh một cụ ông nắm chặt tay cụ bà khi qua đường. Hình ảnh ấy khiến tôi luôn tin vào một tình yêu vĩnh cửu…

Như vậy, trên là những đoạn trích dẫn hay Bên Nhau Trọn Đời của Cố Mạn mà blog muốn chia sẻ đến các bạn. Hy vọng bạn sẽ tìm được những câu STT và dòng Quotes trích dẫn hay trong Bên Nhau Trọn Đời mà bạn tâm đắt nhất.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết 60+ STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Bên Nhau Trọn Đời – Cố Mạn Tại Danh Mục Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Tiểu Thuyết của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Bài Viết Liên Quan:

90+ STT, Quotes & Câu Nói Hay Trong Đam Mỹ Tiểu Thuyết, Ngôn Tình

80+ Quotes Hay Tiếng Việt Tâm Trạng, Ngôn Tình Buồn & Nhập Tâm

STT, Quotes & Trích Dẫn Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Lâm Địch Nhi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn

50+ STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Năm Tháng Vội Vã – Cửu Dạ Hồi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Đồng Hoa

STT, Quotes & Trích Dẫn Ngôn Tình Hẹn Đẹp Như Mơ – Phỉ Ngã Tư Tồn

STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Ngôn Tình, Lãng Mạn – Cố Mạn

Những Câu Nói Hay Nhất Trong Bên Nhau Trọn Đời

Những câu nói hay trong Bên Nhau Trọn Đời

1. Thành phố này lớn như vậy. Em còn có thể gặp được anh không? Em về rồi đây, Dĩ Thâm (Ep 1)

2. Cô ấy đã không còn thuộc về cuộc sống của mình nữa rồi. (Hà Dĩ Thâm)

3. Những ngày cậu vừa biến mất đó, anh ấy tìm cậu đến độ sắp phát điên. Sau này, thậm chí, ngày nào cũng đến ký túc, đợi cậu dưới lầu. Nhưng anh ấy đã đợi được gì chứ? Đợi được mấy người đến mang đồ của cậu đi, rồi nói với anh ấy, nói với chúng mình rằng, cậu đi Mỹ rồi, có thể sẽ không trở về nữa. Triệu Mặc Sênh cậu thật độc ác. Đến giờ mình vẫn nhớ dáng vẻ lúc đó của anh ấy, cả người cứ như đã bị khoét mất, hết thảy đều là tuyệt vọng. Một người kiêu ngạo đến vậy lại có biểu hiện như thế. (Tiêu Tiêu)

4. Có lẽ tôi muốn để bức ảnh bên mình để luôn nhắc nhở bản thân về quá khứ xuẩn ngốc đó. (Hà Dĩ Thâm) (Ep 3)

5. Vậy anh cảm thấy cứ giữ mãi một vết thương lòng có ý nghĩa gì không? Rõ ràng là giữa hai người có hiểu lầm. Vậy sao lại không thể nói cho rõ ràng chứ?

6. Thì ra thích một người, ngay cả đi trên con đường người ta thường đi cũng đã thấy rất hạnh phúc rồi

7. Chỉ cần ba, bốn năm nữa thôi anh nhất định sẽ cho em một cuộc sống thật tốt.

8. “Thời đại học thật đơn thuần biết bao! Cho dù Dĩ Thâm có lạnh lùng, xa cách cỡ nào, mình vẫn có thể trưng ra bộ mặt tươi cười bám theo anh ấy. Bây giờ, mình thậm chó còn chẳng đủ dũng khí chuyện trò vài câu với anh ấy nữa. (Mặc Sênh) (Ep 6)

9. Cô gái ấy chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của Dĩ Thâm (Hướng Hằng)

10. Tình cảm mười mấy năm, nếu có thể dễ dàng buông bỏ như thế thì cũng thật đáng tiếc phải không? – Hà Dĩ Mai

11. Dĩ Thâm anh quyết định rồi sao? Anh vẫn quyết định là cô ấy sao? (Hà Dĩ Mai)

12. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện thì những người khác đều là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ. (Hà Dĩ Thâm) (E7)

13. Vậy cậu giữ thứ gì trong lòng? Bạn tốt hay là Hà Dĩ Thâm? Chúng mình đều không ở trong lòng cậu đúng không? Thế nên cậu mới nói đi là đi. Cậu biết không, nếu cậu không đi, có lẽ mình cũng không thành ra như bây giờ. Vào lúc mình đau khổ nhất, bạn tốt của mình không ở bên cạnh mình. (Tiêu Tiêu) (E7)

14. Người quen cậu, những người ủng hộ và yêu thương cậu, chỉ cần họ tin chuyện này là giả là được rồi. Chẳng cầu mọi người đều hiểu, chỉ mong không thẹn với lòng. Cậu vì những người không thích mình mà đau lòng, buồn khổ, vậy sao xứng với những người ủng hộ cậu đây? – Triệu Mặc Sênh (E7)

15. Mặc Sênh. Tôi thua rồi. Bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn thua em. Thua thảm hại – Hà Dĩ Thâm

16. Tôi không say. Mà là tôi điên (Hà Dĩ Thâm)

17. Sau này em đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch thế nữa. – Chuyện gì? – Việc đi xem mắt cùng người khác. (E9)

18.” Những chuyện tốt đẹp đã qua thì cứ để nó qua đi. Đừng tiếp tục hủy hoại nó. Bằng không sẽ phát hiện đôi bên không còn là chính mình của trước đây nữa. “(Văn Mẫn) (E10)

19. Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ, thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi. (Triệu Mặc Sênh) (E10)

20.” Triệu Mặc Sênh. Em thử nghĩ xem mấy năm qua tôi hận em đến mức nào? “- Hà Dĩ Thâm (E10)

21.” Bây giờ em có muốn quay về bên tôi không? Tôi không định lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện này, cũng không có hứng thú làm quen lại từ đầu, phát triển một tình cảm khác. Cho nên em là phù hợp nhất. “- Hà Dĩ Thâm (E10)

22.” Quay về bên nhau là vì quen nhau, vì phù hợp, vì không có thời gian.

Nhưng Dĩ Thâm à! Anh thật sự quen biết Triệu Mặc Sênh của hiện tại sao? “- Triệu Mặc Sênh (E10)

23.” Có một kiểu nhớ nhung là không ngừng nhập tên anh vào công cụ tìm kiếm. “- Triệu Mặc Sênh (E11)

24.” Tôi với một người bạn học bị lạc nhau ở đây. Tôi tìm mãi mới thấy anh ấy. Tôi nói với anh ấy “Nếu không tìm được anh, em sẽ đứng trên các giá chào hàng.” Nếu không tìm thấy anh, em sẽ đứng ở một nơi nổi bật để anh nhìn thấy. “- Triệu Mặc Sênh (E12)

25.” Cô ấy quan trọng với anh đến thế sao? Lần nào cũng khiến anh tổn thương như vậy. Vậy mà anh vẫn cố chấp như vậy. Nếu như nhất định phải là cô ấy, vậy em sẽ giúp anh. Chuyện này vốn dĩ là em nợ hai người. “(Hà Dĩ Mai)

26.” Anh ấy lúc nào cũng như thế. Lúc nào cũng sẽ có việc quan trọng hơn cả ăn uống. Đối với người như anh ấy, chỉ có thể dùng chiêu “Anh không ăn, em cũng không ăn” để đối phó. “(Mặc Sênh)

27.” Triệu Mặc Sênh, chẳng lẽ mày vẫn không dám thừa nhận sao? Trên thế giới này, không nơi nào không có Dĩ Thâm “- Triệu Mặc Sênh

28.” Anh có còn cần em nữa không? “- Triệu Mặc Sênh

29.” Cô dựa vào đâu để cho rằng Hà Dĩ Thâm tôi sẽ cần một người phụ nữ đã ly hôn?

30.” Cho tôi một lý do. Nói với tôi là cô yêu tôi. “- Hà Dĩ Thâm

31.” Bảy năm qua. Một người đàn ông khác. Hà Dĩ Thâm, thừa nhận đi. Mày đang phát điên lên vì ghen. “

32.” Dĩ Thâm! Phải chăng anh đã hối hận rồi? Cho nên mới không để em gặp người nhà anh, cũng không nói với bất ký ai việc chúng ta đã kết hôn. “- Triệu Mặc Sênh

33.” Cô ấy không hề ưu tú. Lúc học đại học thành tích cũng chỉ tàm tạm. Cả ngày chỉ biết chơi. Lúc nào cũng quên trước quên sau, khiến người khác phải đau đầu. Những cô gái đẹp hơn cô ấy cũng không ít. Cô ấy rất ồn ào. Khi đó mắt nhìn người không tốt. Thích thì thích thôi. Không còn cách nào khác. “- Hà Dĩ Thâm

34.” Cuộc sống này thật khó tin. Hai người đi một con đường vòng dài như vậy, không ngờ vẫn có thể trở về bên nhau. “- Hướng Hằng

35.” Dĩ Thâm, em rất nhớ anh. Anh biết không, khắp phố phường nước Mỹ, trước mắt toàn là người. Nhưng ngay cả một dáng người giống anh em cũng không nhìn thấy được. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em nhớ anh “- Triệu Mặc Sênh

36.” Anh ta cũng đã hôn em như vậy sao? Đã từng ở gần em thế này? Tại sao em lại trở lại? “- Hà Dĩ Thâm

37.” Khách hàng bị hấp dẫn trước thành tích của tôi. Anh muốn dùng sự khác biệt về ngoại hình để che đậy sự xuất sắc của tôi, tôi không để bụng đâu. “- Hà Dĩ Thâm

38.” Em vừa mới nhận ra, khi con người ta đã thích một người thì người khác có bỏ ra bao nhiêu cũng không là gì cả. Em như thế, anh cũng như thế. Viễn Phong. Em vẫn không thể nào thoát ra được. Ở bên anh, trước giờ em chưa từng rung động. “- Hà Dĩ Mai

39.” Mặc Sênh. Những thứ đã mất rồi thì không nên cố tìm lại. Cho dù có cố tìm lại được thì cũng không còn là thứ trước đây nữa rồi. Việc đáng hối hận nhất mà anh đã làm chính là để em về nước. “- Ưng Huy

40.” Dĩ Thâm, em tưởng em sẽ rất buồn. Nhưng nhắc lại những việc này, em lại không buồn chút nào hết. – Triệu Mặc Sênh

41. “Hôm nay tôi đã đến trễ rồi, tiện tôi cũng về sớm nhé.” – Hà Dĩ Thâm

42. “Siêu thị tái hiện cuộc sống đời thường. Hầu như ai cũng có đôi có cặp. Thấy họ, anh vừa nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ, lại vừa tức giận.” – Hà Dĩ Thâm

43. “Em nói sai rồi. Lúc đầu đã không hề đơn giản. Ít ra là anh có tâm tư của riêng mình. Mặc Sênh, hình bóng của người yêu cũ đã sớm tan biến rồi.” – Ưng Huy

44. “Anh đồng ý ly hôn. Mặc Sênh, em nói đúng. Chúng ta đã có một khởi đầu đơn giản và tốt đẹp. Đằng nào cũng đến lúc phải kết thúc, anh hy vọng nó có thể kết thúc một cách đơn giản, không gây cho em bất kì sự tổn thương nào.” – Ưng Huy

45. “Phải tổ chức hôn lễ ngay. Nếu không anh lại hối hận mất” Hơn bảy năm chờ đợi và hiểu nhầm. Bảy năm trong nỗi nhớ mong xen lần tức giận, hai người đã có thể được ở bên nhau. Hạnh phúc là được ở bên người mình yêu, không từ bỏ, luôn chủ động nắm giữ những điều trái tim mình mong muốn “- Ưng Huy

46.” Đây là lý lịch cá nhân của anh. Đây là bằng tốt nghiệp. Đây là tất cả giải thưởng anh đã được trước kia. Còn có hình chiếc cúp nữa. Đây là giấy tờ nhà. Còn cả bảng lương trong sáu năm qua của anh, và giấy chứng minh thuế thu nhập cá nhân anh phải nộp. “Chỉ cần em chịu giữ lại đứa bé, tương lai tất cả thứ này đều là của em. Anh sẽ chuyển hết cho em, không giữ lại thứ gì cả. Mỗi tháng em đưa anh sáu trăm tệ tiền xe và tiền ăn uống là được rồi.” – Lộ Viễn Phong tỏ tình với Tiêu Tiêu

47. “Cậu không phải là không có nghĩa khí. Cậu là trọng sắc khinh bạn. Từ hồi đại học cậu đã trọng sắc khinh bạn.”

48. “Nếu như không theo đuổi ước mơ đến cùng, có lẽ thứ em sẽ không nhận được là thứ mình xứng đáng có.” – Hà Dĩ Mai

49. “Tiêu Tiêu, xin em hãy cho anh một cơ hội, có lẽ hiện tại anh vẫn chưa yêu em, nhưng nếu như anh không yêu em, thì anh cũng sẽ không yêu ai khác.” – Lộ Viễn Phong

50. “Họ cho tôi mười năm, nhưng tôi cần Mặc Sênh cả đời.” – Hà Dĩ Thâm

51. “Theo đuổi ước mơ là quyền của mỗi con người, nhưng điều này chẳng chứng minh được tình yêu có phải thật lòng hay không. Nếu muốn chứng minh tình yêu bằng thời gian, vậy sẽ phải lãng phí rất nhiều thời gian đấy.” – Hà Dĩ Thâm

52.”Trời đẹp thế này, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp để bên nhau trọn đời.

Xem thêm:

Viết review truyện kiếm tiền

Những Câu Thoại ‘Đắt Giá’ Nhất Trong ‘Bên Nhau Trọn Đời’ (P.1)

Những câu thoại kinh điển trong Bên Nhau Trọn Đời như:”Sau này em sẽ hiểu ở nơi nào đó trên thế giới có cô ấy xuất hiện, thì tất cả những người khác đều trở thành tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ”. “Thế giới rộng lớn như vậy nhưng không nơi nào là không có Dĩ Thâm”…đều là những câu thoại gây sốt của Hà luật sư ( Chung Hán Lương) và Triệu Mặc Sênh ( Đường Yên) trong tác phẩm chuyển thể ngôn tình truyền hình ăn khách hiện nay.

Những câu thoại ‘đắt giá’ nhất trong ‘Bên Nhau Trọn Đời’ (P.1)

Lần đầu tiên khi trở về nước sau bảy năm xa cách, Triệu Mặc Sênh trong tâm trạng hoang mang đã tựhỏi: “Đã 7 năm rồi, liệu có ai còn nhớ đến mình? Nếu anh cũng ở đây đợi mình thì tốt biết mấy”.Đó cũng là lần đầu cô và Dĩ Thâm vô tình gặp lại dù chỉ là lướt qua nhau. Trên weibo của mình, Đường Yên đã viết về tâm trạng của Triệu Mặc Sênh: “Mặc Sênh vừa mới về nước. Cô không còn ríu rít, hoạt bát như xưa mà trong lòng chất chứa đầy tâm sự. Cô ấy luôn cẩn thận đem từng lời nói cất sâu vào trong lòng, nơi trái tim đã không còn nhìn thấy mặt trời. Tóc dài thêm rồi cột cao lên, da cũng phải trắng lên một chút”. Trở về nhà trọ, Mặc Sênh nhớ lại cuộc trò chuyện với chủ biên: “Cô đang phát triển rất thành công ở Mỹ, sao lại từ bỏ tất cả những gì mình đang có để trở về Trung Quốc bắt đầu lại chứ?”.Câu trả lời chỉ có một, đó là vì một người tên Dĩ Thâm.

Lần thứ hai, khi Mặc Sênh đang ở siêu thị, cô vô tình gặp lại Dĩ Thâm và Dĩ Mai đang cùng nhau đi mua sắm. Cô luôn mong rằng sẽ được gặp lại Dĩ Thâm, nhưng không phải là trong hoàn cảnh này. “Không định qua chào hỏi một tiếng sao?” – Dĩ Mai hỏiDĩ Thâm đáp. Cả hai đối mặt sau bảy năm trời xa cách Sự chờ đợi của Dĩ Thâm trong suốt bảy năm qua liệu sẽ có mùi vị gì?

Hà luật sư rất giỏi ăn nói, quả không sai. Đây cũng là lần đầu Dĩ Thâm chịu bày tỏ lòng mình trước mặt Mặc Sênh Triệu Mặc Sênh đã hóa thành ánh mặt trời trong lòng Dĩ Thâm mà không cần hỏi han xem anh có đồng ý hay không “Nếu ba năm sau cô nhất định sẽ là bạn gái của tôi, vậy sao tôi lại không sớm sử dụng quyền lợi của mình?” Tình cảm của Dĩ Thâm dành cho Mặc Sênh đến người ngoài còn thấu hiểu Lại vẫn là câu hỏi giống như lần trước chủ biên hỏi cô, nhưng lần này lại là Hà Dĩ Thâm. Đứng trước một Hà Dĩ Thâm với ánh mắt sắc lạnh như thế, Mặc Sênh như con thú bị thương dồn vào đường cùng. Không cách nào trốn thoát, lại càng không biết phải vùng vẫy ra sao “Anh không muốn tạm bợ” – Câu thoại được truyền miệng nhiều nhất hiện nay

Người ấy chính là ánh sáng mặt trời trong trái tim tăm tối của Hà Dĩ Thâm

Tập 9 và 10 của Bên Nhau Trọn Đời (My Sunshine) sẽ được phát sóng vào ngày hôm nay – 14/01/2015 trên đài Đông Phương và Giang Tô. Theo đoạn giới thiệu do trang iqiyi đăng tải, mối quan hệ giữa Dĩ Thâm và Mặc Sênh sẽ bước vào giai đoạn căng thẳng trong hai tập này. Dĩ Thâm ngỏ ý muốn Mặc Sênh quay lại nhưng cô lại nói rằng mình đã kết hôn cách đây ba năm tại Mỹ.

Những Câu Trích Dẫn Trong Truyện Của Tân Di Ổ

1. Anh có thích nước Mỹ không?

Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác

.

Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”

Chuyện đời làm sao có thể lưỡng toàn. Trong một đời của chúng ta, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ.

Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó,nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ : bờ trái mềm yếu,bờ phải lạnh lùng ; bờ trái cảm tính,bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ,đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta,còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng,còn bờ phải là cuộc sống.

Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc.Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu.Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu,nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi.

Định luật Murphy: ” Khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta. “

–  

Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo”.

Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta

Trịnh Vi 

 Rất nhiều người khi đã lướt qua nhau sẽ trở thành người xa lạ.

2. Hóa ra anh vẫn ở đây

– Yêu đương một thời, giờ hóa thành tro bụi 

[Tô Vận Cẩm

–  

Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phủ bằng tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài, về sau cô càng lúc càng ít nghĩ về tất cả những gì dính dáng tới anh, cuối cùng đến cả trong giấc mơ cũng không còn thấy nữa.

“Sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi…”

Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiều thế nào là hạnh phúc …

… Khi còn son trẻ, chúng mình cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, …

thì ra anh vẫn ở đây.”

Mỗi bông hoa là một thế giới,mỗi chiếc lá riêng một phiến bồ đề,Trình Tranh cố nhiên là một cậu con giời,cô tuy chỉ là một ngọn cỏ ven đường nhưng cũng tự mình là độc nhất vô nhị.

–  

Từ khía cạnh y học mà nói,mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh,hơn nữa còn khá nguy hiểm,bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào.

3. Anh sẽ đợi em trong hồi ức

Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”

Anh sợ kí ức của mình như chiếc đồng hồ cát vậy, càng ngày càng vơi đi, cuối cùng sẽ có một ngày phai nhạt. A Quyết, bảy năm rồi, anh chẳng còn nhớ nổi nụ cười của em, giọng nói của em….Hàng ngày, anh không dám hồi tưởng lại vì quá hèn yếu, sợ bản thân đau khổ, nhưng lại chẳng muốn lãng quên. Vậy nên khi em đi rồi, anh vẫn ở lại trong hồi ức.

4. Cho anh nhìn về phía em

Cuộc sống cũng giống như kính vạn hoa vậy, bạn tưởng rằng mình chỉ xoay nhẹ một tí thôi nhưng thực ra bên trong nó đã biến hóa rất nhiều, biến thành cả một thế giới khác.

 Nếu như ta không thể thay đổi được sa mạc, thì chỉ còn cách biến mình trở thành cây xương rồng mà thôi.

Phượng Hoàng Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng.

Rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo vẫn có thể xanh lại, những thứ quên rồi có thể nhớ lại, nhưng người chết rồi không thể sống lại, tuổi xuân qua rồi vĩnh viễn không thể trở lại lần nữa.”

–  

Trên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, một là mưa hoa bay.”

–  

Họ sống trong cùng một thành phố, rất nhiều lần, có thể xe của anh đã phóng vụt qua trước mặt cô, có thể hai người đã đi lướt qua nhau giữa hai giá hàng trong siêu thị, có thể giữa cùng một ngã tư đông đúc, anh và cô, kẻ rẽ hướng Nam người quành hướng Bắc, hay có thể trong một quán ăn nhỏ vô danh, chỗ anh ngồi là chỗ cô vừa đứng lên…

5. Phù thế phù thành

Thời gian sẽ khiến người ta quên đi lý do yêu một người, và cũng sẽ quên lý do thù hận. “Mãi mãi không quên” chỉ là một thứ xa xỉ, cần rất nhiều tâm huyết, dũng khí, sự kiên định, thậm chí là phải liên tục ru ngủ chính bản thân mình.

Mọi người đều nói, ngựa tốt không nhai lại cỏ, bởi vì, thứ cỏ nhai lại đó phần nhiều thấm nước bọt của con ngựa khác. Nhưng nếu phía trước chỉ có gai góc, thì liệu bạn có nhai lại thứ cỏ đó không? Nếu đi thêm mấy bước nữa có thể sẽ bị chết đói trên đường, bạn có nhai lại không? Huống chi, phần lớn mọi người đều không phải là những con ngựa tốt, tiếp tục kiếm tìm có thể chỉ toàn gặp những cây khô cằn cỗi, quay đầu lại thì chỉ cần sự thỏa hiệp và dũng khí trong một khoảnh khắc mà thôi.

Ánh sáng tưởng rằng đã là nhanh nhất, nhưng bóng tối mãi mãi chờ nó ở phía trước.

6. Ánh trăng không hiểu lòng tôi

Bi kịch nào cũng cần có một người đóng vai kẻ ác để chịu việc bị người đời ghét bỏ, nếu không những nhân vật chính đau khổ sao có được tình cảm sâu sắc khi trải qua thử thách do kẻ ác gây ra.

“Con người ta sống như bước trên đám bùn, quá nhẹ nhàng đến nỗi quay đầu lại sẽ thấy tiếc nuối vì chẳng lưu lại gì. Nhưng thứ đè trong lòng lại quá nặng, hễ bất cẩn là sẽ chìm xuống, chẳng cách nào dứt ra được.”

Có những nỗi buồn và niềm đau không biểu hiện trước mặt người khác, hoàn toàn không có nghĩa là nó không tồn tại.”

Những thứ ta vốn khổ sở kiếm tìm, khi không tìm thấy thì cũng đành chịu nhưng nhiều lúc vô tình phát hiện ra mà lại phải bất lực nhìn nó rơi tuột qua kẽ tay

–  

Mọi người đều biết hoa sen thanh cao, không nhuốm bụi trần, thanh khiết nhưng không ma mị. Nhưng mấy ai nhớ rằng rễ của nó vẫn cắm dưới đất bùn hôi tanh, nó vẫn dựa vào mặt nước lạnh lẽo để tồn tại.

7. Bình minh và hoàng hôn

– Thế đấy, vừa rồi cô bé khóc hỏi tớ, có phải là em có chỗ nào không tốt, thật tớ chẳng biết phải trả lời ra sao nữa. Có những lời nói ra thật tàn nhẫn, thực ra không yêu là không yêu thôi, anh có tốt ngàn vạn đi chăng nữa cũng chẳng ích gì.

–  

Hoặc có được hoàn toàn – hoặc vứt bỏ tất thảy……

…..Nếu thế giới của một người vĩnh viễn chỉ có bóng tối vậy thì làm sao phân biệt được bình minh và hoàng hôn…

Vĩnh viễn đừng bao giờ tùy tiện nói lời chờ đợi, chờ đợi là thứ xa xỉ vô cùng. Trong phim, chỉ cần thay đổi cảnh, trên phụ đề xuất hiện vài dòng chữ nhỏ, 20 năm sau, sau đó hồng nhan biến thành tóc bạc da mồi, hết thảy đều có kết cục, nhưng đời người thì sao, chỉ dăm ba năm thôi, nhưng mỗi giây mỗi phút đều phải chính mình trải nghiệm, một đời đằng đẵng làm sao.

–   

Thật ra thì sự tin tưởng và hạnh phúc cơ bản không cần phải thề thốt. Không xa 

không rời c

ho đến giờ chẳng qua chỉ là một lời dối trá.

8. Thực tâm giả

“Đời người kỳ thực chẳng khác chuyện xếp hàng là bao. Chọn nhầm người, hay đi nhầm đường, giống như xếp nhầm hàng mua vé ở bến tàu đông đúc, chờ rồi lại chờ, trăm nghìn đắng cay, rốt cuộc tưởng đã đến lượt mình, hóa ra người phía trước đã giành đi chiếc vé cuối cùng. Chỉ là khoảng cách một bước chân, vậy mà phải làm lại từ đầu. Khi chuyển sang một hàng khác thì đã quá muộn, rất có thể khi chuyến tàu cuối đã đi xa, trên cảng chỉ còn mình mình chơ vơ đứng đó.”

Nếu không có Phó Thất Phương Đăng có còn là Phương Đăng nữa không?