Xu Hướng 3/2024 # Trích Đoạn Cảm Động Và Những Câu Nói Hay Trong 7 Ngày Ân Ái # Top 4 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Trích Đoạn Cảm Động Và Những Câu Nói Hay Trong 7 Ngày Ân Ái được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Những câu nói hay trong 7 ngày ân ái thể hiện tình yêu và triết lý sống

7 ngày ân ái – Trò chơi nguy hiểm kể về một tình yêu gắn với một âm mưu trả thù giữa hai nhân vật chính Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm. Trong ngày tân hôn định mệnh Noãn Tâm đã bị ô uế bởi một người không phải chồng mình. Đau đớn, tủi nhục, uất hận cô phải rời xa người mình yêu thương nhất. Ác mộng vẫn đeo bán dai dẳn người con gái ấy, 3 năm sau như một định mệnh oan trái cô gặp lại con người ấy và gắn với hắn trong cuộc giao dịch 7 ngày. Và con người tàn bạo ấy chính là Hoắc Thiên Kình chỉ vì để trả thù vị hôn phu của cô mà anh đã bày ra tất cả. Và cuối cùng thù hận và tình yêu sẽ đi về đâu?

Ân Tâm là “bà hoàng ngôn tình” vì thế những tác phẩm của cô luôn được các bạn trẻ yêu mến. Tác phẩm của chị có tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn, tình yêu chân thành, sâu sắc đan xen cùng đời thường phức tạp, những toan tính, hận thù của con người tạo nên những mẫu truyện cảm động về tình yêu và cả triết lý sống sâu sắc.

Điểm mặt lại vài trích đoạn cảm động, trích dẫn ngôn tình hay và những câu nói hay trong 7 ngày ân ái của Ân Tầm nhé!

Trích dẫn ngôn tình Bảy ngày ân ái – Ân Tầm

Cuối cùng hắn dừng bước trước mặt nàng.

Gần đến nỗi nàng có thể nhìn rõ những đường nét trên khuôn mặt hắn.

Gần đến nỗi chỉ cần nàng đưa tay là có thể chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

Hắn nhìn nàng, trong mắt phản chiếu vẻ kích động của nàng. Hắn chỉ cần dùng một cánh tay là có thể bế được hai đứa nhóc, một tay kia đưa ra, nhẹ nhàng sờ lên đầu nàng, ngón tay mang theo độ ấm, dịu dàng mà chạm vào dung nhan tuyệt mỹ kia.

– “Noãn, anh về rồi!”

Giọng nói trầm thấp mang theo sự dịu dàng, đầy ắp vẻ thâm tình cùng sự áy náy. Hơi thở quen thuộc của hắn vờn quanh nàng.

Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà nhìn hắn. Câu nói của hắn làm đôi mắt ngấn nước của nàng dần dần mơ hồ, không rõ hình ảnh của Hoắc Thiên Kình nữa.

– “Thiên Kình, em, em không muốn khóc chút nào, bởi vì như thế sẽ không nhìn rõ được anh.”

– “Bây giờ em đang mang thai, đừng mong rằng anh sẽ cho em làm việc.”– “Em cũng không phải sản phụ cao tuổi.”

Úc Noãn Tâm thấy dáng vẻ khẩn trương của hắn thì lại tức cười. Hắn là đàn ông sao chứ, sao lại như gà mái mẹ thế.

– “Nghe lời nào!”

Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ra lệnh, trong giọng nói dễ nghe kèm theo vẻ nuông chiều. Úc Noãn Tâm khẽ cười.

– “Được rồi, được rồi. Nghe lời anh là được chứ gì nếu không anh lại lải nhải không yên!”

Những câu nói hay trong 7 ngày ân ái – Ân Tầm

1, Sở dĩ yêu một người là hạnh phúc bởi vì hai người họ yêu nhau. Yêu một người là đau khổ vì trong hai người họ có một người không yêu nữa, thậm chí là chưa từng yêu.

2, Con người vẫn luôn tham lam, luôn muốn mười phân vẹn mười, nhưng trên thực tế thì sao có thể chứ. Khi bạn có được thứ này thì đương nhiên cũng sẽ mất đi thứ kia. Bởi vì năng lượng bất biến, bắt đầu có được thì cũng bắt đầu mất đi, cứ đơn giản như thế. Nhưng người đời thường không hiểu thấu điền này, đều cố gắng dãy dụa.

3, Bất ngờ gặp gỡ là cảm giác bất chợt thầm ngoái đầu nhìn lại, không hẹn mà gặp. Cũng có lẽ là một loại thương cảm, cô đơn, lưu luyến, tưởng niệm. Là một thứ cảm giác tốt đẹp, nhưng cũng có khi trở thành vết thương chí mạng.

4, Ngàn lần đừng tin những lời mà quỷ như đời người sinh ra là bình đẳng. Mạng người cũng thế, trong mắt anh, những người lãng phí sinh mệnh của mình thì không đáng được để ý cùng quý trọng. Những sinh mệnh có thể làm anh coi trọng thường là những người anh không thể dứt bỏ, cũng khiến anh muốn dùng mạng sống của mình để bảo vệ, ví dụ như… em!

5, Thật ra… nơi đó đã từng là nơi hạnh phúc, nhưng cũng là nơi đau lòng… Đời người là thế, có bao nhiêu hạnh phúc thì nhất định sẽ có bấy nhiêu đau khổ. Cho nên có đôi khi tránh né cũng không phải là chuyện không tốt.

6, Tình cảm – một khi đã bỏ ra thì không thể thu hồi, lại không thể quên đi.

7, Em sẽ hận anh, muốn hận thì cứ hận đi chỉ cần ở bên cạnh anh là được

8, Cầm lấy con dao này, đâm thẳng vào là có thể lấy mạng tôi! Không cần nhiều, chỉ cần ba tấc là đủ!

9, Kim cương, trời sinh là phải kết hợp với phụ nữ cùng một chỗ

10, Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em là trong một bữa tiệc. Em rất đẹp, có sự thanh khiết của một sinh viên. Xin lỗi, là anh đã làm tổn thương em. Có điều làm cho anh thấy vui là trước khi anh đi vẫn còn có thể nhìn thấy em làm mẹ, nhìn thấy em ở bên cạnh anh. Cho dù có chết thì anh cũng sẽ không quên em là cô gái duy nhất mà anh yêu trong đời này – Tả Lăng Thần

11, Phụ nữ không đi làm tương đương với mất đi tính độc lập về kinh tế, mất đi sự độc lập về kinh tế tức là mất đi sự độc lập về tư cách. Một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm thì chỉ có thể đặt hết hy vọng vào chồng, giống như là tầm gửi. Mà loại phụ nữ này đã định là sẽ mất đi tiếng nói chung với chồng.

12, Hạnh phúc không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì hạnh phúc lại đến bên làm bạn. Mỗi ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng hạnh phúc sẽ đợi bạn ngay phía trước.

Đọc Bảy Ngày Ân Ái

1, Sở dĩ yêu một người là hạnh phúc bởi vì hai người họ yêu nhau. Yêu một người là đau khổ vì trong hai người họ có một người không yêu nữa, thậm chí là chưa từng yêu. 2, Con người vẫn luôn tham lam, luôn muốn mười phân vẹn mười, nhưng trên thực tế thì sao có thể chứ. Khi bạn có được thứ này thì đương nhiên cũng sẽ mất đi thứ kia. Bởi vì năng lượng bất biến, bắt đầu có được thì cũng bắt đầu mất đi, cứ đơn giản như thế. Nhưng người đời thường không hiểu thấu điền này, đều cố gắng dãy dụa. 3, Bất ngờ gặp gỡ là cảm giác bất chợt thầm ngoái đầu nhìn lại, không hẹn mà gặp. Cũng có lẽ là một loại thương cảm, cô đơn, lưu luyến, tưởng niệm. Là một thứ cảm giác tốt đẹp, nhưng cũng có khi trở thành vết thương chí mạng. 4, Ngàn lần đừng tin những lời mà quỷ như đời người sinh ra là bình đẳng. Mạng người cũng thế, trong mắt anh, những người lãng phí sinh mệnh của mình thì không đáng được để ý cùng quý trọng. Những sinh mệnh có thể làm anh coi trọng thường là những người anh không thể dứt bỏ, cũng khiến anh muốn dùng mạng sống của mình để bảo vệ, ví dụ như… em! 5, Thật ra… nơi đó đã từng là nơi hạnh phúc, nhưng cũng là nơi đau lòng… Đời người là thế, có bao nhiêu hạnh phúc thì nhất định sẽ có bấy nhiêu đau khổ. Cho nên có đôi khi tránh né cũng không phải là chuyện không tốt. 6, Tình cảm – một khi đã bỏ ra thì không thể thu hồi, lại không thể quên đi. 7, Em sẽ hận anh, muốn hận thì cứ hận đi chỉ cần ở bên cạnh anh là được 8, Cầm lấy con dao này, đâm thẳng vào là có thể lấy mạng tôi! Không cần nhiều, chỉ cần ba tấc là đủ! 9, Kim cương, trời sinh là phải kết hợp với phụ nữ cùng một chỗ 10, Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em là trong một bữa tiệc. Em rất đẹp, có sự thanh khiết của một sinh viên. Xin lỗi, là anh đã làm tổn thương em. Có điều làm cho anh thấy vui là trước khi anh đi vẫn còn có thể nhìn thấy em làm mẹ, nhìn thấy em ở bên cạnh anh. Cho dù có chết thì anh cũng sẽ không quên em là cô gái duy nhất mà anh yêu trong đời này – Tả Lăng Thần 11, Phụ nữ không đi làm tương đương với mất đi tính độc lập về kinh tế, mất đi sự độc lập về kinh tế tức là mất đi sự độc lập về tư cách. Một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm thì chỉ có thể đặt hết hy vọng vào chồng, giống như là tầm gửi. Mà loại phụ nữ này đã định là sẽ mất đi tiếng nói chung với chồng. 12, Hạnh phúc không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì hạnh phúc lại đến bên làm bạn. Mỗi ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng hạnh phúc sẽ đợi bạn ngay phía trước.

Review Truyện Bảy Ngày Ân Ái Của Tác Giả Ân Tầm

Trước hết, tôi cảm thấy bản thân thật sai lầm khi đọc Bảy ngày ân ái sau khi đã cày hết các hệ liệt Hào môn và những bộ kinh điển khác của Ân Tầm. Giống như bị đáp một cú thẳng thừng từ thiên đường xuống địa ngục, cảm giác chẳng dễ chịu một chút nào, cũng không thể trách Ân Tầm được vì cô viết bộ này gần như là bộ đầu tiên, lại khai thác ý tưởng quá táo bạo và nghịch lý, bút lực không đủ để khiêu chiến với mạch truyện như vậy. Một món ăn dở tệ, suy cho cùng cũng sẽ đọng lại trong kí ức rất lâu, nhưng là kí ức người ta muốn chôn vùi, muốn biến mất, tôi đối với truyện ngôn tình hay hoàn Bảy ngày ân ái chính là như vậy.

Hoắc Thiên Kình là chủ tích của tập đoàn Hoắc Thị lớn mạnh, kiêm bang chủ hắc ban, là nam thần trong lòng biết bao cô gái trẻ. Hắn có mối thù lớn lao với Tả Lăng Thần, đêm trước ngày cưới của đối thủ, hắn chiếm đoạt cưỡng bức cô dâu của người ta chỉ để chứng kiến người ta đau đớn khổ sở. Người con gái ấy là Úc Noãn Tâm, sau đêm đó bị sang chấn tâm lý nặng nề, sợ hãi, nhơ nhuốc, chạy trốn khỏi tình yêu cho dù bản thân chẳng làm gì sai trái. Ba năm sau, cô đứng lên từ nhơ nhớp, trở thành một nữ diễn viên xinh đẹp, không may lại dính vào tay sản xuất hèn hạ, vì không chịu giải quyết nhu cầu sinh lý của hắn mà cô liên lụy đến một vụ kiện tai bay vạ gió. Tai tiếng xấu xí, nợ nần chồng chất, bị dồn vào đường cùng, cô tìm tới một lối giải thoát – kim chủ nổi tiếng bao người ngưỡng mộ. Oái oăm thay, đó chính là Hoắc Thiên Kình năm nào, đương nhiên, cả hai bọn họ đều không nhận ra đối phương. Một bản hợp đồng bảy ngày được kí kết, bảy ngày ở bên nhau như người tình. Đúng lúc ấy, cô gặp lại Tả Lăng Thần, vị hôn phu mà cô vẫn hằng yêu nhớ, về phía Hoắc Thiên Kình, sau bảy ngày ân ái, hắn nhận ra bản thân chẳng thể buông bỏ cô được. Và câu chuyện đến lúc này mới thực sự bắt đầu, mối bòng bong rối ren không có cách tháo gỡ, ngày ngày càng phức tạp đau đầu, cuối cùng thì Úc Noãn Tâm về với Hoắc Thiên Kình.

Cảm giác phẫn nộ lại một lần nữa dâng trào khi tôi buộc phải nghĩ về nam chính trong truyện này. Đối với mọi người, có thể đây là soái ca trong lạnh ngoài nóng, là con người bang lãnh nhưng thực tế rất yêu thương Noãn Tâm, nhưng với tôi, không khác gì một công cụ dùng chung. Ngay từ đầu, việc hắn cưỡng bức Noãn Tâm đã cho thấy tên này quả thực vô nhân tính và biến thái, việc thương trường là chiến trường là điều hiển nhiên, chẳng hiểu sao lại tiểu nhân nhỏ mọn đến mức mưu hèn kế bẩn động đến hôn phu của Tả Lăng Thần. Không chỉ có Noãn Tâm, hắn chung chăn chung gối với bao người không đếm xuể, lại còn phân biệt được đâu là kẻ qua đường, đâu là duy trì mới quan hệ và đâu là người yêu thương thật lòng. Chẳng khác gì ý thức được mình là trai bao cao cấp! Đường đường là chủ tịch tập đoàn có tiếng tăm, lại còn hoạt động trong hắc bang, mà sao hắn ta lại có cái loại suy nghĩ dùng vốn tự có để duy trì quyền lực và khiến người khác đau khổ thế? Loại người này có bị ngược thêm vài trăm hiệp nữa cũng chưa xứng đáng có được hạnh phúc.

Về nữ chính trong 7 ngày ân ái, được xây dựng như Bách khoa sống, cái gì cũng biết, việc gì cũng có tài, học một biết mười, thiếu mỗi cái mắt chuyển màu theo tâm trạng với tóc màu cầu vồng nữa thôi là đủ bộ. Ngày bé chẳng hiểu hai vị thân phụ thân mẫu có muốn đào tạo chị đi thi “Con nhà người ta” không mà cho chị đi học đủ tất cả cầm kì thi họa, sau này máu nghệ thuật ngấm vào người chị rồi nên chị bất thình lình biết chơi đàn, múa dẻo hát hay,… Kiểu búp bê này đáng ra nên được trưng bày tron tủ kính chứ không thể đi làm nữ chính ngôn tình chịu đựng ngược lên ngược xuống được. Một điểm rất phi lý nữa của Noãn Tâm là, cảm xúc của chị giống như thời tiết vậy, ai đời bị cưỡng bức, căm thù kẻ đã đẩy mình vào con đường tăm tối, đến gần cuối lại đi yêu luôn kẻ đó. Rõ ràng mang một tấm chân tình với vị hôn phu hào hoa, phong độ, hết mực yêu thương mình, rồi đùng một cái nhận ra tình yêu chân chính phải dành cho Thiên Kình. Có lúc tôi thậm chí tự hỏi, cô gái này có biết yêu là gì không? Hay đối với cô, trong lúc cô khó khăn hoạn nạn, ai cô ở cạnh bấu víu được thì đó chính là yêu. Bỏ đi biệt tích để không ai biết được quá khứ của mình, sau đó lại đi làm diễn viên nổi tiếng, mong mjuoons bước lên bằng thực lực, đến khi không còn cách nào lại chấp nhận kí kết khế ước nhân tình. Lạ lùng ghê khi con người cứ tự biến mình thành kẻ vốn mà họ căm ghét và khinh thường.

Nhân vật phụ mờ nhạt đến nỗi chẳng đóng vai trò gì mấy trong truyện, xuất hiện chớp nhoáng, được cái hoàn thành tốt vai trò khiến hai nhân vật chính đến với nhau. Tôi thấy thương anh nam chính Tả Lăng Thần vô cùng, khi ngay trước ngày cưới lại gặp chuyện kinh thiên động địa như vậy, sau đó người yêu lại bỏ đi không một lời nhăn gửi, bao năm gặp lại, thấy chính cô ấy ở cạnh kẻ thù năm nào. Vẫn biết phận nam phụ thì chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp, nhưng rõ ràng anh này chẳng gây ra tội trạng gì, lại bị mang đi giày vò đến tâm can phế liệt, trong khi kẻ tội ác tày trời thì cuối cùng lại được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Truyện này sao tôi thấy nó cứ cổ xúy cho lối sống độc đoán, tính toán và suy đồi…

Tựu chung, bộ đọc truyen online này không có điểm nào có thể khen được. Có thể lối hành văn và phong cách của ân Tầm lúc này chưa hoàn thiện, tư duy còn nhiều khúc chưa liền mạch nên tuy lấy chất liệu hiện thực, tình huống và chi tiết lại phi thường vô lý. Quyển này tôi không giới thiệu cho bạn đọc vào lúc nào cả, nếu không muốn đọc cho trọn tất cả các sáng tác của Ân Tầm thì tốt nhất không nên thử.

Review by Minh.

Những Trích Đoạn Hay Trong Fanfic Và Đam Mỹ Dbsk

~oOo~

“Những vết thương không chảy máu, mới thật sự đau.”

[Diều – translated by ech_xanh@DBC]

Jaejoong dựa vào thành giường, nước mắt chậm rãi chảy ra khi cậu mở chiếc hộp đựng ảnh.

Tấm đầu tiên, Milan, Jaejoong mang mặt nạ Venice hoa lệ, mặt trái tấm ảnh Shim Changmin viết “Ti amo.”

Tấm thứ hai, London, Yuchun mỉm cười gian xảo cùng Jaejoong khẽ nhếch môi ngạc nhiên, mặt trái tấm ảnh Park Yuchun viết “I Love You.”

Tấm thứ ba, Paris, dưới bầu trời đầy nắng là Kim Jaejoong và Kim Junsu tựa lưng vào nhau mỉm cười rực rỡ, mặt trái tấm ảnh Junsu viết “Je t’aime.”

Tấm thứ tư, Kyoto, Jaejoong bận kimono làm mặt quỷ đáng yêu, mặt trái tấm ảnh Yunho viết “あいしてる.” (Aishiteru.)

Tấm thứ năm, Bắc Kinh, Jaejoong tay ôm bé con mỉm cười xinh đẹp dịu dàng, mặt trái tấm ảnh Yunho viết “我爱 你” (Wo ai ni.)

Tấm thứ sáu, đảo Jeju, túi đưa thư hững hờ trên vai, Jaejoong bĩu môi đứng trước hòm thư màu đỏ, mặt sau tấm ảnh Yunho viết “” (Saranghae yo.)

Tấm cuối cùng, Prague, Jaejoong mắt còn vương nước đang dịu dàng vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên ngón vô danh, mặt sau tấm ảnh Yunho viết “Miluji te.”

Một, hai, ba , bốn, năm, sáu, bảy, bảy ảnh chụp khác nhau, bảy địa điểm khác nhau, bảy ngôn ngữ khác nhau, nhưng giống nhau đều là “Tôi yêu người.”

[Tóc (Chương 3) – edited by June Nara]

“Yunho, nếu như không có tớ xuất hiện, cậu có thích người đàn ông khác không?”

[…]

“Kim Jaejoong, tớ không thích đàn ông!”

“Tớ chỉ là thích Kim Jaejoong mà thôi!!”

[Tương tư – edited by shmilychan]

“Lần này trước khi trở về, tôi đã nghĩ, qua bảy năm, em có phải đã thật sự hiểu rõ lòng mình không, có còn nhớ tôi hay không….”

Anh nâng mặt Jaejoong lên, hôn lên những giọt nước mắt.

“Tôi cũng đã tính tới tình huống xấu nhất, nếu em không nhận lời…”

Chậm rãi hôn lên môi cậu

“Tôi sẽ lại đợi thêm bảy năm…”

Nếu không có Kim JaeJoong, thế giới vẫn sẽ như cũ chuyển động.

Nhưng nếu Jung YunHo không có Kim JaeJoong, thì cả thế giới của hắn đã ngừng chuyển động.

[…]

Đối với em, anh cho tới bây giờ cũng chính là thiên vị.

[Thiên vị (Chương 30) – edited by Flower Nhật]

Sao có thể trốn tránh tình yêu của anh, sao có thể bỏ lỡ sự bá đạo của anh, Kim JaeJoong không quý trọng bản thân, nhưng có một người yêu cậu, quý trọng cậu như vậy, sao cậu có thể nhẫn tâm từ chối?

[Ngủ Đông (Chap 52) – edited by Chingta]

“Kim Jaejoong…”

Anh gọi tên cậu. “Cậu tỏ ra gợi cảm như vậy, đến lúc thắng rồi, nhất định phải hôn nhau nha.”

[Cộng hưởng cô đơn (Chương 14) – translated by Samatha]

Không nên hỏi tớ có nhớ cậu hay không. Nếu tớ không nhớ cậu, chứng tỏ suy nghĩ của tớ đã ngừng hoạt động rồi. Nếu suy nghĩ của tớ ngừng lại, thì sẽ còn đầu ngón tay của tớ nhớ cậu, còn cốt cách cơ thể của tớ nhớ cậu, và cả trái tim cùng từng mạch máu cũng nhớ cậu. Bởi máu của tớ là vì cậu mà chảy còn trái tim thì vì cậu mà đập, cơ thể là do cậu cẩn thận chăm sóc cốt cách là nhờ cậu dùng tình yêu đậm sâu tạo thành, từng sợi tóc là nhờ cậu chải còn ngón tay cũng là cậu cắt…. Tất cả chúng không có lí do gì không nhớ cậu cả.

“Cảm tạ khi được quen biết em

Đem đến cho anh những điều tốt đẹp

Cảm tạ lời thề của em

Nói rằng sẽ không bao giờ rời xa anh

Vì một người có thể từ bỏ tất cả

Mặc kệ mọi thứ mà tiếp tục bước đi

Nói lời từ biệt với nỗi đau của con tim tan vỡ

Vượt qua những năm tháng khó khăn dai dẳng

Hạnh phúc bây giờ chính là vì có một người quan tâm

Chính là mỗi ngày có em bên cạnh

Vừa biết được mùi vị ngọt ngào dưới tận đáy lòng

Vừa biết được ý nghĩa của cuộc sống

Chỉ có một trái tim dâng trọn cho em

Anh sẽ cố gắng hết sức

Bất luận là tốt hay xấu, mặc cho khó khăn gì

Anh cũng sẽ không bị lung lay

Mãi ở bên cạnh em

Cho đến khi anh không còn nữa

Xa cách em một ngày thật dài biết bao

……

……

Vừa biết được mùi vị ngọt ngào dưới tận đáy lòng

Vừa biết được ý nghĩa của cuộc sống Xin em hãy lắng nghe tiếng lòng anh

Mỗi ngày đều không ngừng lặp lại

Anh yêu em”

Tôi vui hay buồn, không phải chuyện của cậu ấy.

Cậu ấy vui hay buồn, đó là chuyện của tôi.

[Khi kém tắm gặp kém tắm (Chương 6) – translated by Oải Hương Tím]

“Nếu tớ ở phía bên kia trái đất nói yêu cậu, cậu có nghe thấy không?”

“Không thấy.”

“Thích chết hả? Jung YoonHo?”

“Không nghe thấy, thế nên, đừng rời xa tớ.”

[Những năm tháng hoàng kim – translated by Oải Hương Tím]

[…]YoonHo đặt tay lên trán JaeJoong rồi đo lên trán mình, chưa sốt. Vừa thở phào một cái thì thấy vị tiểu anh hùng rớt nước khẽ động đậy mi mắt, mơ màng tỉnh dậy, khi nhìn rõ được kẻ đang ngồi bên cạnh là ai, sắc mặt ngay lập tức lạnh như cơm nguội, “Ác mộng.”

YoonHo chẳng biết nên phản ứng thế nào, chỉ có thể gượng cười tìm cái để nói, “Đồ ngốc, sao lại chạy như thế? Có ai đuổi sau lưng cậu đòi nợ à?”

“Ác ma.” Mỗi từ là một viên đạn bắn ra, tất cả đều là sự phẫn nộ bướng bỉnh.

YoonHo thở dài, không nỡ đấu khẩu với một người thương tích đầy mình, “Bây giờ cậu cảm thấy thế nào?”

“Tởm.” Bó tay triệt để […]

[Khi kém tắm gặp kém tắm (Chương 6) – translated by Oải Hương Tím]

Ánh trăng cũng không sánh bằng khuôn mặt dịu dàng đó, ánh trăng cũng không sánh bằng chủ nhân của khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng kiêu ngạo nói – “Anh không đáng.”

Không đáng được tin tưởng, không đáng được dựa vào, không đáng được yêu thương.

JaeJoong à, anh như vậy là chờ em hỏi một câu, “Tại sao muốn thả em đi?”

Anh đã chuẩn bị đáp án từ lâu, “Bởi vì nụ cười của em trước cửa phòng khi em hoài niệm chuyện cũ gợi nhớ quá, bởi vì vào giây phút cuối cùng động tác đẩy cửa nhà kính của em rất nhẹ nhàng, bởi vì khuôn mặt nghiêng nghiêng của em lúc em khẽ nhắm đôi mắt say mê ngửi hương hoa xinh đẹp lắm, bởi vì chung quy là anh luyến tiếc, anh không thể để tình yêu của em dành cho anh bị mất trong cuộc đấu tranh bất tận…”

Nhưng em không cho anh cơ hội để biểu lộ, dùng ba chữ đó dễ dàng đẩy anh ra.

Hóa ra thả em tự do em vẫn không vui mừng, hóa ra ngay cả câu nói yêu thương em cũng không thèm nghe, hóa ra là anh không đáng, anh không xứng…

[Ngục sủng (Chương 56) – edited by Tukimi]

Changmin vốn tưởng rằng Yunho không hề quan tâm đến những scandal loại này, thế nhưng ánh mắt hắn cứ nhìn bìa tạp chí kia rồi nói:

“Tôi không thích cậu ấy ở một nơi xa hoa trụy lạc như thế, thoạt nhìn rất cô đơn!”

Thu hồi ánh mắt, Yunho hơi nhìn xuống dưới thản nhiên nói:

“Bộ dạng như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy, có phải hay không tôi vẫn chưa làm tốt?!”

[…]thế nhưng hiện tại, tôi đã 27 tuổi……tôi mới chính thức ý thức được, hóa ra, Kim JaeJoong là muối mặn trong tôi!”

[…]

Thả chiếc nơ huyết dụ xuống mặt kênh xanh rì nơi đã thủy táng em, tôi cười.

“Yunnie mua, tặng Jaejoong! Nhân kỷ niệm 12 năm 8 tháng 10 ngày quen biết.”

Cho em.

Tiếp theo là đôi hoa tai thánh giá bạc.

“Yunnie mua, tặng Jaejoong!Giáng Sinh an lành.”

Cho em.

Rồi tôi mở lồng cho Su Su và Chun Chun đi mất. Không thả xuống kênh, tôi biết, em yêu động vật.

“Yunnie mua, tặng Jaejoong! Đền Yoo Yoo và Jun Jun đấy.”

Cho em.

Thứ tư: sợi dây chuyền mặt chuông.

“Yunnie mua, tặng Jaejoong! Kỷ niệm thành công đầu tiên của anh.”

Cho em.

Sau cuối, tôi thả quyển sách có dòng chữ “Trên tất cả, tặng cho người tôi yêu nhất đời, Kim Jaejoong” khỏi thành cầu.

“Của Yunnie, tặng Jaejoong! Cầu hôn.”

Cho em.

Và rồi, tôi nhẹ nhàng leo lên những thanh chắn sắt.

Jae à. Nếu như đó không phải là món quà duy nhất của Yunnie, mọi chuyện không chừng sẽ khác, phải không em? Em cũng từng nói, trên tất cả mọi món quà, em yêu nhất là Gấu Béo. Yunnie tặng em, tặng em tất cả những gì em thích. Lẽ nào lại không thể tặng cho em thứ em yêu.

Dòng kênh dưới chân tôi xanh biếc.

Cho em. Cho em. Cho em.

Cả cuộc đời. Cho em.

[Cho em – Written by Nguyệt Tử]

“Biết em vừa rồi muốn nói gì với anh không?…”

Ánh mắt Jung Yunho lóe lên một cái: “Nói gì?”

Kim Jaejoong mắt nhìn chủ tịch ngồi bên cạnh, cắn môi dưới, lại nhìn về phía Jung Yunho, nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời:

“Em muốn nói với anh, em có người yêu rồi…” Đôi mắt sáng ngời hơi rũ xuống lại nâng lên, “Không phải anh.”

[Khi hủ nam gặp cao phú soái (Part 40) – edited by Ginny]

Nước mắt, tôi không kiềm chế nổi nó nữa rồi. Thứ không thể khống chế là nó, còn người thảm hại là tôi.

[28 ngày quân sự (Ngày thứ 22) – translated by Fangling]

Jaejoong hyung, hyung đã từng bảo, chỉ cần em viết lên bảng chữ “hyung”, hyung sẽ làm mọi điều em muốn đúng không?

Jaejoong hyung, em đã không gọi hyung kể cả khi món cá kho không còn cháy, con Joongie không còn ngốc nghếch, màu tóc mới của hyung đẹp hơn màu lông Minnie. Em đã không lần nào giữ lời cả, làm sao em có thể yêu cầu hyung không đi?

Nhưng nếu em gọi hyung là hyung như thế này, thì hyung có thể quay trở về được không? Chỉ để nói em biết tại sao hyung bỏ rơi em là được? Rồi hyung lại đi cũng được, thật đấy…

Có thể quay lại nhìn em viết được không…?

[Bụi phấn của ngày xưa – written by Kao Rei]

Cậu đã đi qua vô số con đường.

Chiêm ngưỡng vô số cảnh sắc.

Từng trải với vô số người.

Thế nhưng lại chỉ yêu có mỗi một mình Jung Yunho.

Như vậy là quá đủ.

[Trầm hương (Part 5) – edited by Vola]

Tin anh, tin tưởng trên thế giới này còn có người nguyện ý chết vì mình, cũng không muốn mình chết. Tin anh, tinh tưởng trên thế giới này thật sự có một người, dùng cả trái tim yêu lấy mình! 

[Ngủ đông (Chap 81) – edited by Kayallove]

[Trát đặc biệt giáo chủ]: Tâm trạng lo âu lại bất đắc dĩ chính là tâm trạng của táo bón, Jaejoong huyng, anh bị táo bón?

Quả nhiên, mạnh nhất vẫn là Junsu đại nhân.

[Cuộc sống cẩu huyết của Hoàng Tử và Vương Tử (Chap 3) – edited by Kate SK]

Vì sao à?

Anh nghĩ, em cũng hiểu được.

Chúng ta đã không còn là con nít nữa.

Em có cuộc sống của em, anh cũng có không gian của anh.

Không phải bởi vì yêu nhau mà hạn chế lẫn nhau.

Cũng không phải bởi vì yêu mà làm cho thế giới chung quanh chỉ có hai người chúng ta.

Anh biết em biết.

Bởi vì chúng ta đã đồng thanh nói: No.

[Return (Chương 9) – edited by Jeremy]

Trên thế giới có rất nhiều người xinh đẹp, hơn nữa đa số đều là nữ.

Nhưng người mỹ lệ lại không nhiều, chỉ tương đối mà thôi.

Xinh đẹp là ngoại hàm, mà mỹ lệ là cả nội hàm và ngoại hàm.

Mỹ là tốt đẹp, lệ là tuấn lệ.

Jaejoong chính là người mỹ lệ, bề ngoài vừa soái khí vừa xinh đẹp, vừa kiên cường lại cũng rất ôn nhu.

Anh thích vẻ đẹp của em.

Cũng rất thích tình yêu của chúng ta.

Em là người mỹ lệ nhất đời này anh từng gặp.

[Return (Chương 9) – edited by Jeremy]

(cont…)

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Chi Tiết Cảm Động Bí Ẩn Trong Đoạn Kết “Fast & Furious 7” Có Thể Bạn Chưa Biết

Khi xem MV của ca khúc See You Again do Wiz Khalifa sáng tác để tưởng nhớ Paul Walker trong Fast & Furious 7 , không biết khán giả có bỏ lỡ một chi tiết nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng hay không. Đó là chiếc xe Toyota Supra mà Brian O’Connor (Paul Walker) lái trong cuộc đua cuối với Dom ( Vin Diesel). Đây cũng chính là thương hiệu xe mà anh lái trong khi chạy đua với Dom trong siêu phẩm The Fast and the Furious năm 2001. Tuy màu sắc và một số tính năng của hai chiếc xe có khác nhau, vì nó là một phiên bản nâng cấp của MkIV, thay vì phiên bản 1995 như trong phim đầu tiên. Nhưng nhiều khán giả tiết lộ, họ vô cùng cảm động khi nhận ra chi tiết này.

Brian O’Connor sử dụng cùng một thương hiệu xe trong phần một và phần bảy của “Fast & Furious”

Đúng như dự đoán, Fast & Furious 7 đã trở thành một trong những bộ phim mở hàng thành công nhất mọi thời đại. Bộ phim mang về cho nhà sản xuất 143,6 triệu USD (3015,6 tỷ đồng) và là một trong những phim mở màn thành công nhất tháng Tư trong lịch sử điện ảnh. Những ai đã xem Fast & Furious 7 tại các rạp vào những ngày qua đều được thưởng thức đoạn kết cảm động trên nền nhạc See You Again của Wiz Khalifa để tưởng nhớ đến nam diễn viên quá cố Paul Walker. Đạo diễn James Wan và đoàn phim đã dùng những cảnh không sử dụng từ các bộ phim Fast & Furious trước kết hợp với CGI, để chia tay anh. Nhưng mới đây, James Wan đã hé lộ cái kết ban đầu rất khác của bộ phim.

Trong buổi họp báo quảng bá cho Fast & Furious 7, vị đạo diễn gốc Malaysia đã tiết lộ rằng cái kết theo kịch bản ban đầu của phim sẽ giúp hé lộ phần Fast & Furious 8. Tuy nhiên cái kết này đã bị hủy bỏ sau cái khi Paul Walker qua đời vào tháng 11/2013 trong một tai nạn thảm khốc. Lúc này, đoàn phim Fast & Furious 7 đã hoàn thành hơn một nửa bộ phim. Sau thảm cảnh, sản xuất Fast & Furious 7 đã tạm ngưng trong vài tháng. Sau đó, các nhà làm phim dành thời gian để phác thảo một cái kết thích hợp để cho Brian O’Connor rời đội đua.

Ông nói: ” Đoạn kết ban đầu của Fast & Furious 7 được dự kiến sẽ mở ra thế giới lớn hơn của series Fast & Furious. Rõ ràng đó là ý tưởng rất thông minh. Nhưng khi thảm kịch xảy ra, tất cả điều đó đã trở thành vô nghĩa. Tất cả những ý tưởng ban đầu trở nên không còn quan trọng nữa. Đối với hãng phim, họ không hề gây sức ép cho đoàn phim. Họ nhận ra điều quan trọng nhất là làm cho Fast & Furious 7 kết thúc và biến nó thành một bộ phim vinh danh Paul Walker. Vì vậy, tôi cung cấp cho họ rất nhiều ý tưởng lớn, đi cùng với kết thúc này là một cái kết xứng đáng dành cho diễn viên được yêu quý nhất trong phim“.

Không rõ trong đoạn kết ban đầu của Fast & Furious 7, nhà sản xuất có định sử dụng cảnh cuối phim để giới thiệu một ác nhân mới, tương tự như cảnh cuối trong Fast & Furious 6 hay không? Trong phần phim này, Deckhard Shaw (Jason Statham) đã xuất hiện và trở thành nhân vật phản diện chính của phần phim thứ bảy.

Có thể cái kết ban đầu của “Fast & Furious 7” sẽ giới thiệu một ác nhân mới

Là đồng nghiệp cũng như vợ màn ảnh của Paul Walker, nữ diễn viên Jordana Brewster nói trong một phỏng vấn rằng không ai trong số các diễn viên muốn trở lại với series Fast & Furious sau cái chết của anh. Cho đến nay, chắc chắn Fast & Furious 8 sẽ được thực hiện, nhưng Jordana Brewster không chắc liệu cô có trở lại với vai Mia hay không. Cô nói: ” Tôi không biết liệu tôi còn muốn tham gia thêm vào một bộ phim Fast & Furious khác hay không. Tuy nhiên, điều này luôn luôn phụ thuộc vào người hâm mộ“.

Cho dù không biết chính xác cái kết ban đầu sẽ dẫn dắt đến phần phim Fast & Furious 8 ra sao, nhưng trong một phỏng vấn gần đây, nam diễn viên Vin Diesel đã úp mở rằng phần thứ tám trong series sẽ diễn ra tại New York. Anh cũng cho biết nam diễn viên gạo cội Kurt Russell sẽ đóng lại vai Mr. Nobody của mình.

Stt Về Nắng – Những Đoạn Trích & Câu Nói Hay Dành Cho Ngày Nắng

Nắng luôn là một điều quá đỗi bình thường trong cuộc sống của chúng ta, nhưng với một người mang tâm trạng thì có lẽ nắng cũng hóa thành cảm xúc. Nắng có thể gợi nhớ về những ngày nào đó, một người nào đó. Ai cũng có những kỷ niệm của riêng mình gắn liền với nắng. Và sau những áng thơ về nắng cùng tản văn về nắng đã gửi đến các bạn trước đó, hôm nay, tôi viết bài này để tổng hợp lại những đoạn văn, những câu nói hay và những dòng status về nắng mà mình mới viết. Các bạn có thể xem tất cả trong chuyên mục “nắng” trên OCuaSo Blog, link tôi sẽ để ở cuối bài. Còn bây giờ, mời các bạn cùng xem qua 34 dòng stt về nắng đầy cảm xúc cùng những dòng trích dẫn về nắng, những câu nói hay về nắng rất tâm trạng và lãng mạn sau đây, chúc các bạn vui vẻ bên những dòng stt về nắng và những dòng quotes về nắng hay!

Stt về nắng & những câu nói hay về nắng đầy tâm trạng

1, Hạ lần nữa lại buông mình trên những con phố trầm tư, nắng cũng đã trải dài trên những ngả đường, những hàng bằng lăng tím ngắt. Ta ngồi đây lắng nghe tháng sáu ùa về, nhẹ nhàng và bất chợt… (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng)

2, Chiều nay nắng vẫn trong xanh, trên cao gió vẫn ngọt lành, hạ nơi đây chỉ thoáng qua với mớ ký ức bùng nhùng thôi còn đậm vị. Mặt khác, đôi lúc lòng còn thấy lạnh, lạnh khi nhớ tới một thời tháng sáu chưa hẳn đã vào thu, một thời mà tháng sáu vẫn còn rực cháy lên những khoảng trời nô nức gió… (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng)

3, Đã có một thời tôi từng mỏi lòng chờ đợi cái màu đỏ gắt gao này, màu của những cánh phượng thắm tươi đứng kiêu hãnh dưới cái nắng chói chang oi ả. Thèm mỗi sáng không cần dậy sớm, thèm cái cảm giác không còn lo lắng về những mùa thi, để rồi có những ngày ngồi đây bùi ngùi nhớ lại, à… hóa ra phượng kia cũng toát lên giữa trưa hè một chút u sầu man mác. Không biết nữa, có đôi lúc ta thấy như lòng ngoài tầm với, và dẫu thời gian không hề biết đợi, năm tháng có đầy, vơi? (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng)

4, Tháng sáu chợt về ngập ngừng trên mái trời, khẽ buông lơi vài ba vạt nắng xuống con đường thân quen mà sưởi ấm những hanh hao, những u mê sầu lắng. Vẫn còn đây mưa rào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. Ấy vậy mà nơi chốn thân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể. (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng)

5, Chiều nay không đổ hoàng hôn, những bóng người cũng không còn ngả nghiêng theo mấy con nắng cuối ngày vàng vọt nữa, chỉ nghe thấp thoáng đâu đây một chút hững hờ của kẻ ra đi, một chút vấn vương của người ở lại… (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng)

6, Tôi nghe ai đó đã từng nói rằng: “lúa càng trĩu thì lưng cha mẹ càng còng, hạt gạo càng trắng thì tóc cha mẹ lại càng khét mùi nắng cháy” (Huỳnh Minh Nhật – Tháng 5 về, nghe vàng lên sân nhà ai trước ngõ…)

7, Tháng 5, tháng chao nghiêng những cánh chim bay san sát ngang đầu trên đồng lúa, tháng của những con nắng dữ dội chẳng nề hà gì những nếp nhăn của mẹ, của cha, và đó cũng là tháng của những cơn mưa không cần báo trước… (Huỳnh Minh Nhật – Tháng 5 về, nghe vàng lên sân nhà ai trước ngõ…)

8, Mùa này cũng đã nghe tiếng ve ran đầy ở những khoảng trời xa lắc, đã nghe thấp thoáng hương bưởi ngập ngừng trong cái nắng chang chang, đã thấy cánh cò lượn lờ trong những chiều lặng gió. Con người ta xa xôi quê hương đất mẹ, thời gian có bôi xóa bao nhiêu, họ trở nên cứng rắn bao nhiêu đi nữa thì khi trở về với quê hương ắt hẳn phải mềm lòng. (Huỳnh Minh Nhật – Tháng 5 về, nghe vàng lên sân nhà ai trước ngõ…)

9, Đằng đông ửng đỏ nhưng chưa thấy nắng, trời tờ mơ dăm ba đợt sương bảng lảng ngang vai. Tôi thích cái không khí của sớm mùa hè trên đất cao nguyên đến lạ, trời mát mẻ; trong lành, những thanh âm; những mùi hương mát rượi. Lòng khẽ yên bình với bản giao hưởng hừng đông, tôi nghe đâu đây nỗi nhớ dâng tràn, nhẹ nhàng & lãng mạn…. (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

10, Em bảo với tôi về những con đường rực lửa, cánh phượng hồng trải gót chân đi, tia nắng chói chang thiêu đốt thêm những nỗi buồn sắp sửa chia xa… mùa hạ! Em bảo với tôi về tà áo trắng ngần ngại điều chi không nói, về ánh mắt buồn long lanh ướt, về tiếng ve chảy dài theo những ân tình trên dòng lưu bút bâng khuâng… (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

Stt nắng đẹp, stt nắng ấm & những trích dẫn đầy cảm xúc về nắng

11, Em yêu con nắng cháy trời mùa hạ và cũng thương thật nhiều những chiều mưa lất phất bay. Hạ hôm nay vẫn thơm mùi năm tháng cũ, tôi nhớ như in về một hình bóng ấp e khó thể phai mờ, bên góc quán quen vẫn thường đứng đợi, ai đó ngại ngùng tay nắm tay ai… (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

12, Em nói vì nắng mùa hạ đầy những khát khao nên đã đốt cháy những loài mây và để lộ ra bầu trời mênh mông, xanh ngắt đó. Em kể về những mùa hạ oi nồng, những lối mòn quanh co khắp nẻo, những phiến gió và mùi hương dịu ngọt. Em sợ một mai mùa hạ sẽ chìm vào dĩ vãng, khi ta cất gót ra đời, khi cánh cổng trường khép lại, thiếu mất một người, em biết phải làm sao? (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

13, Khi về với một người nao xa xôi phố lạ, em có còn yêu chăng mùa hạ? Khi cành phượng lòa xòa rũ rượi héo úa dưới tàng cây, khi những cơn giông kéo về ầm ào trên mái hiên, khiến cho những cánh hoa xinh rách tả tơi trên mặt đất, khi tiếng ve bắt đầu khô khốc với những con nắng đìu hiu không còn ngào ngạt, bên một khung trời nào khác, em có còn yêu mùa hạ hay không? (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

14, Gió trong xanh và vạt áo em hồng, hoàng hôn màu tím và đáy mắt em rực lên màu nỗi nhớ. Em thường bảo mùa hạ về trong nắng muộn, khi những loài ve đã mỏi cuối chân trời, khi con nắng thôi còn oi ả nữa… Tôi không hiểu và mãi tới bây giờ vẫn còn không hiểu, em nói hạ về trong nắng muộn, sao cứ kể cho tôi nghe hoài về cái dữ dội của mùa sang!? (Huỳnh Minh Nhật – Viết cho những ngày mùa hạ xanh xao)

15, Chà, thế là tháng tư cũng về rồi đấy! Những con nắng chớm hạ chưa hẳn đã chói chang nhưng cũng đủ khiến cho con người ta mệt mỏi. Ở nơi tôi không có cái dịu dàng của hoa loa kèn, không có những cháy nồng của osaka mà cũng chẳng có những thấp thoáng của “bản đồng dao chớm hạ”… lòng bỗng dưng nhớ về xứ Huế… (Huỳnh Minh Nhật – Nỗi niềm chớm hạ)

16, Hạ đã qua với những tia nắng cuối cùng không còn đậm vị, mùa này Ô Thước bắc cầu, mùa này Ngưu Chức gặp nhau nên cái hanh hao bỗng dưng nặng trĩu khi con ngõ thân quen lấm tấm những hạt mưa ngâu réo rắt. Những giọt nước mắt hạnh phúc, những giọt nước mắt tái ngộ của một tình yêu bất diệt bỗng dưng khơi gợi lên chút ghen hờn cợt đùa những kẻ cô đơn. (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

17, Mùa này nỗi nhớ phiêu linh, lòng người như có gió lùa trôi không hạn định. Nắng lang thang hoang hoải lạc đường tìm riêng hạnh phúc, để lại con phố bơ vơ, để lại phố vắng thẫn thờ với cái tiết trời mây đan kín lối, lạnh run run gõ nhịp ân tình, người lặng thinh mơ về một ngày nắng ấm trời xanh. (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

18, Chiều nay, một ngày tháng tám hoang lạnh, đơn côi, thu ngập ngừng chưa muốn sang đây bởi những tia nắng còn mãi rong chơi phương trời đâu đó. Tháng tám nơi kẻ đợi chờ không có mỏng mảnh mây trôi, không có heo may nhẹ nhàng bảng lảng len vào vạt áo. Tháng tám nơi kẻ đứng chờ chỉ có xác hạ hoang tàn, có những loài gió lạnh lùng se buốt vần thơ của khúc giao mùa lặng lẽ. Tháng tám của kẻ đợi chờ… một chiếc lá tàn tựa như tiếng khóc mùa thu! (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

19, Chiều nay, tháng tám của người ra đi không biết có gì thú vị, liệu có nắng vàng, liệu có trời xanh? Tháng tám của người ra đi mật ngọt ươm tình, tháng tám của người bước đi một đóa hồng xinh cũng thành xuân tươi mấy đỗi. Bản tình ca năm xưa gợi về biết bao kỷ niệm qua vài lời nhạc, người liệu có nhớ người khi nơi đây ta đang lắng nghe từng giai điệu đếm ngược thời gian?! (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

20, Chiều nay nắng đâu? Những con nắng trôi hoang? Những loài nắng vô tình… Chiều nay vắng nắng cũng chẳng có mưa, chiều lơ lửng giữa bến bờ quên nhớ đan xen, chiều rơi nhẹ nhàng vào lòng người, buồn thiu như một chiếc lá xa rời cõi cội. Chiều nay vàng rơi trên môi khô, thấm vào giọt cà phê đen như đôi mắt của nàng Tôn nữ. Chiều lãng đãng trên làn khói thuốc xanh xao, ma mị, cuốn hồn người vào cõi hư vô chờ đợi nỗi nhớ sang mùa… (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

Viết về nắng: tản văn, trích dẫn & những dòng tâm sự hay về nắng

21, Chiều nay, mùa buồn bã thì thầm bên tai khe khẽ, nào có phải nắng rong chơi mà quên mất giờ này mùa đi ngang phố, chỉ là lòng người chưa đủ đong đầy chở nắng về thôi… (Huỳnh Minh Nhật – Lòng người đã đủ đầy chở nắng về chưa?)

22, Những cơn mưa dầm hình như đã thôi dai dẳng, rộng lượng nhường một khoảng thời gian có lẽ đủ lớn để những tia nắng ghé lại cái trời cao nguyên đầy gió này nói lời từ biệt. Chiều nay nắng nhẹ. Nhưng trời thì không xanh, mây u ám lắm, chắc vì đó mà những tia nắng trở nên nhợt nhạt, chúng phải xuyên qua những tầng mây trĩu nặng để có thể chạm tới mái đầu ai đó. (Huỳnh Minh Nhật – Tháng sáu và những tia nắng cuối cùng)

23, Rồi ngày mai em đến, sớm mai hồng nắng rót lên vai, những ánh ban mai hòa quyện trời trong xóa đi dư tình trong phố, rồi phố sẽ kể em nghe về những niềm đau của riêng mình mà làm quà! (Huỳnh Minh Nhật – Giấc ngủ 20)

24, Ngày em đến, nắng sẽ rạng hồng, mây hát tình ca, đường phố xinh tươi với những màn mưa lất phất, dấu chân ai chừng đã nhạt mờ, nụ cười nào cũng dần khuất sau ánh mắt, dáng gầy, vai nhỏ, nụ cười e ngượng, tất cả chìm vào quá khứ. Nhưng ký ức còn đó và em đừng bắt phố phải quên đi, làm sao có thể? (Huỳnh Minh Nhật – Giấc ngủ 20)

25, Có một loài ve cứ mãi ngu ngơ cất tiếng gọi nhau bao mùa hạ đến rồi chết đi với tiếng khóc than để lại cho đời, có những sợi nắng vàng hanh kiếm tìm bờ vai nho nhỏ ngày xưa gieo sợi vấn vương ban sơ ngày cũ, đâu rồi? Mưa rơi lạnh lùng bạc trắng phố xưa, con nắng chói chang hanh hao vàng vọt rán lòng của Huế, bằng lăng tím màu rất khác, phượng buồn rơi nỗi sầu rất lạ, khói thuốc ta bâng khuâng gợi nhớ tình đầu… (Huỳnh Minh Nhật – Nỗi lòng người tháng 6)

26, Tháng tư về, nắng gió lê thê, con ve sầu cất tiếng gọi mùa hè hay thổn thức gọi nhau mà miệt mài đến thế! Tháng tư về, có những chân trời xanh thẳm, có những nhung nhớ xa xăm… (Huỳnh Minh Nhật – Tháng tư, nắng cồn cào nỗi nhớ)

27, Vậy mà, ta vẫn trông ngóng đợi chờ tháng tư về với nỗi xốn xang không thể nói được thành lời, là một nỗi nhớ không tên chẳng ngọt ngào nhưng không hề lạt lẽo, để rồi, trong những bước đi lụy với tháng tư, có những khoảnh khắc một bước chân ta cũng bước qua miền không gian khác, gió nhẹ nhàng vờn đùa áo mỏng, nắng dịu dàng đậu nhẹ bờ vai, một khung trời khác nồng nàn lôi cuốn. (Huỳnh Minh Nhật – Tháng tư, nắng cồn cào nỗi nhớ)

28, Em có bồi hồi mỗi độ tháng tư về trên lối ấy? Một con phố lạ, một vòng tay lạ, một môi hôn lạ, em có bồi hồi mỗi độ nắng bắt đầu rơi? Em bâng khuâng chăng khi những ngày xanh bắt đầu ngập tràn nhung nhớ, hay em quên rồi? Tuổi 18, em nhớ gì? (Huỳnh Minh Nhật – Tháng tư, nắng cồn cào nỗi nhớ)

29, Nhấp môi tách cà phê, mồi điếu thuốc rít vội vài hơi để cảm nhận những tia nắng hiếm hoi của mùa đông, nhẹ nhàng và yếu ớt như có thể tắt bất kì lúc nào, là ta yêu nắng như ta vẫn tưởng, hay tại giữa cái mùa giá rét này ta bỗng yêu nắng nhiều hơn? Ta không biết, chỉ biết rằng ta đang cố nâng niu những sợi nắng mỏng manh, dù nó chẳng đủ sức sưởi ấm bàn tay ta thêm chút nhưng dường như lòng thấy ấm áp hơn phần nào, chắc vậy, nắng tháng mười hai không phải là những làn nắng ấm, mà là nắng của hi vọng, nắng của yêu thương, nắng để sưởi ấm cõi lòng chứ không phải để át đi cái tiết trời lạnh giá. (Huỳnh Minh Nhật – Nắng tháng 12)

30, Đóa quỳ vẫn ánh lên sắc vàng kiêu hãnh, nắng còn đó, nắng của bầu trời, nhưng nắng trong ta tự bao giờ đã tắt, chắc lẽ cách duy nhất để không lạc lõng giữa mùa đông là phải có một con tim lạnh giá… Cửa trái tim mở toang đón vào cái lạnh… (Huỳnh Minh Nhật – Nắng tháng 12)

31, Tạm biệt nắng tháng mười hai, những tia nắng thích cợt đùa… Tạm biệt nắng tháng mười hai, những tia nắng hiếm hoi của mùa lạnh giá…! (Huỳnh Minh Nhật – Nắng tháng 12)

32, Những ngày này, những ngày cuối tháng mười với những loài gió mạnh mẽ xô vào lòng phố cái lạnh đầu mùa duyên dáng, những con nắng cũng mãnh liệt hơn, ấm áp hơn, chẳng khác chi chiếc hôn của ông mặt trời chớm hạ. (Huỳnh Minh Nhật – Gió cuối tháng!)

33, Chiều nay, trời cao nguyên gió lộng, nắng trong, bầu trời xanh thơ không gợn một bóng mây ở tận cuối chân trời tít tắp nhưng lòng tôi thì lại ủ đầy men say của thuở tình đầu. Bao năm rồi không biết có nhớ nhau? Dã quỳ kia liệu có một lần thấy mình cô đơn, mong manh trước nắng? Tôi về đây kiếm tìm nỗi nhớ mơ hồ, đâu đó xa xôi là bóng dáng của một nàng thiếu nữ tóc quá bờ vai, đứng một mình, có phải cũng đứng chờ ai?! (Huỳnh Minh Nhật – Gió cuối tháng!)

34, Không gian ngập tràn thi vị, có nắng, có hoa, có tiếng chim ca. Lòng tôi như cũng mở ra để đón nhận tất cả những gì thiên nhiên ban tặng, những cơn gió cuối tháng mười này dường như mang nỗi tâm tư xa lắm, tiếng buồn nép tận trong tâm. Vạt nắng chiều bị gió xô nghiêng qua bờ vai gầy, khói thuốc tràn trên gót bước, những tia nắng tội nghiệp gãy vỡ thành trăm ngàn mảnh, không biết có mảnh nắng nào phác nét em tôi? (Huỳnh Minh Nhật – Gió cuối tháng!)

Và vừa rồi là 34 dòng stt về nắng và những câu nói hay về nắng nhiều cảm xúc mà tôi muốn gửi đến các bạn. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những dòng stt cảm xúc về nắng này. Còn rất nhiều những áng thơ hay về nắng và tản văn về nắng khác trong chuyên mục “nắng” của Huyền Bùi blog, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những dòng stt và câu nói hay về nắng đầy cảm xúc khác các bạn nhé!

Hãy thường xuyên ghé thăm website để cập nhật nhanh những danh ngôn ý nghĩa và status hay về tình yêu cuộc sống, ngoài ra, các bạn cũng có thể xem thêm thơ tình buồn cùng những chuyên mục khác trên blog. Chúc các bạn vui vẻ!

Cập nhật thông tin chi tiết về Trích Đoạn Cảm Động Và Những Câu Nói Hay Trong 7 Ngày Ân Ái trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!