Xu Hướng 2/2023 # Về Bài Thơ Áo Đỏ Của Vũ Quần Phương # Top 10 View | Dtdecopark.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Về Bài Thơ Áo Đỏ Của Vũ Quần Phương # Top 10 View

Bạn đang xem bài viết Về Bài Thơ Áo Đỏ Của Vũ Quần Phương được cập nhật mới nhất trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nhà thơ Vũ Quần Phương kể lại với nhiều người, đầu năm 1973, tiếng bom của cuộc chiến tranh phá hoại vừa tắt nhưng Hà Nội còn ngổn ngang đổ nát. Những dòng người trên các con phố lầm lụi một màu xanh và xám, màu của phòng không. Đang chờ cắt tóc ở phố Khâm Thiên, chợt một cô áo đỏ đạp xe qua, làm bao nhiêu ánh mắt ngoái lại, sững sờ. Và chắc sững sờ nhất là nhà thơ Vũ Quần Phương…

Tôi không biết chắc bài thơ viết vào năm nào, nhưng biết chắc nó được in trong tập thơ Vầng trăng trong xe bò (NXB Văn học, 1988). Và đã in báo trước đó vài năm. Nguyên văn bài thơ như sau:

ÁO ĐỎ

Áo đỏ em đi giữa phố đông

Cây xanh như cũng ánh theo hồng

Em đi lửa cháy trong bao mắt

Anh đứng thành tro em biết không?

Về màu đỏ và áo đỏ

Bằng trực quan sinh động, từ xa xưa con người đã đồng hóa màu đỏ với màu lửa, màu máu, màu của mặt trời. Và nó thành tượng trưng cho tính cách mạnh mẽ, nhiệt huyết rực cháy, tinh thần cách mạng, sự hy sinh, tình yêu và sự hết mình. Nhiều nước chọn màu đỏ làm màu cờ để khẳng định sức mạnh dân tộc, khẳng định lấy máu để bảo vệ tự do. Khi chưa biết quang phổ ánh sáng mặt trời, người ta đã cho là màu đỏ gắn với sức mạnh. Đó là một nhận thức chính xác về mặt khoa học: Ánh sáng đỏ là ánh sáng có bước sóng dài nhất, mang năng lượng lớn nhất, dễ dàng xuyên qua khí quyển trái đất. Ngược lại, ánh sáng tím yếu nhất, thường giữ bị giữ lại ngoài tầng khí quyển. Còn lam, chàm thường bị dùng dằng, đùn đẩy ở tầng khí quyển, khúc xạ, tán xạ bởi bụi và nước làm nên màu xanh thơ mộng của bầu trời. Cho nên “Trời” không phải “Ông Xanh” – Không phải trời xanh đâu mà xanh vì ánh sáng/ Sự tán xạ lam chàm lên khí quyển/ Ra khỏi khí quyển này, trời lại trắng như không.

Trong văn chương cổ điển Việt Nam, có lẽ Chinh phụ ngâm có câu thơ hay nhất về áo đỏ Quân xuyên trang phục hồng như hà/ Quân kỵ kiêu mã bạch như tuyết (Áo chàng đỏ tựa ráng pha/ Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in). Đó là hình ảnh kiêu hùng, lãng mạn của người chinh phu trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, một hình ảnh ước lệ được đồng hóa với những vẻ đẹp kỳ tuyệt của thiên nhiên. Áo bào đỏ xông pha giữa trận tiền kéo theo sức mạnh của cả đoàn quân…

Theo phong tục của Việt Nam và một số nước đồng văn thì áo đỏ là áo của cô dâu. Nó lên sự nồng nàn của tình yêu và sự khêu gợi, hấp dẫn đầy bí ẩn của người phụ nữ. Đó là màu của hạnh phúc, của những hy vọng không bao giờ tắt. Thơ Lưu Trọng Lư trước Cách mạng, bài “Nắng mới” có câu: Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội/ Áo đỏ người đưa trước dậu phơi. Có người đã nhầm rằng, áo đỏ là áo trẻ em. Mẹ Lưu Trọng Lư là vợ lẽ, dưới chế độ phong kiến vui ít, buồn nhiều, lại bị nhiều tầng đè nén, thậm chí bỏ rơi (Chập chờn sống lại những ngày không), nên mỗi hè về, có nắng mới, phơi cái áo đỏ ngày cưới như phơi lên kỷ niệm và thắp sáng hy vọng tươi mới của mình. Câu thơ lặng lẽ, người phụ nữ phơi áo bờ rào mà xốn xang, xúc động, bao ngụ ý bên trong!

Và có lẽ vì cái áo đỏ khêu gợi chăng, nên những kỹ nữ Trung Quốc cũng thường mặc áo đỏ. Thơ Bạch Cư Dị “Thay lời gái bán củi tặng kỹ nữ” có câu: Áo hồng cưỡi ngựa người chi đó/ Tiền Đường sớm sớm cứ phất phơ (Nhất chủng Tiền Đường giang bạn nữ/Trước hồng kỵ mã thị hà nhân?)

Nguyễn Bính cũng từng viết về áo đỏ: Có nàng áo đỏ đi qua đấy / Hương đượm ba ngày hương chửa tan (Mùa đông đan áo). Cô áo đỏ này hẳn là người thị thành, không phải gái quê mặc áo tứ thân và khăn mỏ quạ. Tôi không suy diễn vì cô gái đan len này đã thị thành, lại được lặp lại trong bài thơ Người con gái ở lầu hoa:

Nhà nàng ở gốc cây mai trắng

Trên xóm mai vàng dưới đế kinh

Có một buổi chiều qua lối ấy

Tôi về dệt mãi mộng ba sinh

Nhà thơ Bùi Hạnh Cẩn kể lại trong sách “Nguyễn Bính và tôi” thì người con gái này ở phố Bạch Mai, Hà Nội, tên là Nguyễn Thị Tuyên, mà các nhà thơ gọi cho đẹp là Tú Uyên, em gái của nhà văn Nguyễn Đình Lạp (1913-1952). Nguyễn Đình Lạp là một cây phóng sự xuất sắc, là tác giả của tiểu thuyết Ngoại ô và Ngõ hẻm. Chú ruột Nguyễn Đình Lạp là nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc (1902-1931), người đảng viên cộng sản đầu tiên của chi bộ cộng sản đầu tiên trong nước (7-3-1929, thành lập tại 5 D Hàm Long, Hà Nội); người Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ đầu tiên, người chỉ đạo Phong trào Xô-viết Nghệ Tĩnh.

Cũng trong Phong trào Thơ mới, một áo đỏ ám ảnh là của chúng tôi trong Bài thơ thứ nhất:

Và một ngày kia tôi phải yêu

Cả chồng tôi nữa lúc đi theo

Những cô áo đỏ sang nhà khác

Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Nếu áo đỏ trong thơ Nguyễn Bính là một phẩm chất mới, một thời đại mới thì áo đỏ của T.T. Kh. là áo cô dâu, là thiếu nữ trinh nguyên, sự thuần khiết của quá khứ mà lòng người muốn giữ lại. Nên “áo đỏ sang nhà khác” được nhìn nhận như một sự mất mát, gợi buồn, làm lạnh cả ngọn gió!

Trong kháng chiến chống Mỹ, có một màu áo đỏ rực rỡ thủy chung trong thơ Nguyễn Mỹ. Nếu mặt trời không nguôi tắt nắng thì không chỉ cô gái hậu phương mà cả nước đã cháy lên một ngọn lửa tình yêu bất diệt, thắp sáng một niềm tin tất thắng. Màu đỏ chói ngời trong buổi chia ly không phải từ màu áo mà từ trái tim của cô gái và của người chiến sĩ, của tác giả là người được chứng kiến. Và thật ra là cả của một thời đại. “Bắt” được cái thần ấy, bài thơ trở nên ám ảnh. Từ ngữ không có gì lạ. Trần Đăng Khoa từng nói, thơ hay có ba điều: giản dị, xúc động và ám ảnh. “Cuộc chia ly màu đỏ” của Nguyễn Mỹ được viết năm 1964, trong hoàn cảnh chiến tranh. Thời ấy nằm lòng trong tim chiến sĩ, nay còn lay động nhiều lớp tuổi teen. Nguyễn Mỹ đã nén thêm vào áo đỏ một nồng độ tình yêu làm rực rỡ cả thiên nhiên, nén vào màu đỏ niềm hy vọng mà mọi thời gian, mọi thế lực đen tối không thể xóa nhòa:

Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ

Tươi như cánh nhạn lai hồng

Trưa một ngày sắp ngả sang đông

Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.

Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ

Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa

Chồng của cô sắp sửa đi xa

Cùng đi với nhiều đồng chí nữa

Chiếc áo đỏ rực như than lửa

Cháy không nguôi trước cảnh chia ly…

Cái màu đỏ như màu đỏ ấy

Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi

Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người

Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp

Một làng xa giữa đêm gió rét…

Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi

Như không hề có cuộc chia ly…

Vào năm 1987, nhà thơ Phạm Tiến Duật có bài Áo đỏ em đi trong chiều tuyết trắng:

Tất cả đã trở về màu xám

Chỉ còn em và tuyết đối nhau thôi

Tuyết thì trắng chưa bao giờ trắng thế

Còn áo em rực đỏ giữa trời

Bởi như thế em trở thành ngọn lửa

Ấm một vùng tuyết lạnh xứ xa xôi…

Bài thơ mở đầu rất thích khi cho ba màu như ba phạm trù đối lập, thật ra chỉ có hai: màu đỏ của áo và màu trắng tận cùng của tuyết. Chết và sống; hiện hữu và hư vô; điểm và diện…; bài thơ như một bức tranh tuyệt đẹp. Chỉ tiếc hai câu sau, theo tiêu chí thông thường không phải không hay, nhưng xem ra nó cũng dễ hiểu quá, tầm thường quá so với sự mở đầu. Thậm chí, hai câu sau có thể cắt.

Áo đỏ trong thơ còn nhiều lắm. Nó vui như “Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon” hay nghiêm trang như “Một cụ già râu tóc trắng như bông/ Mặc áo đỏ cầm hương đi trước đám” của Đoàn Văn Cừ. Và buồn như một nỗi thất tình, một cảm nhận mưa sa gió táp: ”Áo đỏ em về trong ngõ trưa/Chiều nay lành lạnh gió sang mùa/ Hoa đăng hội ngộ tình thương nhớ/ Em hãy về đây kẻo gió mưa”…

Câu thần cú của Vũ Quần Phương và cái chết trở nên bất tử

“Nhãn tự” hay “từ khóa” chủ yếu của bài thơ “Áo đỏ” của Vũ Quần Phương chính là áo đỏ. Dứt khoát đây là bài thơ làm xong mới đặt đầu đề và đầu đề không thể không lấy cái nhãn tự ấy, cũng như câu thơ không thể không bắt đầu bằng từ “áo đỏ”. Đây là sự va đập mạnh mẽ nhất làm nẩy bật lên cảm xúc và ý tứ của bài thơ.

Tại sao “áo đỏ” lại tạo nên ấn tượng mạnh mẽ và lạ lùng như vậy đối với nhà thơ? Tôi chắc chắn rằng, vào thời điểm này (năm 2015), Vũ Quần Phương (hay bất cứ nhà thơ nào khác) khó có cảm hứng để làm được thơ về người áo đỏ chứ chưa nói để có câu thơ hay, bài thơ hay.

Suốt một thời kỳ chiến tranh kéo dài, cả nước phải tập trung cho một nhiệm vụ gần như duy nhất: “Tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược” thì cả nước thống nhất đến gần như đồng nhất. Cái tôi lặn vào cái ta. Tự do cá nhân phải hy sinh cho tự do của Tổ quốc. Con người cũng như cuộc sống nằm trong một khuôn thước nhất định. Sau giải phóng miền Nam hai năm, năm 1977 tôi mới được trở ra Bắc. Trước đây sống quen, không có cảm nhận gì rõ rệt. Nhưng lần ấy nhìn đường phố Hà Nội tối sẩm cả mặt mày vì chỉ rặt một màu xanh và xám, người Hà Nội vẫn gò lưng trên những chiếc xe đạp cũ càng, sao mà thương đến thế! Cái cổng pa-ra-bôn của ĐH Bách khoa được coi như biểu thị của kiến trúc hiện đại. Nhìn những căn hộ tập thể chỉ như những cái chuồng, tôi không hiểu sao con người lại có thể nhốt mình cả đời vào đó…

Áo đỏ của Vũ Quần Phương trở về biểu tượng nguyên thủy của nó là ngọn lửa. Ngọn lửa này ngang nhiên cháy lên giữa con phố chính Hà Nội, không sợ máy bay giặc, không sợ khuôn thước chật hẹp của cuộc đời. Nó khẳng định cái mới đã ra đời, cái mới đang lên. Nó không những không sợ cái cũ mà sự mạnh mẽ, rực rỡ của nó tỏa rạng, kéo theo sự biến hóa của chung quanh (cây xanh như cũng ánh theo hồng). Ai từng biết nhà thơ Vũ Quần Phương, đều thấy ông là người mực thước. Lúc này ông đã có vợ con và hẳn ngại nói chuyện yêu đương. Vậy mà ông dám “ngang nhiên” hạ bút viết Anh đứng thành tro em biết không tức là đã thú nhận mình đa tình, mình chevigai (chết vì gái) rồi còn gì! Tức là ông không sợ vợ nữa! Nếu coi đây là một bài thơ tình thì đúng vậy. Trước cái đẹp thì tình yêu phải đến, trước tình yêu thì phải cháy hết mình!

Thơ đa nghĩa, văn chương đa nghĩa. Tôi nghĩ cần hiểu thêm đây là bài thơ mang tâm thức thời đại. Và câu cuối chính là “thần cú” biểu thị nhận thức và thái độ của nhà thơ. Ba câu đầu chỉ là quan sát, có chút nghĩ ngợi, liên tưởng. Trong thơ, người ta thấy mình nghĩ là tầm thường; lấy lời lẽ mà giảng giải là vô duyên. Tự cháy bằng cảm xúc mới là đạt. Còn đột ngột bất hợp lý mà càng nghĩ, càng hợp lý, càng đúng với nhiều người, càng ám ảnh mãi thì đó là thần tình. Câu cuối cùng của Vũ Quần Phương trong bài thơ này đạt độ thần tình, làm cho cánh thơ bay vút lên. Nếu không có câu cuối, cả bài thơ chẳng có gì đáng nói. Hàng cây xanh chỉ ánh hồng lên giây lát; ngọn lửa cháy lên trong bao mắt… dù sao cũng còn bị động; còn nhà thơ từ một tác động khách quan, đã tự cháy lên, cháy hết. Một nồng độ cao, một số lượng chuyển thành chất lượng. Ta thấy cái mới không ở ngoài, mà ở chính trong nhà thơ. Đó chính là khát vọng tự do, khát vọng đổi mới, đổi mới triệt để; là yêu sống, ham sống; là mong mỏi được làm con người khác; là thiêu rụi mọi ràng buộc cũ xưa.

Thơ tứ tuyệt, người xưa gọi là tuyệt cú là bài thơ thường có bốn câu, có khi ba câu, có khi năm, sáu câu.

Có những bài cả bốn câu hay cả và cùng đối nhau như một bức tranh tứ bình. Thí như bài Tuyệt cú của Đỗ Phủ Lưỡng cá hoàng ly minh thúy liễu/ Nhất hàng bạch lộ thướng thanh thiên/ Song hàm Tây Lĩnh thiên thu tuyết/ Môn bạc Đông Ngô vạn lý thuyền. Nhưng thường thì người ta chỉ dùng những câu đầu làm dẫn. Sự bất ngờ, đỉnh cao là ở câu ba và bốn; phổ biến là ở câu kết cuối cùng. Chẳng hạn như bài Uống rượu xem hoa mẫu đơn của Lưu Vũ Tích: Hôm nay uống rượu ngắm hoa/ Cạn đôi ba chén gọi là mua vui/ Chỉ e hoa nói nên lời/ Em không phải nở cho người già nua (Tản Đà dịch). Khủng khiếp hơn là bài Lũng Tây hành của Trần Đào với hai câu cuối Khả liên Vô Định hà biên cốt/ Do thị xuân khuê mộng lý nhân. Nghĩa là: Thật đáng thương thay cho tình cảnh: Người lính đã chết chỉ còn nắm xương bên dòng sông Vô Định, vậy mà trong giấc mộng của người vợ trong phòng khuê vẫn còn là người! Xin nói thêm một chút về thi pháp thơ Đường: Khả liên (khá thương) là thương cho tình cảnh, thương cho người lính đã chết hay thương cho người vợ ở nhà vẫn mơ về chồng; hay hơn nữa là thương cho đất nước đều đúng cả vì thường không dùng từ chỉ định, xác định. Vô Định cũng hàm nhiều nghĩa. Vô Định là tên một dòng sông ở tỉnh Thiểm Tây, biên giới của Trung Hoa với Hung Nô, một con sông hay đổi dòng nên gọi là Vô Định. Đồng thời nó cũng nói lên sự vô định, vô nghĩa của chiến tranh…

Bài thơ Áo đỏ của Vũ Quần Phương đạt mẫu mực của thi pháp tứ tuyệt.

Thơ nhại Áo đỏ trong đời sống

Một trong những dấu hiệu quan trọng của câu thơ hay, bài thơ hay là tự nó hình thành một khuôn mẫu, có thể lắp ghép được bằng các cấu kiện khác. Nói nôm na là có thể nhại được. Một dạo sau khi được in, lập tức có thơ chế rằng:

Váy ngắn em đi giữa phố đông

Hỏi rằng anh có thấy gì không

Mỗi lần váy cuốn theo chiều gió

Anh thấy hình như có cả …

Bài trước không biết của ai, nhưng nghe nói dị bản sau là của nhà thơ Quang Huy (mà không khéo của chính Vũ Quần Phương):

Váy ngắn em đi giữa phố đông

Hỏi rằng anh có thấy gì không

Bao nhiêu tôm cá bày ra cả

Anh đứng thành tro em biết không?

“Bao nhiêu tôm cá bày ra cả” là câu thơ của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn trong bài “Chợ cá Hội An”. Người làm bài thơ này chắc là để trêu chị Nhàn. Âu cũng là một giai thoại văn học.

Tôi không chắc mình hiểu được hết ý nhà thơ, nói hết được cái hay của bài thơ. Biết gì nói nấy, mạo muội trình bạn đọc, mong được lượng thứ vì những điều lỗ mỗ./.

Nguyễn Sĩ Đại

5 Stt Bài Đăng Quảng Cáo Bán Quần Áo Online Hay Nhất

Đầu tư hình ảnh, video quảng áo quần áo

Không chỉ có hình ảnh mới có thể tạo sự thu hút đối với khách hàng mà tiêu đề cũng chính là yếu tố cuốn hút người đọc, khách hàng. Tiêu đề đứng ở hàng đầu tiên của bài viết và nếu như nó thu hút thì khách hàng sẽ kích vào xem hoặc tiếp tục đọc các phần còn lại.

Bạn có thể đặt tiêu đề bằng cách dựa nêu lên giá trị của sản phẩm, sản phẩm có điểm mạnh gì, có sự mới lạ gì so với các sản phẩm khác. Nếu như sản phẩm có điểm mạnh về giá cả, giá khuyến mãi thì đưa yếu tố này lên tiêu đề, còn nếu như chất lượng là điểm mạnh thì đem chất lượng lên tiêu đề.

Nên xem: Xưởng chuyên cung cấp áo sơ mi nam nữ giá sỉ

Đưa giá cả, chương trình khuyến mãi vào stt bài đăng

Hầu như tất cả các khách hàng khi mua quần áo hoặc bất kì sản phẩm nào thì cũng quan tâm đến giá cả và tùy thuộc vào chiến lược, đặc điểm giá cả của từng sản phẩm thì bạn có thể quyết định xem có nên đưa giá cả vào bài viết hay không. Có rất nhiều cách đưa giá vào bài đăng có thể thu hút được nhiều khách hàng như:

Thay vì đứa ra giá tròn chẵn thì bạn có thể sử dụng nhiều số chín ở đằng sau. Ví dụ như giá sản phẩm là 200.000đ thì bạn có thể hạ xuống là 199.000đ. Các làm này khiến cho người dùng cảm thấy giá rẻ hơn mặc dù không đáng là bao.

Nếu như cửa hàng của bạn đang có chương trình khuyến mãi cho các mẫu quần áo thì bạn nên đưa giá gốc và giá khuyến mãi hoặc giảm giá bao nhiêu phần trăm để khách hàng cảm thấy phấn khích hơn. Ví dụ như giá gốc sản phẩm áo quần là 200.000đ giảm còn 100.000đ.

Việc đưa ra số tiền cụ thể sẽ khiến khách hàng cảm thấy ưa thích hơn, chưa kể có nhiều người rất ngại việc phải nhắn tin cho shop để hỏi về giá cả sản phẩm. Nếu như có chương trình khuyến mãi, hãy cho khách hàng biết họ sẽ tiết kiệm được bao nhiêu tiền nếu mua sản phẩm ở cửa hàng của bạn, tăng lợi nhuận nhanh chóng hơn.

Việc thúc giục, kêu gọi khách hàng mua hàng nhanh chóng là điều khá cần thiết, đa phần có nhiều khách hàng muốn mua sắm nhưng lại rất lười, có thấy thcihs sản phẩm của bạn tuy nhiên không có ý định sẽ mua ngay. Cho nên bạn phải thúc giục khách hàng mua ngay một cách tinh tế như nêu lên thời gian khuyến mãi, số lượng, giá cả, ưu đãi,…Cụ thể như:

Thời gian khuyến mãi chỉ được áp dụng đến hôm nay, hoặc đến ngày cụ thể nào đó.

Số lượng có hạn, chỉ còn duy nhất 10 sản phẩm mà thôi.

Sản phẩm sẽ được khuyến mãi 30% cho những ai like và chia sẻ bài viết.

Bài đăng giải quyết vấn đề của khách hàng

Bài đăng bán hàng của bạn phải giải quyết được các vấn đề của khách hàng, đặt vị trí của mình vào vị trí của khách hàng để thuyết phục khách hàng. Bạn phải nói được vì sao khách hàng nên mua ngay sản phẩm quần áo cửa hàng bạn bán, đưa ra những ưu việt của sản phẩm và giá trị của nó mang đến cho bạn như thế nào.

Đưa ra những lời cam kết cho khách hàng

Việc đưa ra những lời cam kết cho khách hàng vừa tạo sự khác biệt vừa tạo tính chuyên nghiệp, sự tin tưởng của khách hàng đối với cửa hàng của bạn cũng như về chất lượng sản phẩm. Nếu bạn tự tin vào chất lượng sản phẩm của mình thì có thể cam kết hoàn toàn 100% nếu sản phẩm không giống hình ảnh, đổi trả miễn phí nếu hàng lỗi,…

Những lời cam kết như thế sẽ giúp khách hàng tin tưởng hơn vào độ uy tín của bạn. Muốn khách hàng tin tưởng thì nhất định bạn phải tìm hiểu những nguyên nhân khiến khách hàng không thể yên tâm mua hàng, từ đó đưa ra những lời cam kết phù hợp nhất từ giá cả, chất lượng, bảo hành,…

Cuối bài viết bạn nên đưa ra những thông tin cơ bản về cửa hàng hoặc số điện thoại, các tài khoản cá nhân từ zalo, facebook, viber, instagram, địa chỉ cửa hàng, câu kêu gọi hành động và đừng quên thúc giục khách hàng nhanh chóng đến mua hàng tại cửa hàng của bạn.

Đối với các stt bài đăng bán hàng thì tốt nhất là bạn nên chia bố cục một cách rõ ràng, nên chia từng phần ra với nhau, có tiêu đề chính ở đầu bài. Bài đăng bán quần áo thì chỉ nên ngắn gọn, không nên quá dài dòng. Đối với những từ, ý quan trọng thì nên viết hoa để nhấn mạnh ý mà bạn muốn truyền tải đến khách hàng.

Bạn có thể sử dụng các tiêu đề cảnh báo hoặc “làm quá” lên như: “CẢNH BÁO: QUẦN JEAN MỚI VỀ ĐẸP KHÔNG THỂ CƯỠNG LẠI ĐƯỢC!”, sau đó là một loạt những lời giới thiệu về tính ưu việt của sản phẩm đó, giá trị mang lại hoặc cũng có thể giật tít về giá cả, chương trình khuyến mã mà cửa hàng quần áo của bạn sẽ áp dụng.

Mẫu stt bài đăng sử dụng câu nói người nổi tiếng hoặc hình ảnh người nổi tiếng

Bạn có thể sử dụng câu nói của một người nổi tiếng về vấn đề ăn mặc, sửa soạn của các cô gái hoặc có thể sử dụng hình ảnh của người nổi tiếng nào đó. Ví dụ như: “Bạn có muốn trở nên xinh đẹp như Ngọc Trinh không? Hãy nhanh chân mua ngay chiếc váy ren đỏ nổi bật liền tay!”,… Hình thức này đã được nhiều shop áp dụng và có hiệu quả rất tốt.

Mẫu stt bài đăng mang đến giá trị vượt trội cho khách hàng

Mẫu stt bài đăng bắt trend

Giới thiệu trang tổng hợp kiến thức http://topn.vn

Bài Thơ Về Áo Dài Việt Nam Hay Và Ý Nghĩa Nhất

Bài thơ về áo dài Việt hay và ý nghĩa nhất

Khác với những trang phục truyền thống của nước bạn, tà áo dài Việt trông rất đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch và duyên dáng gắn liền với nhân phẩm của người phục nữ Việt. Chính vì lẽ này mà áo dài được xem trang phục truyền thống “len lỏi” vào cuộc sống của người Việt một cách tự nhiên nhất.

Trong tâm thức của người Việt, tà áo dài là một biểu tượng tinh hoa văn hóa của dân tộc Việt. Vì thế áo dài được sử dụng làm trang phục trong nhiều sự kiện lớn như lễ hội, biểu diễn nghệ thuật cho đến trang phục trong lễ cưới hỏi,…

1. “Tà áo Việt Nam”

Xin anh giữ trọn lòng tin

Vẫn tà áo trắng xinh xinh thuở nào

Chắc anh thấy dáng ngọt ngào

Nhìn qua anh ngỡ em chào thời trang

Em đây tha thướt đẹp sang

Cũng tà áo lụa vẫn mang dịu dàng

Mai, Lan hay Cúc mãi vàng yêu thương

Anh ơi tình nếu còn vương

Áo dài em vẫn luyến thương trang đài

Em quỳ chánh điện khép gài tà lơi

Áo dài con mãi giữ nơi cổ truyền

Kiệu hoa anh tới dâu hiền vợ ngoan

Đẹp duyên mai trúc ta vang tiếng cười

Em từ thành thị theo người

Nhưng em vẫn giữ dáng ngời Việt Nam!

2. “Áo dài Việt”

3. “Áo dài thương nhớ!”

Bồi hồi lưu luyến trong tim Giờ đây anh đã kiếm tìm được em.

4. “Tà áo dài”

Tôn vinh gái đẹp má hường VIỆT NAM

Bồng bềnh mái tóc đuôi sam

Nụ cười nhân ái phô hàm ngọc trai.

Làm em tôi thật trang đài kiêu sa

Để em đằm thắm mặn mà thật duyên

Gót son em bước giáng tiên

Dịu dàng thục nữ gái hiền đoan trang

Em là mỹ nữ hay nàng tiên sa

Áo dài em khoác Mẹ Cha hài lòng

Còn anh thoả chí ước mong

Vuốt ve ôm ấp vào lòng em ơi

Như làn mây tím của trời lang thang

Làm anh xao xuyến ngỡ ngàng

Hồn siêu phách lạc mơ màng cõi yêu

Để cho thế giới phải yêu áo dài

Thời trang hoa lệ các đài thế gian !

5. “Đẹp mãi áo dài”

Em xinh xinh quá dáng mảnh mai

Áo dài tha thướt quá tuyệt vời

Nhìn em nhớ một thời áo trắng

Nón lá nghiêng che tóc dài bay

Em cười lúng liếng sao đằm thắm

Đứng cạnh hoa hồng, có ghen thay

Thoáng gặp mà tim cứ rộn thay

Cổ truyền muôn thủa xưa và nay

Từ già đến trẻ ai cũng thích

Tiệc tùng, lễ tết áo dài bay

Em yêu tà áo dài hãnh diện

Non nước việt nam tự hào thay

Nét đẹp áo dài khó đổi thay

Em mơ đến ngày xe hoa kết

Được mặc áo dài tay trong tay

Cùng anh gặt hái mùa tình đợi

6. “Thơ về áo dài xanh”

Áo xinh xắn tròn ôm dáng ngọc

Tà thướt tha tạo vóc diễm kiều

Thân hình nhẹ mỏng đáng yêu

Sắc tươi rực thắm thêm nhiều bóng xuân

Trong buổi lễ nét thuần rực sáng

Tạo tác phong mãi rạng ánh hào

Áo dài tha thướt nhẹ trao

Tặng hương đậm nét gởi vào bước chân

Tình em sáng như vầng nhật nguyệt

Dáng thiên thần thuần khiết ngàn năm

Gợi khoe nét đẹp trăng rằm

Ra cùng bốn biển người thăm bạn chào

Em mãi tỏa rực sao Nước Việt

Người thẫn thờ dệt viết thành thơ

Đượm tình thắm mãi ước mơ áo dài

Tà tung vẫy ánh mai réo gọi

Trải trắng đường tiếng nói nữ sinh

Bước đi nhẹ lướt hữu tình

Trắng ngần chân sáo dịu xinh má hường

Thuần tuý đẹp mãi vương hình bóng

Áo dài ơi ! Khát vọng dâng trào

Mãi em là áo tự hào Việt Nam.

Thơ Tuổi Hồng Học Sinh, Những Bài Thơ Hay Về Thời Học Trò Áo Trắng

Thời áo trắng, cái thời áo sân trường ghế đá, thời nhặt hoa bên hàng phượng vỹ, thời vui chơi bên gốc bàng già,.. Thời ngây thơ với những trò đùa ngu ngơ nhưng dễ thương đến lạ, ai qua rồi cái khoảng thời gian thần tiên ấy mà nghĩ lại không thấy bồi hồi? Trong cái nắng hè chói chang, mùa thi gần đến, đã học không vào lại còn vô tình chạm phải ánh mắt của cô nàng nào đó, để rồi tối về lại mãi vấn vương, viết những dòng thư mà viết đi viết lại, xóa rồi lại viết, ấy thế mà cho tới lúc chia tay vẫn mãi ngại ngùng chẳng dám gửi trao…

2, Thời Áo Trắng

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗi Tóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…(Thiên Nhất Phương)

3, Chút Tình Đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ? Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp Giữa giờ chơi mang đến lại…. mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại Ngày khai trường áo lụa gió thu bay… Mối tình đầu của tôi có gì ? Chỉ một cây đàn nhỏ Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng Em hái mùa hè trên cây Chở kỷ niệm về nhà Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.(Đỗ Trung Quân)

4, Chợt Nghe Lòng Rộn Rã Sáng Hôm Nay

Cha mẹ thương yêu dành hết âu lo Để con trẻ vui ngọt ngào ca hát Bước con đi tình mẹ cha dào dạt Chăm chút đợi chờ hạnh phúc nở hoa

5, Áo Trắng Ngày Nao

Trời thu lãng đãng, dạ buồn vương Áo trắng ngày nao trắng vỉa đường Gió thoảng đôi tà khơi ước mộng Hoa rơi trăm đóa toả thu hương Bềnh bồng tóc xõa bên khung cửa Thơ thẩn cây si trước cổng trường Tuổi ngọc một thời, ơi tuổi ngọc Xa vời như bóng nhạn trong sương !(Bạch Loan)

Có chút ngây thơ trong những tiếng cườiTình yêu không là suy tính thiệt hơn Yêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơn Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ

7, Thời Hoa Đỏ

Cơn mưa rào rơi ướt một phía đêm Cánh buồm xưa có còn đỏ thắm Bong bóng vỡ rồi thuyền giấy xưa chìm nghỉm Ai là của thời hoa đỏ ngày xưa Mỗi khi mùa về, hoa cứ rơi như mưa(Hoài Vũ)

8, Một Thời Áo Trắng

9, Xa Lắc Mùa Thu

Em không đến mùa thu năm ấy nữa Em không đến trường cả mùa thu năm sau Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầuTháng năm buồn ghềnh thác vực sâu Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay kí ức Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng Biết em còn đến lớp với tôi không Lo phấp phỏng tháng ngày trôi vội vã Nắng kí thác đời mình trên sắc lá Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi Tôi quá tuổi học trò từ ấy em ơi Chiều nay trước cổng trường rươm rướm mắt Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất Con gái tôi tan lớp giục tôi về.(Trương Nam Hương)

10, Một Thời Áo Trắng

Từ dạo em vào trường mỗi bữa Ước mong giờ học kéo triền miên Say mê anh ngắm làn môi ướt Quên cả bảng đen bút mực nghiêng Từ dạo em về bờ tóc nhỏ Có cây si đứng lặng bên đường Nghe không em tiếng yêu đang tỏ Gửi trọn về ai niềm nhớ thương Từ dạo em về ngang gác hẹp Anh về tập tễnh ghép vần thơ Mượn trăng gửi gió lời tình đẹp Ước vọng mai sau duyên tóc tơ Đợi chờ bao ngày em vẫn mãi Xa xăm kỷ niệm một mùa hè Một thời áo trắng như chùng xuống Ai biết phượng xưa có nhớ ve ?(Quỳnh Hương)

12, Điều Còn Lại

13, Hoa Trắng

Áo trắng ngày nào anh ngóng trông Em ngang góc phố nở hoa lòng Bồi hồi chờ dáng nhịp chân sáo Dào dạt hương thơm chớm nụ hồng Em, đóa hoa xinh nhẹ gió hôn Lúm duyên đôi má hút sâu tròn Bờ vai e thẹn nghiêng vành nón Chân bước khẽ khàng dáng thỏ con Áo trắng ngày nay gợi nhớ thời Mơ tình duyên ước mộng chung đôi Nắng mai quấn quít đôi tà áo Gió nhẹ vờn lay đùa cánh môi Thấm thoát bao mùa thu lá bay Xa vời góc phố, nhớ vòng tay Tình thời áo trắng luôn vương vấn Còn lại dư âm chút mật say(L)

14, Hoài Nhớ

15, Áo Trắng Ngày Xưa

Cập nhật thông tin chi tiết về Về Bài Thơ Áo Đỏ Của Vũ Quần Phương trên website Dtdecopark.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!